Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì đột nhiên mở mắt ra, cô có chút không thích ứng được với ánh sáng trong phòng khách, hốc mắt dần dần ẩm ướt. Ánh mắt hai người chạm nhau, Phương Uyển không khỏi dời mắt đi trước, hốt hoảng chỉnh lý áo sống: “Cảm ơn ba, con thấy đỡ hơn nhiều rồi.”

“Vậy thì tốt, đi ngủ sớm đi.”

May mà ba chồng không nhận ra sự kỳ lạ của cô, Phương Uyển còn đang đắm chìm trong cảm xúc của chính mình nên hoàn toàn không để ý đến cái bọc lớp phình lên nơi quần của Lục Hoài Châu, cũng như tư thế xoay người rời đi không được tự nhiên lắm của y.

Sau khi Phương Uyển trở về phòng, cô cứ lăn qua lộn lại trên giường, trằn trọc mãi mà không ngủ được. Hai bầu vú cô vẫn còn lưu lại xúc cảm khi được xoa nắn lúc nãy, cô có chút không cầm lòng được mà thò tay vào trong vạt áo ngủ, tự mình sờ ngực mình.

Hoàn toàn không cảm thấy gì cả, khi cô tự mình sờ vào thì chẳng có cảm giác gì, nhưng vừa rồi lúc ba chồng xoa bóp cho cô, sao cô lại có thể…

Nghĩ đến đây, nơi thân dưới của cô lại bắt đầu trào nước. Cô chỉ là dùng hai tay nắm lấy hai bầu ngực đầy đặn của mình mà nhẹ nhàng hết xoa lại ấn, cho đến khi cảm giác kỳ lạ khi được người đàn ông ấy xoa bóp vừa bao phủ lấy cô dần dần biến mất, cô mới nặng nề đi vào giấc ngủ.

Ở phía bên kia, sau khi Lục Hoài Châu trở về phòng liền đi thẳng vào phòng tắm, lúc này đã là cuối thu, bị gột rửa dưới dòng nước lạnh, thứ chào cơ nơi thân dưới của y vậy mà vẫn không chịu mềm xuống.

Y nhắm mắt cam chịu, cầm lấy cây gậy thịt thô to trong tay mà không ngừng tuốt lên tuốt xuống. Tràn ngập trong đầu y là hình ảnh đầu vú đỏ tươi của con dâu, xung quanh quầng vú sẽ nổi lên những nốt nhỏ li ti, còn cả hai bầu vú mượt mà hình giọt nước của cô, mà bên trên phủ đầy dấu tay của y nữa. Không biết ngày mai những vết đó đã phai hết chưa.

Người đàn ông đã lâu không phát tiết, y thở hổn hển bắn ra tinh dịch trắng đục rồi mặc dòng nước cuốn đi tất cả, không hề để lại dấu vết hay mùi vị gì.

Lục Hoài Châu cảm thấy có lẽ là do mình đã quá lâu không chạm vào phụ nữ, trong lòng đã quá kìm nén mới như vậy. Vừa lau nước trên người, y vừa đi ra khỏi phòng tắm, dương vật bán cương giữa hai chân khẽ rung lên theo từng nhịp bước của y.

Nhìn thấy ‘quà’ mà Phương Uyển tặng để trên bàn, y ném gói quà vào sâu trong ngăn kéo chứ không mở ra.

*

Khác với một Phương Uyển vừa ngủ một giấc ngon lành, cả đêm Lục Hoài Châu hầu như không ngủ được. Hễ y nhắm mắt lại là hình ảnh hai bầu trắng nõn với hai điểm đỏ ở giữa lại hiện lên, cũng vì thế mà hôm nay là lần đầu tiên thức dậy muộn đến vậy.

Có lẽ là phương pháp chườm nóng rồi xoa bóp thực sự có hiệu quả, Phương Uyển cảm thấy cơn đau ở ngực nhẹ hơn mọi khi rất nhiều, cô cũng không còn mặc áo ngực chật như hồi trước nữa. Cả người nhẹ nhàng khoan khoái, cô dậy sớm xuống nhà, làm bữa sáng cho ba chồng trước khi y thức dậy.

Tiền Dũng mở cổng vào trong, trên tay cậu cầm một cái phích giữ nhiệt bằng thép không gỉ, úp úp mở mở mà bảo Phương Uyển đoán xem bên trong có gì, còn bảo cô lát nữa hãy mở, nói rằng đây là đồ tốt, rất khó kiếm được.

Phương Uyển nhìn cậu ta đang đưa mắt hết nhìn đông lại ngó tây khắp trong phòng khách: “Cậu đang tìm gì vậy?”

“Thủ trưởng đấy, thủ trưởng còn chưa dậy à, không phải chứ, tôi nhìn giờ giấc rồi mới đến mà…”

Cửa phòng ngủ mở ra, Lục Hoài Châu mặc quần áo chỉnh tề đi ra khỏi phòng, Tiểu Tiền lập tức đứng thẳng người hô: “Chào thủ trưởng!”

Cậu cảm thấy sắc mặt của thủ trưởng hôm nay trông rất kỳ lạ, hai mắt thâm quầng, sắc mặt cũng nghiêm túc đến đáng sợ. Cậu cũng không dám tiếp tục nói chuyện phiếm với Phương Uyển nữa, trực tiếp đặt cái phích giữ nhiệt lên trên bàn ăn.

“Đây là thủ trưởng dặn tôi buổi sáng đi căn tin xếp hàng mua về. Hề hề, không phải là chị Phương Uyển đang mang thai sao? Nghe nói sữa này rất bổ dưỡng, trang trại bên cạnh lâu lắm mới có thể cung cấp sữa cho chúng ta được một lần…” Tiền Dũng một bên nói lời hay cho Lục Hoài Châu, một bên quan sát sắc mặt của thủ trưởng nhà mình.

Phương Uyển chưa từng uống sữa bao giờ. Ở nông thôn mà có nuôi bò thì mục đích cũng là để làm ruộng, một chút sữa kia còn chẳng đủ cho bê uống ấy chứ. Cô chỉ mới nghe nói có một số phụ nữ sau khi sinh con mà ít sữa thì sẽ cố gắng kiếm một ít sữa về cho con cái của họ.

Phương Uyển tò mò cúi người nhìn vào trong bình thủy, sữa trong đó hẳn là sữa mới đun sôi, phả vào mặt cô là hơi nóng đan xen với mùi đặc thù của sữa bò, xông thẳng đến dạ dày của cô.

Dạ dày nhộn nhạo một lúc rồi giật giật, Phương Uyển che miệng đẩy ghế ra, vội vàng khiến tay áo hất phải bát cháo trên bàn. Cô cũng không thèm để ý đến cái quần bị dính bẩn hay cháo nóng rơi vãi nơi chân mà bước nhanh vào nhà vệ sinh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận