Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở đây ngoại trừ nam chính nắm giữ sinh mạng của cô trong tay không dễ chọc ra, cô còn chưa từng biết sợ ai đâu.
Trần Dịch nghe vậy phút chốc mặt xám như tro tàn, sao gã lại quên đó là Dung gia! Dung gia đứng đầu cả Hoa Quốc!
Trong truyền thuyết Dung gia phú khả địch quốc, quyền thế ngập trời, ngay cả lớn ca hắc bạch lưỡng đạo cũng kiêng kỵ vô cùng, không dám tùy tiện trêu chọc.
Thế nên khi lớn tiểu thư độc nhất Dung gia tự xưng là Cẩn tiểu thử, cả Hoa Quốc không hề có ai dám ý kiến.
Cô muốn nói thu mua xí nghiệp Trần thị, tuyệt đối là làm được.
Giờ đây Trần Dịch hối hận khôn nguôi, giận bản thân nhất thời hành động theo cảm tình.
Nhưng gã nhanh chóng cảm nhận được nỗi sợ hãi bị thuốc thúc tình khống chế trong cơ thể.
Cảm giác ngứa ngáy như bị ngàn vạn con kiến cắn lan truyền cả người, Trần Dịch chịu không nổi liền quỳ gối xuống đất.
Du͙© vọиɠ mãnh liệt không ngừng kêu gào, khát vọng loại sinh vật mang danh phụ nữ.
Mà tại giây phút này, Dung Cẩn trở thành sự tồn tại hấp dẫn gã nhất ngay ở nơi này.
Bất tri bất giác, Trần Dịch đã bò đến chân Dung Cẩn, vươn tay cầm lấy mắt cá chân của cô si mê liếʍ hôn, “Dung Cẩn, à không, Cẩn tiểu thư, giúp tôi, tôi khó chịu, xin cô hãy cho tôi.”
Nói rồi gã nắm lấy bề mặt ghế sofa, nụ hôn nóng bỏng ẩm xuôi dần lên cẳng chân của Dung Cẩn.
Ngay khi gã muốn bổ nhào lên ghế sofa, Dung Cẩn nhấc chân đá gã ra chỗ khác.
Vươn tay lấy chai rượu vang Bordeaux vừa mới mở, hơi nghiêng thân bình.
Chất lỏng màu đỏ quyến rũ xẹt ra một đường cong giữa không trung, nghịch ngợm xối xuống vị trí bị Trần Dịch hôn trên cẳng chân tinh tế trắng nõn.
Tựa như tuyết trên hoa hồng, bi thảm sống mơ màng tuyệt diễm.
Giọng nói lạnh lùng trong trẻo vang lên, “Thứ như ngươi mà cũng xứng?”
Trần Dịch bị đá cộng với bị nhục nhã bằng lời, tức khắc thẹn quá thành giận, “Con điếm xấu xa…”
Một tiếng “bốp” vang giòn, vệ sĩ ở gần tát một phát cắt ngang lời gã, ngay sau đó một đám vệ sĩ đạp lung tung một trận với cái người nằm dưới đất như chó chết.
“Đúng là trí nhớ kém.” Dung Cẩn thở dài, kéo áo choàng trên người, đứng lên nói: “Gọi mười người phụ nữ kia tiến vào hầu hạ hắn cho kỹ.”
“Vâng.”
Khóe môi Dung Cẩn nhếch một nụ cười ý tứ sâu xa, nhấc chân hướng đi ra ngoài.
Theo điều tra, người này nhan khống tới mức thành bệnh, chỉ cần nhìn thấy người không đẹp một cái sẽ có cảm giác bẩn mắt chứ đừng nói gì tới chuyện làʍ t̠ìиɦ.
Mà diện mạo của mười người phụ nữ được cô sai người tìm, tuyệt đối có thể khiến gã sinh ra bóng ma tâm lý với chuyện giường chiếu cả đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận