Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dung Cẩn nghe vậy như bị sét đánh ngang tai, “Tôi ngủ… ưʍ… Hai ngày rồi?”
“Sao nào, lo Lạc Ngôn Phong sẽ không tìm được em?” Phó Vân vô cùng hưởng thụ dáng vẻ khϊếp sợ của cô, duỗi eo thì thầm bên tai cô, “Chẳng biết hiện giờ hắn đang bận cái gì mà cũng không thèm đến trường, em còn trông mong hắn sẽ đến cứu em sao?”
Đương nhiên là cô biết Lạc Ngôn Phong đang vội nghiên cứu cách để trở về, nhưng, “Người trong lâu đài đều chết sạch rồi sao?!”
Cô bị cầm tù trong phòng ngủ của mình hai ngày, nhưng lại không một ai phát hiện!
Phó Vân cười sự ngây thơ của cô, “Hiện tại cả lâu đài đều biết lớn tiểu thư sinh bệnh, chỉ đích danh tôi đến chăm sóc. Em cảm thấy, đám người hầu sẽ nghĩ như thế nào? Cuối cùng Phó Vân cũng chịu khuất phục dưới da^ʍ uy của lớn tiểu thư, hai người lấy cớ bị bệnh mà tầm hoan mua vui cả ngày ở trong phòng ngủ…”
Đối với ánh mắt giận dữ của Dung Cẩn, ánh mắt của Phó Vân không tránh không né, “Bọn họ có nghi ngờ cũng không được đâu, làm sao mà bọn họ tìm thấy thực hư được.”
“Cha anh đâu? Ông ấy mặc kệ anh làm bậy như vậy?”
Phó Vân lại cười, “Ông ấy à, ông ấy là người thấy yên tâm về tôi nhất. Mà trước đó chúng tôi nói chuyện với nhau, ông ấy còn bảo phải dạy bù cho em, em xem ông ấy sẽ tin tưởng đứa con trai nghe lời hiểu chuyện của mình hay là cả tin vào miệng lưỡi người khác đây?”
Dung Cẩn hiện tại mới biết được thiếu niên này đáng sợ lại kín đáo tâm tư, “Anh rốt cuộc muốn làm gì?! Anh có nghĩ tới hậu quả hay không?!”
Phó Vân tự chỉ trán mình, dịu dàng vuốt ve trong cơ thể cô, “Tôi cũng muốn biết hậu quả là gì, không bằng lớn tiểu thư nói cho tôi biết tôi sẽ nhận lấy hậu quả gì đi? Vào tù vì tội cưỡиɠ ɧϊếp hay là gọi một đám vệ sĩ vào giải quyết tôi ngay tại đây, hửm?”
“Anh tưởng tôi không dám sao?” Dung Cẩn nhìn thẳng vào mắt Phó Vân, “Bây giờ miễn là tôi kêu lên, thì vệ sĩ sẽ phát hiện ra, anh đào đâu ra tự tin là tôi không thể đối phó được anh hả?”
“Vậy em kêu đi.” Phó Vân không hề sợ hãi, “Đại tiểu thư, em cứ việc kêu, nếu không được thì tôi giúp em?”
Vừa dứt lời anh trụ eo cô mà thúc mạnh vào trong.
“Ư… Đừng Phó Vân… Ưm a…”
Dung Cẩn bị anh đâm rêи ɾỉ không ngừng, nhưng rốt cuộc là dù có cao giọng kêu thì cũng không kêu được người bên ngoài.
Phó Vân ánh mắt giữ kín như bưng, một trận kịch liệt lao tới, thúc một cái thật mạnh vào chỗ tử ©υиɠ sâu nhất rồi thốt ra một chữ “không” sau đó liền bắn một đợt tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Dung Cẩn bị bắn vào cả người run rẩy không thôi, trong giây lát hồn bay phách tán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận