Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lớp giấy cửa sổ bị đâm thủng, Dung Cẩn lập tức luống cuống hết cả lên: “Em…”
Nếu nói là tự nguyện thì cô không thấy mình nảy sinh tình yêu nam nữ gì với Phó Vân, trước khi có chuyện cũng không ngờ rằng mình sẽ xảy ra quan hệ thân thể với anh.
Nhưng hình như cô cũng không phải bị ép buột.
Chẳng phải đây là chuyện thân bất do kỷ vì trúng xuân dược sao? Dung Cẩn chột dạ nghĩ.
Nhưng không đợi nàng giải thích nguyên do, đã nghe Lạc Ngôn Phong nói tiếp: “Trước đó em có gọi cho anh, anh có thể nghĩ rằng em mong anh đến giúp em không?”
Lời hắn nói giống như cái cách mà hắn nhìn cô, dè dặt cẩn thận lẫn lo sợ hy vọng tan vỡ, “Anh có thể nghĩ rằng em chấp nhận anh không?”
“Em…” Dung Cẩn sau khi luống cuống thì lại thấy khϊếp sợ, “Nhưng mà em đã… Anh không ngại?”
Đầu tiên là dù cô có thích hắn hay không thì cô cũng đã phát sinh quan hệ với Phó Vân, người này còn muốn ở bên cô sao?
“Sao mà không ngại.” Khóe môi Lạc Ngôn Phong nhếch ra một độ cong tối nghĩ, “Nếu không ngại, anh lấy tư cách gì nói yêu em? Nhưng làm sao bây giờ, nhưng anh càng không muốn sau này mình sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với em, Tiểu Cẩn,”
Bàn tay nắm cổ tay cô của hắn thoáng dùng lực, Dung Cẩn bất ngờ nghiêng người qua, kề cận với ám mắt tràn ngập thâm tình của hắn, “Quên hết những chuyện đã qua đi, ở bên anh có được không?”
Dung Cẩn ngơ ngác nhìn hắn, đầu óc rối như tơ vò, không để cô kịp mở miệng từ chối, trước mắt đã tối sầm, một cảm giác ấm áp hạ lên môi.
Tay Lạc Ngôn Phong giữ má cô, nhắm mắt ngậm cánh môi của cô, dịu dàng nhưng cũng trằn trọc, như đang che chở một đóa hoa yêu kiều dễ rách nát dễ héo tàn.
Sườn mặt đẹp đẽ tựa hoàng tử u buồn bước ra từ trong cổ tích, xúc động hôn lên nàng công chúa của hắn, cảnh tượng xinh đẹp hoàn hảo đến rực rỡ.
Đầu óc Dung Cẩn lập tức chết máy ngay khi bị hắn hôn, cô không hề ngờ người thường giữ lễ, biết hành xử có giới hạn lại đột nhiên làm ra chuyện thô lỗ đến vậy.
Cho đến khi Lạc Ngôn Phong sắp cạy hàm của cô ra để hôn sâu hơn, Dung Cẩn mới phản ứng lại mà muốn đẩy hắn ra.
Nhưng không để nàng kịp hành động, cửa xe đã truyền đến một tiếng “rầm” lớn.
Dung Cẩn cả kinh, vừa xoay người liền thấy một bóng người khá dài đang dựa trên lan can cầu bên ngoài cửa xe.
Phó Vân đứng ngược sáng nên không thấy rõ sắc mặt, nhưng Dung Cẩn cảm nhận được có thứ cảm giác áp bách đang ập đến.
Lạc Ngôn Phong cũng nhìn Phó Vân qua cửa xe, bên ngoài lẫn bên trong xe đều nồng nặc mùi chiến tranh không khói thuốc súng này.
Dung Cẩn bị kẹp ở giữa, áp lực muốn tắt thở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận