Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dung Cẩn xụi lơ trên giường, che đi trái tim đang đập nhanh của mình, thầm nguyền rủa bản thân là đồ vô dụng.
Rõ ràng mình là thiên chi kiêu nữ, lại bị con trai của một tên tài xế ép ký kết hiệp ước không bình đẳng.
Chẳng qua người này thật sự vẫn là Phó Vân sao?
Chẳng qua là ngủ với cô một giấc, tại sao lại như biến thành một người khác vậy?
Dung Cẩn nghĩ cả trăm lần vẫn không hiểu, thế là tạm thời vứt nó ra sau đâu.
Hiện giờ cô có chuyện khác phải làm.
Nghĩ đến điều gì đó, cô quay đầu nhìn về phía góc tường thì thấy chiếc di động đã bị phanh thây đang nằm lẻ loi trên mặt đất.
Nhéo mi tâm cùng với cái đầu hơi nhức, Dung Cẩn vừa than thở vì Phó Vân có yếu tố bạo lực, vừa gọi điện thoại nội bộ, phân phó: “Chuẩn bị một chiếc di động mới, với lại tra xem tối qua là ai bỏ thuốc.”
Nhớ tới cảm giác liệt hỏa đốt người tối qua, dưới đáy mắt Dung Cẩn xuất hiện một tia lạnh lẽo.
**
Quán bar Huân lam, trong một phòng bao trên tầng ba.
Dung Cẩn nhàn nhã ngồi trên sofa, buồn chán nhấm nháp ly Cocktail mới của quán bar nhà mình.
Đột nhiên, cửa phòng bao bị đẩy ra, vài tên vệ sĩ áp giữ một nam sinh đang không ngừng giãy giụa vào bên trong.
Vệ sĩ đứng đầu dùng giọng cung kính nói với Dung Cẩn: “Cẩn tiểu thư, chúng tôi đã bắt được người cho cô rồi, đây là thiếu đông gia ‘Hải Thiên Thịnh Yến’, Trần Dịch.”
Dung Cẩn không có chút ấn tượng gì với cái tên phối với thân phận của gã, cô cất tiếng với chất giọng lạnh nhạt, “Ngẩng đầu lên.”
Mặt Trần Dịch đầy vẻ phẫn uất, ngước mặt trừng cô, “Dung Cẩn, cô đừng có mà quá đáng!”
Nhìn thấy gương mặt này, Dung Cẩn không còn thấy khó hiểu tại sao gã lại muốn hạ thuốc mình.
Cô nhớ nam sinh này, bởi vì đối phương nhục nhã Phó Vân ở cổng trường nên bị cô tát cho một cái.
Xem ra là một tên thù dai, còn rất biết phục thù, chỉ vì một cái tát mà muốn hại cô.
Không khéo là cô cũng thù dai, cũng vô cùng biết phục thù.
Trong lúc suy nghĩ, Dung Cẩn nhoẻn miệng cười, “Quá đáng sao, ha hả, gậy ông đập lưng ông mà thôi.”Nói rồi cô liếc mắt ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh.
Bảo tiêu nhận được lệnh, lập tức bưng ly rượu có bỏ thuốc trên bàn bên cạnh, đi về phía Trần Dịch.
Trần Dịch trừng mắt, hoảng sợ mà nhìn người đang đi tới, sức lực giãy giụa càng lúc càng mạnh.
“Mày làm cái gì?! Đừng tới đây! Tụi bây buông tao ra! Buông ra! Tao cũng không dễ chọc… Ưm…”
Bị bốn, năm vệ sĩ cao to kiềm chế gắt gao, Trần Dịch có dùng cách gì cũng không thoát được, bị ép uống một ly rượu vào bụng.
Ngay khi gã đang ôm ngực tính nôn ra, giọng Dung Cẩn không nhanh không chậm mà vang lên, “Không dễ chọc sao? Vậy thì cứ thử xem, tôi thấy việc buôn bán tấm vật liệu và kinh doanh khách sạn của Trần gia không tệ, mà đúng lúc Dung gia mới có hứng thú tiến quân vào hai lĩnh vực này, không bằng bắt đầu từ việc thu mua sản nghiệp Trần gia sản đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận