Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đồng tử Dung Cẩn hơi co lại, nếu cứ dây dưa với anh như thế này thì cô sẽ không thể dứt ra được.
Dung Cẩn một bên giở thủ đoạn, một bên lén nhìn xung quanh tìm kiếm cơ hội để chạy trốn.
“Anh còn trẻ, không nên trầm mê loại chuyện này, sẽ chết sớm đó.”
Phó Vân đã nhìn thấu hết được tâm tư của cô, anh nhếch miệng nhìn cô đang chiến đấu với những con thú bị mắc kẹt.
Bàn tay không ngừng di chuyển, ngay lập tức nới lỏng thắt lưng sau đó lại kéo khóa quần xuống.
Không biết là cố ý hay là vô tình hỏi, “Ha? Tôi còn trẻ, chẳng phải em còn nhỏ tuổi hơn tôi sao?”
Nhưng tâm hồn tôi trưởng thành hơn anh! Dung Cẩn gào thét trong lòng.
Ngay sau đó, cô trơ mắt nhìn anh kéo qυầи ɭóŧ xuống, phóng xuất dươиɠ ѵậŧ đã cương cứng từ lâu ra ngoài.
Một tâm tư dâng đến cổ họng, Dung Cẩn nảy ra một ý tưởng, nhìn về hướng phía sau Phó Vân, giả vờ inh ngạc nói: “Chú, sao chú lại tới đây?”
Phó Vân dừng một chút, còn không kịp nghĩ cha anh vì sao lại tới chỗ này, đột nhiên xoay người về phía sau nhìn.
Vào lúc này, Dung Cẩn cũng nhanh chóng rút ra chân đang bị anh áp chế, nhảy xuống giường chạy về hướng phòng tắm.
Nhưng chưa đi được hai bước, Dung Cẩn đột nhiên cảm thấy bên hông bị siết chặt đến căng thẳng, ngay sau đó thân mình đột nhiên lơ lửng giữa không trung, bị Phó Vân một lần nữa ném xuống giường.
Phó Vân đè lên lưng cô, cọ xát dươиɠ ѵậŧ của anh vào hoa huyệt, gặm cắn vành tai cô, “Em làm như vậy mà không tính đến hậu quả sao?”
Dung Cẩn bị anh cọ xát cả người cô ngứa ngáy không chịu được, nhưng vẫn là kiên định chính mình bạc nhược điểm mấu chốt không muốn đầu hàng, giọng nói run rẩy: “Phó Vân, em không muốn.”
Phó Vân dừng lại một chút, ngữ khí âm trầm nói: “Không muốn làm, hay là không muốn cùng tôi làm?”
“Không… Không muốn làm.” Dung Cẩn ngập ngừng nói.
Cô tưởng tượng nếu cô trả lời là ý thứ hai, anh nhất định sẽ chơi chết cô.
Phó Vân “chậc” một tiếng, bắt lấy tay Dung Cẩn đưa đến chạm vào chỗ đang ma sát của hai người, “Đều ướt thành như vậy rồi, còn nói không muốn sao? Phụ nữ đều là khẩu thị tâm phi sao?”
Khuôn mặt Dung Cẩn đỏ đến mức có thể chảy máu, giọng điệu nghi hoặc tức giận, “Đây là phản ứng sinh lý bình thường, nhưng lòng tôi không muốn.”
Chuyện này không thể tiếp tục như vậy được, Dung Cẩn đấu tranh tâm lý.
Có vấn đề gì với bọn họ vậy? Anh là nam chính, nên sau này anh nên có một cuộc sống của riêng mình, cô cũng phải tìm cách quay lại thế giới của cô chứ.
Như như cô vướng vào ái muội này, cô không dám bảo đảm có yêu anh hay không.
Nhịp tim hiện tại đập quá mãnh liệt, nó đã là hồi chuông cảnh tỉnh.
Phó Vân lại “chậc” một tiếng, duỗi tay lật Dung Cẩn lại cúi người hôn lên chiếc cổ ướt đẫm mồ hôi của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận