Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Vân nhướng mày, “Vậy nên?”
Đôi mắt Dung Cẩn đảo trái đảo phải, chỉ không nhìn vào Phó Vân, trong giọng nói cũng có chút yếu thế, “Chúng ta xem như chưa có chuyện gì xảy ra không được sao?”
“Không được.” Giọng điệu Phó Vân thẳng thắn dứt khoát, dưới đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Chưa có chuyện gì xảy ra……
Em ấy đã là người của mình rồi nhưng vẫn nhớ mãi không quên người kia, còn mơ mộng hão huyền rằng sẽ được ở bên gã sao?
Phải rồi, đêm qua em ấy vốn định bảo Lạc Ngôn Phong đưa thuốc giải mà.
Nhớ đến việc này, dưới đáy mắt Phó Vân dần nổi lên lớp sương đen mông lung.
Dung Cẩn không chú ý đến biến hóa của Phó Vân, nói tiếp: “Anh muốn gì?”
“Ngủ tôi,” Phó Vân nói như lẽ đương nhiên: “Phải chịu trách nhiệm.”
Ấn đường Dung Cẩn nhảy là đang nói ngược. “Rõ ràng là anh ngủ tôi!”
Dù thần trí đêm qua có chút mơ hồ nhưng cô vẫn nhớ, phần lớn thời điểm đều là anh chủ động! Cô đã cho anh cơ hội cự tuyệt!
“Vậy nên tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm với em.”
Phó Vân nói, vươn tay ra nắm lấy cổ tay của cô kéo cô vào lòng.
Dung Cẩn đột nhiên không kịp phòng bị mà ngã ngồi lên đùi anh, một luồng hơi thở mát lạnh phả vào mũi anh.
Cô vừa định đứng lên đã bị anh đè xuống, thanh âm trên đỉnh đầu lạnh lùng bá đạo truyền đến: “Đừng nhúc nhích.”
Đôi tay thon dài đẹp đẽ của Phó Vân giữ lấy đôi vai gầy của cô, ánh mắt sâu kín dừng trên dấu đỏ ám muội, thưởng thức kiệt tác của mình.
Thanh âm du dương như đàn violon, “Theo đó, em cũng nên có trách nhiệm với anh, ngoan ngoãn chờ anh cưới em.”
Lòng bàn tay anh chà sát xuống, đè cô lại, “Chỗ này…”
Lại xuống phía dưới, vén áo choàng tắm lên, thoải mái thăm dò tiểu huyệt nóng ẩm, tùy ý trêu chọc, “Và cả chỗ này, đều chỉ để một mình tôi tiến vào, biết chưa?”
Dung Cẩn cảm thấy cực kỳ xa lạ với một Phó Vân như vậy, dùng tay cản lại bàn tay đang lộng hành trên cơ thể cô, “Phó Vân!”
Phó Vân ngoảnh mặt làm ngơ, hai ngón tay thâm nhập vào tiểu huyệt vẫn tiếp tục khuấy đảo, cố ý kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ của cô.
Cúi đầu ghé sát bên tai cô dung giọng ma mị, “Nói, em đã biết rồi.”
“Phó… ưm… a!”
“Nói.”
“Đã biết… A… Anh đừng làm nữa!”
Phó Vân nhận thấy cô nói như vậy rồi, cuối cùng cũng rút ngón tay ra, xoay người đặt Dung Cẩn trở lại giường, đặt đầu gối của anh vào giữa hai chân cô, duỗi tay vén những lọn tóc đang vương vãi hai bên thái dương đưa ra phía sau, “Nhớ kỹ lời em nói.”
Nói xong người đàn ông liền quay lưng bước đi

Bình luận (0)

Để lại bình luận