Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau một tháng, mối quan hệ giữa Phạm Tuyết Linh và Khâu Diệp Lỗi ngày càng trở nên thân thiết hơn.

Một ngày nọ, Phạm Tuyết Linh cảm thấy rằng thời cơ đã tới, vì vậy cô đã nói với Khâu Diệp Lỗi trong bữa trưa: “Chú ơi, cháu có một món đồ sẽ được chuyển đến công ty của chú vào buổi chiều, buổi tối chú mang tới giúp cháu nhé.”

Cách đây một thời gian, một nhân viên bảo vệ trong khu chung cư đã lén lút mở và lấy trộm đồ chuyển phát nhanh của ai đó, mặc dù nhân viên bảo vệ đã bị sa thải nhưng kể từ đó, những người mua sắm online trong chung cư không dám gửi hàng trực tiếp tới khu chung cư nữa.

Vào buổi tối, có tiếng gõ cửa vang lên, sau khi tắm xong, cô cố ý không mặc áo ngực, chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, từ trong mắt mèo, cô xác nhận đó là chú Khâu Diệp Lỗi đang gõ cửa, cô liền yên tâm ra mở cửa.

“Tới rồi đây… Ơ! Là chú à… chú mau vào đi.”

Khâu Diệp Lỗi nhìn cô gái mảnh mai xinh đẹp trước mặt, chiếc váy ngủ hai dây màu hồng nhạt càng tôn lên làn da trắng nõn của cô, hai đôi chân thon dài lộ ra thẳng tắp thon thả, bộ ngực kiêu hãnh ẩn hiện dưới lớp áo ngủ.

Khi nói chuyện với hắn, bầu vú không bị áo nịt ngực trói buộc lộ ra mơ hồ, Khâu Diệp Lỗi chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn rõ.

Mái tóc cô gái ướt sũng nước vẫn còn nhỏ giọt, núm vú nhô ra trên bộ ngực ướt át lộ ra rõ ràng, ánh mắt ngập nước của cô gái nhìn hắn, hai má ửng hồng không biết là do hơi nóng hay cảm thấy xấu hổ.

Vì lý do nào đó, phần thân dưới của Khâu Diệp Lỗi đã xấu hổ nổi lên phản ứng khi nhìn thấy vẻ ngoài quyến rũ này của cô gái.

May là hôm nay hắn mặc quần rộng thùng thình, nếu không không khác gì đã giở trò lưu manh trước mặt cô gái!

Khâu Diệp Lỗi khẽ ho một tiếng, sau đó lại cau mày: “Chú tới đưa đồ cho cháu, sao lại ăn mặc như thế này, nếu là người lạ, tùy tiện mở cửa rất nguy hiểm!”

“Ban nãy… cháu không chú ý làm đổ canh lên người, cho nên đi tắm, không kịp mặc áo khoác… sau, sau này cháu sẽ chú ý.”

“Khụ… Sau này mở cửa nhớ chú ý một chút, không sao, đồ của cháu đây.”

“Vâng, cháu cảm ơn chú, bữa tối đã chuẩn bị xong, chúng ta mau ăn thôi.” Phạm Tuyết Linh thấp giọng cảm ơn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như gấc, nhận lấy đồ chuyển phát nhanh.

Khi Khâu Diệp Lỗi trở về nhà sau bữa tối, tâm trí hắn chỉ toàn hình ảnh về đôi chân dài nõn nà trắng trẻo của Phạm Tuyết Linh, bầu vú khủng lộ ra một nửa của và dáng vẻ cô ngồi trước mặt hắn với khuôn mặt đỏ bừng.

Hắn nằm trên giường, không còn người vợ bên cạnh, một năm chỉ quan hệ tình dục vài lần, lúc này hắn đột nhiên có chút động dục, hắn tự nhận mình là kẻ chính trực lại bối rối nhìn lên trần nhà, như thể đã hạ quyết tâm, đưa tay về phía đũng quần với vẻ mặt chết chóc, nhắm mắt lại, trong đầu đều là hình bóng của Phạm Tuyết Linh.

Hắn có lỗi, không ngờ hắn lại ảo tưởng về cô gái luôn ngưỡng mộ hắn, tâm trí hắn tràn đầy ham muốn xâm phạm cô…

Mấy ngày sau đó, Khâu Diệp Lỗi tránh Phạm Tuyết Linh như thể đang trốn tránh những suy nghĩ của mình, nhưng trốn hay không trốn cũng như nhau.

Phạm Tuyết Linh có chìa khóa nhà hắn, vừa về đến nhà đã thấy cô đợi hắn ở phòng khách, dù không muốn về nhà ăn cơm cũng phải đưa cho cô đồ mua trên mạng.

Khâu Diệp Lỗi nhìn cô gái đang bận rộn trong bếp, xuất thần nhìn bóng lưng của cô…

“Chú? Chú làm sao vậy?” Phạm Tuyết Linh đứng trước mặt Khâu Diệp Lỗi và hỏi.

“À, không sao đâu. Vừa rồi chú đang phân tâm nghĩ ngợi vài chuyện, cơm xong rồi đúng không? Chúng ta đi ăn thôi.” Khâu Diệp Lỗi nghe được giọng nói của cô gái thì hoàn hồn, chỉ thấy cô dùng ánh mắt đơn thuần trong sáng nhìn mình, nội tâm không khỏi rung động.

“Vâng… Á!”

Phạm Tuyết Linh gật đầu, chuẩn bị xoay người nhấc chân, nhưng đột nhiên bị vấp cả người ngã về phía Khâu Diệp Lỗi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận