Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mãi cho đến khi lên lầu vào trong phòng thì cô mới yêm tâm được. Nhưng khi cô còn chưa kịp đóng cửa thì phía sau liền truyền đến tiếng đóng cửa nhẹ nhàng.
Ngay sau đó, sau lưng một thân thể ấm áp áp sát vào.
Phó Vân từ sau ôn nhu ôm lấy cô, cúi đầu ngậm lấy vành tai nhạy cảm của cô, “Cẩn tiểu thư, chạy cái gì? Sợ tôi?”
Dung Cẩn cảm thấy mạng sống mình như thể bị bắt thóp lại, cả người đều không thoải mái.
Cô kéo cánh tay đang đặt ngang eo, giọng nói dịu dàng hiếm thấy, “Phó Vân, anh đừng như vậy.”
“Đừng như thế nào?” Phó Vân xoay ngươi cô lại, nhìn chính mình, tiến gần lại vài bước, đẩy cô ngã xuống giường.
Nhìn vào đôi mắt đầy vẻ hoảng sợ của Dung Cẩn, toàn bộ hơi thở nóng bỏng của anh phả vào mặt cô “Em nghĩ tôi sẽ làm gì với em đây? Hửm?”
L*иg ngực Dung Cẩn phập phồng nhanh hơn, “Phó Vân…”
“Suỵt ~” Phó Vân đặt ngón trỏ lên môi Dung Cẩn, ánh mắt cũng rơi vào nơi diễm lệ ấy, trong đầu không ngừng lóe lên một vài hình ảnh, trong đôi mắt trong veo dần trở nên kinh hãi.
“Phó Vân, đau!” Dung Cẩn đau đớn cau mày.
Thì ra là những ngón tay đang ấn vào môi của Phó Vân vô thức mất đi sức lực.
Phó Vân không đáp, ngược lại đổi thành ngón cái nhẹ nàng vuốt ve cánh môi cô cho đến khi tất cả ướŧ áŧ đáng nghi được lau sạch.
Anh nhàn nhạt nói, “Anh muốn làm em đau hơn nữa.”
Nói xong, Phó Vân một cúi xuống lấp đầy cánh môi cô.
Đây là nụ hôn đầy tính chiếm hữu, anh dùng môi lưỡi tạo nên những đợt song lớn trong miệng cô, răng nhọn cắn sâu vào đôi môi mọng nước mà chà đạp chúng, tàn phá như dã thú.
Không lâu sau một mùi máu tanh nồng lan ra giữa môi nhưng lưỡi vẫn quấn lấy nhau vì vậy khó phân biệt đó là máu của cô hay là của anh.
Dung Cẩn chịu đựng sự gặm cắn dã man của anh, cảm thấy như sắp chết, khó khăn hô hấp, hàm răng đau đớn mà va vào nhau.
Cô tuyệt vọng đánh vào vai anh, nhưng cũng không thể làm anh dừng lại.
Đang giãy giụa đột nhiên cảm thấy váy trên người bị túm lấy, ngay sau đó là một tiếng “roẹt”, tiếng vải bị xé rách.
Ngay sau đó một trận lạnh lẽo ập đến, váy trên người không cánh mà bay mất.
Dung Cẩn kinh hãi, giãy giụa càng mạnh hơn, lại bị Phó Vân giữ chặt lấy hai tay, dùng cà vạt cột lại.
“Phó Vân, đừng… ưm…” Mới vừa nói được mấy câu liền bị nụ hôn của anh chặn lại.
Không biết có phải là Phó Vân cố ý không nghe thấy không, vẫn là quyết tâm hôn cô, đôi môi mỏng gợi cảm của anh chỉ là không chịu rời khỏi đôi môi cô, không ngừng cuồng nhiệt hôn cô, trao đổi nước bọt.
Một tay anh ôm lấy cô tay kia cũng không hề nhàn rỗi kéo áσ ɭóŧ của cô đẩy lên, không một chút kiềm chế dùng hết sức mà chà đạp, nhào nặn, bộ ngực trắng nõn mềm mại trong tích đã đầy dấu ngón tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận