Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ chốc lát sau, hàng loạt tiếng nôn ọe và tiếng nước chảy từ nhà vệ sinh truyền ra.

Lục Hoài Châu bật người đứng dậy, đi được vài bước rồi đột nhiên dừng lại, vẫy tay với Tiểu Tiền: “Sữa này cậu mang qua nhà cô giáo Trương, làm phiền cô ấy đến đây một chuyến. À thôi, mời Trương Lâm ấy.”

Dặn dò xong, y đi về phía nhà vệ sinh, dù cánh cửa chỉ đang khép hờ nhưng y vẫn dùng ngón tay gõ gõ vài cái: “Phương Uyển, con không sao chứ?”

Đầu óc Phương Uyển ong ong, cô nghe thấy Lục Hoài Châu bảo Tiểu Tiền đi gọi người, hẳn là vị bác sĩ lần trước tới nhà.

Cô cảm thấy dạ dày mình cứ không ngừng cuộn lên, cảm giác chua đắt như nghẹn nơi cổ hòng. Cô còn chưa ăn sáng, trong bụng không có gì, dù muốn nôn cũng nôn không được. Nơi chóp mũi giống như vẫn còn ngửi được mùi sữa nồng nặc kia, đầu cô bắt đầu choáng váng, đây là thật sự là điều khó chịu nhất.

Đợi vài giây, Lục Hoài Châu trực tiếp đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Phương Uyển hai tay ôm lấy thành bồn rửa tay, tóc con không biết là do bị mồ hôi hay nước mắt làm ướt mà dính cả vào trên trán cô. Tư thế như vậy khiến xương bả vai của cô càng thêm nổi rõ dưới lớp áo mỏng manh.

“Ba bảo Tiểu Tiền gọi bác sĩ tới xem thế nào rồi, con có muốn uống nước không?”

Thấy Phương Uyển khó chịu như vậy, y định đưa tay vỗ nhẹ vào phía sau lưng cô. Nhưng còn chưa chạm đến vải áo thì đã bị cô né tránh.

“…Bị bẩn rồi, ba ra ngoài trước đi, con lên thay quần áo đã. Cũng không thể để nguyên thế này cho bác sĩ khám được.”

Lục Hoài Châu nhìn cô lau lau vết bẩn không tồn tại trên khuôn mặt tái nhợt của mình, rõ ràng chỉ nôn ra một ít nước đắng thôi mà, không có gì bẩn cả, y cũng có thèm để ý đâu.

Phương Uyển biết dù cô có muốn nôn tiếp thì cũng sẽ không thể nôn ra bất cứ thứ gì. Cô vỗ nước lạnh lên mặt, cố nén cảm giác khó chịu rồi trở về phòng để thay một cái quần khác. Quần lót cũng hơi ướt nên cô quyết định thay luôn một thể.

Cô thực sự không còn sức lực để giặt quần áo nữa, vì vậy Phương Uyển cuộn những món đồ vừa thay ra, bỏ vào một cái chậu trong nhà vệ sinh, đợi cơ thể mình khỏe hơn một chút thì giặt sau.

Khi Trương Lâm được Tiền Dũng đưa đến đây, cô đang ngồi trên tràng kỷ, nhấp một ngụm nước nóng mà Lục Hoài Châu vừa nấu khi cô đi lên thay đồ. Nâng chiếc cốc tráng men ấm áp trong lòng bàn tay, cảm giác dạ dày nhộn nhạo khó chịu như được giảm bớt phần nào.

“Anh Lục đâu? Đi rồi à?” Vừa vào cửa, thấy Lục Hoài Châu không có ở đây, giọng điệu của Trương Lâm lập tức lạnh nhạt đi vài phần.

Tiền Dũng mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng đã có thể nhìn ra được cô ta vì ai mà tới, cậu cười nói: “Bây giờ không phải là sắp đến thời gian vào làm rồi sao?”

Trương Lâm bĩu môi: “Tôi không phải đi làm chắc, còn đang ăn sáng thì đã phải vội vàng chạy tới đây. Cả ngày chỉ biết vì người ngoài mà sai bảo tôi thôi.”

Cô ta mang giày cao gót, đi từng tiếng cộp cộp, Phương Uyển biết cô ta đang nói cho mình nghe nên cô giả vờ như không hiểu ý của cô ta, chỉ cười cười: “Bác sĩ, ngại quá, đã làm phiền chị rồi.”

Trương Lâm hơi thất vọng vì không thấy Lục Hoài Châu, nhưng cô ta cũng chỉ có thể đặt tâm tư này qua một bên để thực hiện chức trách bác sĩ của mình, dù sao thì cô ta vẫn có đạo đức nghề nghiệp lắm chứ. Cô ta châm cứu vài huyệt trên cổ tay Phương Uyển để giúp cô giảm buồn nôn. Nhìn vết bỏng đỏ hôm qua bị rộp nước, cô ta nói: “Tôi sẽ làm xẹp mấy vết phồng rộp này cho cô, hai ngày tới không được chạm vào nước, nếu không sẽ để lại sẹo đấy.”

Làm xong những việc này cũng đã quá giờ vào làm. Mặc dù đã muộn giờ làm nhưng Trương Lâm vẫn giải thích cặn kẽ một vài lưu ý cho Tiền Dũng rồi mới vội vã rời đi.

Phương Uyển có thể nhìn ra cô ta là một bác sĩ giỏi, có tinh thần trách nhiệm, nhưng cô lại không biết ba chồng mình nghĩ thế nào. Ba chồng cô còn trẻ, sau khi được phục chức lại càng thêm được người ra săn đón, nếu sau này y tái hôn, liệu tình cảnh của cô và đứa bé có trở nên khó xử không đây?

Bụng dưới của cô đã hơi phồng một chút lên so với cái bụng vẫn bằng phẳng trước đây rồi. Trải qua một trận dày vò cả buổi sáng, Phương Uyển yếu ớt sờ bụng. Cô vẫn không có cảm giác thèm ăn, sau khi chào Tiền Dũng một tiếng, cô liền ôm chai nước muối lên lầu nghỉ ngơi.

Lục Hoài Châu luôn lo lắng cho tình hình của Phương Uyển, vì vậy buổi trưa y tranh thủ về sớm, cũng từ miệng Tiền Dũng mà biết được tình hình chi tiết hồi sang.

Coi như là thở phào nhẹ nhõm, Lục Hoài Châu đi vào nhà vệ sinh rửa tay, hâm lại nồi cháo buổi sáng, rồi nhìn thấy trong chiếc chậu gỗ lớn đặt trên sàn nhà vệ sinh có vài món quần áo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận