Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Uyển không thể diễn tả được tâm trạng của mình lúc này là như thế nào nữa. Cô vẫn luôn tỉnh táo, cũng không say rượu, cô cảm thấy vô cùng áy náy vì đã cảm nhận được khoái cảm từ những vuốt ve đụng chạm của Lục Hoài Châu. Nhưng đồng thời, trong lòng cô cũng dâng lên một cảm giác thắng lợi bí ấn nào đó.

Thu hồi tầm mắt, cô bám vào tay vịn rồi từng bước đi lên trên lầu. Chất lỏng trên quần ngủ của cô đã trở nên lạnh lẽo từ lâu, dính vào trên người rất khó chịu. Nhưng lúc này Phương Uyển đã thực sự sức cùng lực kiệt, mí mắt đã nhíu hết vào nhau, cô tuỳ tay cởi chiếc quần ngủ dính đầy chứng cứ cho việc làm sai trái của cả hai rồi nhét vào trong tủ quần áo bên cạnh.

Cả một đêm với đầy những giấc mơ diễm tình mà hỗn loạn, cô thực sự ngủ không yên giấc, cứ luôn cảm thấy như có ai đó đang đứng bên giường nhìn mình vậy. Một hồi thì mơ thấy bị ba chồng cởi quần ra rồi đè dưới thân y, một hồi lại mơ thấy cô đã sinh con rồi, đang mỗi người một bên mà cho em bé và ba chồng bú sữa.

Khi Phương Uyển tỉnh lại, đầu cô nặng trĩu, chân tay đau nhức ê ẩm, không nhấc người lên nổi. Giữa hai chân cô đang kẹp một cái chăn, không cần nhìn cũng biết quần lót đã ướt đẫm rồi. Cô không khỏi đỡ trán thở dài, nhìn thời gian thì phát hiện mình ngủ quên mất.

Lúc này Lục Hoài Châu đã ra khỏi nhà, Phương Uyển nhìn căn phòng khách trống trải thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, rồi lại cảm thấy mình không nên chột dạ như vậy, phải thả lỏng thần kinh một chút. Dù sao thì sau khi uống rượu vào, trí nhớ có thể sẽ bị hỗn loạn, chỉ cần cô tỏ ra bình thường là sẽ không ai hay biết gì về chuyện đó hết.

Cả ngày đều trôi qua bình yên vô sự, buổi tối khi cùng nhau ăn cơm cũng vẫn tự nhiên như thường lệ. Có vẻ như là ba chồng cô hoàn toàn không hề nhớ gì về những chuyện sau khi uống say, cục đá vẫn đè nặng trong lòng Phương Uyển cuối cùng cũng đã tan thành mây khói rồi.

Cô chỉ muốn có một ngôi nhà, cố gắng sống cho thật tốt ở đây mà thôi. Cô hoàn toàn không muốn phá vỡ sự cân bằng hiện tại.

Đang nghĩ ngợi, chợt nghe Lục Hoài Châu cầm tờ báo đi ngang qua rồi hỏi cô: “Tay con thế nào rồi?”

Phương Uyển vừa rồi còn đang bận suy nghĩ chuyện khác nên không ngẫm lại kỹ ý tứ trong lời nói của y: “Vẫn còn hơi đau, à không, đỡ nhiều rồi ạ.” Vừa nói ra miệng, cô đã lập tức phản ứng lại, còn phất phất tay mấy cái, chỉ cầu nguyện là y sẽ không tiếp tục hỏi đến nó nữa.

“Để ba xem nào.” Lục Hoài Châu tháo kính ra, đưa tay về phía cô.

Vết bỏng trên mu bàn tay trắng nõn đã chuyển sang màu đỏ sậm, mép vết phồng rộp mà Trương Lâm chọc thủng cũng bắt đầu chuyển sang màu trắng. Người đàn ông vừa nhìn là đã biết cô có chạm vào nước, giọng điệu y trở nên nặng hơn một chút: “Không phải đã nói là không được chạm vào nước sao?”

Sau đó y lập tức lộ ra vẻ áy náy vì thái độ sốt sắng vừa rồi của mình: “Là do hôm qua ba về muộn, tự con nấu nước nóng phải không?”

Ban ngày cô có lén giặt chiếc quần ngủ nồng nặc mùi tanh kia. Qua một đêm, tinh dịch và dịch thể trên đó đã khô lại, cô phải chà xát rất lâu mới có thể giặt sạch được.

Xong rồi! Phương Uyển giật mình một cái. Cô đột nhiên ý thức được vấn đề lớn nhất chính là những vết bầm tím và các vết cắn véo đã chuyển màu thâm trên người cô, càng chưa kể đến vết thương quanh đầu vú ngày hôm qua nữa. Hôm nay, sau khi mặc quần áo, vùng quanh đầu vú bị cọ vào đau ê ẩm, cô tự mình nhìn lại thì đúng là đã bị cắn rách da một chút.

Nếu Lục Hoài Châu cho rằng tay cô chạm vào nước là do tối hôm qua cô chườm nóng, thế thì hôm nay cô sẽ phải giấu diếm bằng cách nào đây?

Thu tay về sau lưng, Phương Uyển tiếp tục hàm hồ trả lời: “Vâng… Thật ra cũng không có gì đâu ạ, sẽ lành nhanh thôi.”

Lục Hoài Châu tỏ vẻ không đồng tình: “Con phải nghe lời bác sĩ chứ, cho dù là chuyện chạm tay vào nước hay là xoa bóp đi chăng nữa. Đều là lỗi của ba, sau này ba sẽ chú ý hơn.”

Người đàn ông cởi áo khoác ngoài ra, áo sơ mi xanh màu bộ đội nhét gọn trong quần, y nửa quỳ trước mặt cô, che lại hai mắt y là chiếc khăn tay mà y vừa cột lên.

May mắn mà lúc nãy cô đã đưa ra yêu cầu này, ba chồng cũng không hề suy nghĩ mà lập tức đồng ý luôn.

Lục Hoài Châu cảm thấy xúc cảm trên tay y có chút khác thường, mặc dù vẫn mềm mại như trước, nhưng khi cẩn thận sờ lên thì có thể cảm nhận được trên da thịt nổi lên vết sưng tấy, mép quầng vú cũng lớn hơn không ít, mà đầu vú còn sưng to gấp đôi so với lúc trước. Trông y có chút lo lắng: “Có phải là nghiêm trọng hơn rồi không? Sưng đến thế này cơ mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận