Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dung Cẩn giãy giụa trong bóng tối, cảm giác cơ thể bị xâm phạm khiến cô vừa giận dữ vừa hoảng loạn. Bàn tay cô bị trói chặt sau lưng, lớp vải đen che mắt làm mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ, chỉ còn lại hơi thở nặng nề của Phó Vân và những va chạm không khoan nhượng.
“Phó Vân, anh buông tôi ra! Anh biết mình đang làm gì không?” Dung Cẩn cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng thanh âm run rẩy đã bán đứng nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng.
Phó Vân không trả lời ngay, anh chỉ cười khẽ, âm thanh trầm thấp như tiếng thì thầm của quỷ dữ trong đêm. Dươиɠ ѵậŧ của anh vẫn không ngừng di chuyển, chậm rãi nhưng đầy chiếm hữu, khiến cơ thể Dung Cẩn bất giác phản ứng theo bản năng. “Đại tiểu thư, em nghĩ tôi đang làm gì? Không phải chính em đã dạy tôi cách phục vụ em sao? Giờ tôi chỉ đang thực hiện thôi.”
Dung Cẩn cắn chặt môi, cố gắng đẩy anh ra bằng vai, nhưng sức lực của cô quá yếu ớt so với anh. “Anh… anh điên rồi! Đây không phải là phục vụ, đây là cưỡиɠ ɧϊếp! Cha anh sẽ không tha cho anh, và cả lâu đài này… họ sẽ biết!”
Phó Vân đột nhiên dừng lại, bàn tay anh siết chặt eo cô, kéo cô sát vào l*иg ngực rắn chắc của mình. Anh cúi xuống, môi lướt qua tai cô, giọng nói đầy mỉa mai: “Biết? Em nghĩ ai sẽ tin em? Hay em nghĩ ai dám can thiệp vào chuyện của chúng ta? Đại tiểu thư, em đã quên rồi sao? Em là chủ nhân, còn tôi… chỉ là con trai của tài xế. Nhưng giờ đây, em đang nằm dưới tôi, và không ai có thể cứu em.”
Dung Cẩn cảm thấy lạnh sống lưng. Cô nhớ lại những giấc mơ khủng khiếp đêm qua – nguyên thân bị hãm hại, cha mẹ cô ở thế giới cũ lo lắng tìm kiếm, và con mèo Ba Tư bị xé xác bởi đôi tay đẹp đẽ. Lẽ nào… “Con mèo… là anh làm? Anh đã giết nó?”
Phó Vân cười lớn, âm thanh vang vọng trong phòng ngủ tối tăm. “Em thông minh hơn tôi nghĩ đấy, đại tiểu thư. Con mèo đó… nó quá gần em. Tôi không thích điều đó. Giống như Lạc Ngôn Phong, hay bất kỳ ai dám tiếp cận em. Em là của tôi, chỉ của tôi thôi.”
Dung Cẩn cố gắng vùng vẫy, nhưng càng giãy giụa, anh càng siết chặt hơn. “Anh… anh bị sao vậy? Trước kia anh không như thế này! Phó Vân, anh đang tự hủy hoại chính mình!”
Anh đột nhiên đẩy mạnh, khiến Dung Cẩn rên lên một tiếng đau đớn xen lẫn kɧoáı ©ảʍ không mong muốn. Phó Vân thì thầm bên tai cô: “Hủy hoại? Em mới là người hủy hoại tôi, Dung Cẩn. Từ ngày em thay đổi, từ ngày em bắt đầu đối xử tốt với tôi, em đã khiến tôi rơi vào địa ngục này. Tôi không thể dừng lại, không thể để em đi. Em nghĩ tôi không biết sao? Em và Lạc Ngôn Phong… các người đang lập kế hoạch rời khỏi đây, phải không?”
Dung Cẩn cứng đờ. Làm sao anh biết? Cô chưa từng tiết lộ với ai ngoài Lạc Ngôn Phong. “Anh… anh nghe lén?”
“Không cần nghe lén.” Phó Vân cởi lớp vải che mắt cô, để cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen tối của anh dưới ánh đèn mờ. “Tôi biết em không phải là Dung Cẩn thật sự. Em khác biệt, em… đến từ nơi khác. Và giờ em muốn bỏ tôi lại? Không đời nào!”
Dung Cẩn mở to mắt, trái tim đập thình thịch. Anh đã biết? Từ bao giờ? Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cơ thể vẫn đang bị anh khống chế khiến mọi suy nghĩ rối loạn. “Phó Vân, anh hiểu lầm rồi. Tôi… tôi không muốn bỏ anh. Nhưng thế giới này… không phải của tôi.”
Anh cười lạnh, tay vuốt ve má cô một cách dịu dàng đến đáng sợ. “Vậy thì ở lại đây với tôi. Em đã ngủ hai ngày rồi, đại tiểu thư. Hai ngày tôi chăm sóc em, không để ai quấy rầy. Và giờ, em tỉnh rồi… chúng ta có thể tiếp tục.”
Dung Cẩn nghe vậy như bị sét đánh ngang tai, “Tôi ngủ… ưʍ… Hai ngày rồi?”
Phó Vân gật đầu, nụ cười trên môi càng sâu, như một con thú săn đã bắt được con mồi. Anh bắt đầu di chuyển trở lại, chậm rãi nhưng đầy chiếm hữu, khiến Dung Cẩn không thể suy nghĩ rõ ràng. Trong đầu cô chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự bất lực, nhưng sâu thẳm bên trong, một cảm giác lạ lùng đang trỗi dậy – sự gắn kết không thể cắt đứt với người đàn ông đang ôm chặt lấy cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận