Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Vân sau đó dụ hoặc hỏi.
Một tiếng bảo bối nhi kêu đến khiến cơ thể Dung Cẩn mềm nhũn ra, mặc dù ngọn lửa du͙© vọиɠ trong người đang gào thét.
Cô vẫn ngẩng đầu lên, “Không!”
“Đúng vậy, em không có khí chất.” Phó Vân khẽ cười, đột nhiên kéo hai chân cô ra.
“Anh muốn làm gì… A ưm…”
Dung Cẩn như bị sét đánh, anh anh anh… Anh sao có thể?!
Chóp mũi Phó Vân cọ cọ vào nộn thịt mềm mại, mỗi hơi thở anh thở ra đều là một sự tra tấn lớn đối với nơi mẫn cảm ấy.
Dung Cẩn co chân muốn lui về phía sau, nhưng lại bị Phó Vân gắt gao đè lại.
Cô cố gắng chống nửa thân trên, muốn ngăn cản hành vi tiếp theo của anh, “Anh làm gì, chỗ này rất bẩn…”
Khi cô nói hết câu cuối cùng, cánh môi bỗng chốc dán đi lên đồng thời hút mạnh vào hộŧ ɭε của cô.
“A ưm…” cơ thể Dung Cẩn như bị rút cạn, lập tức ngã xuống giường.
Phó Vân nuốt hết dâʍ ŧᏂủy̠ từ hoa huyệt của cô mà không hề tỏ ra chán ghét, không ngừng liếʍ hạt đậu đỏ bằng lưỡi của anh.
Giống như đối dãi với núʍ ѵú mà kí©ɧ ŧɧí©ɧ nó không thương tiếc, mặc kệ nó có chịu được hay là không.
Dung Cẩn nâng lên cánh tay gắt gao cắn mu bàn tay, cố gắng chống lại kɧoáı ©ảʍ tột độ từ hạ bộ truyền đến, nhưng cơ thể lại vô thức ưỡn háng lên phản bội lại lý trí của cô.
Khi anh liếʍ mυ”ŧ thì có một lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra, tất cả đều bị anh hút hết.
Không biết qua bao lâu, Phó Vân không hề thỏa mãn chỉ với công lược cửa thành, đầu lưỡi linh hoạt mà đẩy hạt đậu đỏ đang dựng đứng ra, hướng tới hoa huyệt mà đâm vào.
“A… Phó Vân… a ưm…”
Dung Cẩn làm sao mà chịu nổi được kí©ɧ ŧɧí©ɧ này, hai chân dẫm lên giường không ngừng muốn lui về phía sau, lại bị Phó Vân khống chế được không thể nhúc nhích, phía dưới đầu lưỡi càng lúc càng vào sâu hơn.
Phó Vân bắt chước động tác giao cấu, lưỡi anh ra vào hoa huyệt của cô, chiếc lưỡi thô ráp cọ xát vào vách tường mềm mại bên trong tạo nên kɧoáı ©ảʍ chết người.
Mọi giác quan của Dung Cẩn dường như bị tê liệt, chỉ có cảm giác sung sướиɠ khủng khϊếp từ hạ bộ truyền đến trái tim cô.
“A… Ưm… Phó… Không… A…”
Những tiếng rêи ɾỉ không thể kiềm chế được tưởng như là đau đớn nhưng lại là sự vui sướиɠ của Dung Cẩn, không ngừng phát ra, khóe mắt tuông ra nước mắt sinh lý, chỉ cần một động tác nhẹ sẽ lăn xuống.
Lần này môi lưỡi trêu chọc không liên tục bao lâu, dây thần kinh trong não Dung Cẩn hoàn toàn bị đứt đoạn, cả người co giật mà tiết ra.
Phó Vân nuốt vào toàn bộ dâʍ ŧᏂủy̠, Khuôn mặt Dung Cẩn khi nghe thấy anh hút hết tất cả mà đỏ bừng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận