Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn kiểu dáng là đồ mà hồi sáng Phương Uyển đã mặc, chắc là hồi sáng cô thay xong thì tùy tay đặt ở đây. Nghĩ đến chuyện vừa rồi Tiền Dũng có nói là Trương Lâm đã dặn không được để tay cô đụng vào nước, Lục Hoài Châu dừng lại một chút, sau đó cúi người bưng chiếc chậu gỗ lên.

Lục Hoài Châu nắm chặt mảnh vải trong tay, y không cần nhìn xuống cũng biết cây gậy thịt dưới háng mình lại cứng lên nữa rồi. Bởi vì giúp con dâu giặt quần lót mà cảm thấy hưng phấn là một chuyện khiến y rất khó để chấp nhận.

Nhưng lúc này, chỉ có một mình y ở trong phòng tắm, con dâu còn đang ngủ trên lầu, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của y, cái cảm giác kích thích và bí bách này khiến y giống như một gã thanh niên trẻ tuổi vậy, chẳng thể kiềm chế được cơn xúc động trong người.

Mặt Lục Hoài Châu chẳng hề biến sắc mở khuy quần, nhìn nước từ từ ngập quá mặt những món quần áo khác trong chậu, y cầm lấy chiếc quần lót ướt sũng kia đè lên dương vật của mình. Quy đầu đập vào mảnh vải nhỏ nơi đũng quần, mọi âm thanh đều bị tiếng nước che lấp, không để lại chút dấu vết nào.

Sau nữa giờ giặt phơi quần áo, Lục Hoài Châu bưng đồ ăn nóng hổi lên lầu hai, gõ cửa phòng Phương Uyển.

“Đây đây, chờ một chút.” Phương Uyển đang nằm trên giường, căn bản là không hề ngủ, nghe thấy tiếng gõ cửa thì đứng dậy đi giày ra mở cửa.

Lục Hoài Châu không chút dấu vết nhìn cô một lượt. Bởi vì một cúc của cái áo ngủ trên người bị bung ra, cô lại không để ý, nên dưới xương quai xanh lộ ra một mảng lớn da thịt, mơ hồ có thể nhìn thấy một chút vết sưng.

“Cháo và bánh bao còn nóng, bữa sáng con đã không ăn gì rồi, bây giờ ăn một chút đi.”

Thật ra Phương Uyển vẫn không hề có cảm giác thèm ăn, cô hơi hé môi, đang định lên tiếng thì đã Lục Hoài Châu cắt ngang: “Vì đứa bé, con không ăn thì nó ăn cái gì?”

Nhận lấy phần ăn từ tay ba chồng, nhìn thấy lượng đồ ăn đồ sộ, cầm trên này mà nặng rĩu này, Phương Uyển nhanh chóng đặt chúng lên chiếc bàn trong phòng mình. Quay người lại mới phát hiện Lục Hoài Châu vẫn chưa rời đi, hình như là muốn thấy cô ăn xong cái đã.

Cô phát hiện ra người đàn ông này cũng không ôn hòa như vẻ bề ngoài ít nói của mình, đành đưa qua cái ghế đẩu: “Ba, ba ăn cơm chưa? Chừng này nhiều quá, chúng ta cùng ăn đi.”

Khi cô cúi xuống để kéo chiếc ghế đẩu, cái áo ngủ lỏng lẻo trượt xuống dọc theo bả vai cô, lộ ra những vết đỏ do lần xoa bóp đêm qua lưu lại, màu sắc dường như còn đậm hơn một chút.

“Được.”

Hai người song song ngồi xuống bên bàn. Chiếc bàn hình chữ nhật trong phòng không lớn lắm, một người đàn ông to lớn như Lục Hoài Châu ngồi vào thì có vẻ hơi chật chội. Khoảng cách gần đến nổi thậm chí cô còn có thể ngửi thấy mùi bột giặt trên người Lục Hoài Châu nữa.

Phương Uyển chỉ hơi vươn tay rộng ra một chút là có thể đụng đến cánh tay y rồi. Tay áo của y xắn lên đến khuỷu tay, trên cánh tay nổi lên gân xanh rõ ràng, chằn chịt.

Có lẽ là bởi vì ánh nắng ban trưa quá tốt, khiến lá cây ngoài cửa sổ tựa như phát sáng, không khí trong phòng cũng theo đó mà ấm áp hơn, cô và ba chồng yên lặng cùng nhau ăn cơm trưa. Tâm trạng phiền muộn bởi vì dạ dày khó chịu của Phương Uyển cũng là bởi vì bầu không khí ấm áp và yên tĩnh ngay giờ phút này mà trở nên khá hơn phần nào.

Khi Cố Cường còn sống, mỗi ngày anh đều là sáng sớm đến nhà máy ăn sáng, buổi tối thì lại thường trực ca đêm, giữa trưa hai vợ chồng đều sẽ giải quyết ở nhà ăn, thế nên rất ít khi hai người đều ở nhà mà yên tĩnh ăn một bữa cơm.

Cô lén quan sát người ba chồng đang ngồi bên cạnh. Lúc ăn cơm y rất ít khi nói chuyện, tốc độ ăn rất nhanh, sức ăn cũng rất lớn, có vẻ như không kén ăn gì cả, cái gì cũng ăn tất.

“Tối nay ba có việc nên không về ăn cơm, con đừng đợi ba.” Lục Hoài Châu đặt cái bát trong tay xuống, nhìn cô một cái, tựa hồ như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ dặn một câu: “Con cũng nên ăn nhiều một chút.”

Vừa rồi tâm tình Phương Uyển còn rất tốt, nhưng bởi vì lời y nói mà trong nháy mắt tâm trạng của cô đã xìu hẳn đi rồi. Nhưng tâm tình phụ nữ mang thai luôn thất thường như vậy cũng không chừng, thế nên cô cũng không nghĩ quá nhiều về nó.

Giờ nghỉ trưa rất nhanh đã kết thúc, Lục Hoài Châu thu dọn đồ ăn xong thì ra cửa. Có lẽ là do đã ăn vào một ít rồi nên Phương Uyển cảm thấy dạ dày mình dễ chịu hơn rất nhiều, người cũng có thêm chút sức lực. Cô đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Vừa cúi đầu liền nhìn thấy mấy món quần áo đang được treo trên dây phơi trong sân, cô không khỏi đưa tay lên che đi khuôn mặt đang nóng bừng của mình. Đó không phải là quần áo hồi sáng cô thay ra sao, Tiểu Tiền nhất định sẽ không tự mình giặt quần áo giúp cô rồi, vậy là chỉ còn lại ba chồng thôi. Vậy mà y còn giặt cả quần lót nữa, khó trách vừa rồi trên ngườiy có mùi bột giặt…

Bình luận (0)

Để lại bình luận