Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dung Cẩn chậm chạp rời khỏi quán bar, gió đêm trong suốt vén nhưng sợi tóc rơi lả tả bên tai cô, có một loại phong tình đặc biệt.
Ngay lúc cô đang muốn đi về phía xe của nhà mình, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng cái “xoẹt” ngay trước mặt.
Từ trong cửa sổ xe truyền ra một giọng dịu dàng nhưng chân thật đáng tin, “Lên xe.”
Nhìn sườn mặt tuấn tú của Lạc Ngôn Phong, trên gương mặt lạnh lùng của Dung Cẩn đột nhiên đỏ thấu, giữa hàng mày hiện hình chữ ngại in hoa.
Tuy đã hai ngày trôi qua, nhưng cô vẫn nhớ như in những chuyện đã xảy ra vào đêm hôm đó.
Phó Vân không biết là phát điên vì chuyện gì, cách một cánh cửa, anh quyết tâm va chạm trong người cô, cố ý ép cô tạo ra những âm thanh phóng đãng,
Lúc ấy Lạc Ngôn Phong đứng ngay bên ngoài cửa, nhất định đã nghe thấy.
Dù ai là đương sự, sau khi bị nghe một hồi đông cung sống cũng đâu thể bình tĩnh đối mặt với người nghe? Dung Cẩn nghĩ như thế.
“Tiểu Cẩn.” Lạc Ngôn Phong thấy Dung Cẩn đứng bất động, xoay đầu gọi một tiếng, trong đôi mắt như sao trời nổi lên gợn sóng, “Lên xe.”
Dung Cẩn lại thở dài, miễn cưỡng lên xe Lạc Ngôn Phong.
Khi đang muốn thắt dây an toàn, hơi thở nam tính đầy mát lạnh tập kích đến gần, trái lại Dung Cẩn bị nhốt giữa l*иg ngực nam sinh và ghế dựa không biết phải nên tiến lùi thế nào.
“Để tự em làm…”
Một tiếng “lạch cạch”, dây an toàn được gắn vào và rồi Lạc Ngôn Phong lùi về ghế điều khiển một cách dứt khoát, cứ như chỉ giúp cô cài dây an toàn.
Xe chạy trên đường mà lòng Dung Cẩn bồn chồn không yên, ngập ngừng hỏi: “Anh muốn đưa em đi đâu?”
Lạc Ngôn Phong đánh tay lái lên đường vành đai, trong giọng nói không nghe ra chút cảm xúc gì, “Một chỗ có thể nói chuyện.”
Dung Cẩn nghe vậy, trái tim thoáng chốc nhảy dựng.
Bất tri bất giác, xe dừng bên một cây cầu vắng vẻ, nhìn sang bên cạnh, cảnh đêm của cả đế đô thu hết vào mắt.
Nói thầm một tiếng trong lòng, Dung Cẩn đang muốn tháo dây an toàn, cổ tay đang nâng lên bị kiềm lại, “Tiểu Cẩn.”
Lạc Ngôn Phong gọi tên cô, chẳng biết có phải là vì đang đêm hay không, nghe vào tai lại thấy hơi sầu triền miên.
Dung Cẩn nhìn hắn đầy khó hiểu, “Sao vậy?”
“Anh biết hết rồi.” Dưới đáy mắt Lạc Ngôn Phong tràn ngập đau đớn, giọng nói ảo não không kém phần kích động, “Em không tự nguyện, đúng không?”
tay đang nắm lấy cổ tay của cô, nửa hiểu nửa không những gì hắn nói, “Cái gì?”
“Với hắn… Giữa hai người… Em không tự nguyện phải không?”
Lạc Ngôn Phong gian nan nói hết câu, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve xương cổ tay, nhìn chăm chăm không chớp vào đôi mắt của cô, tựa muốn nhìn thẳng vào lòng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận