Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Uyển bị y niết đến vừa đau lại vừa thích, không tiếng động mà thở hổn hển: “Ừm… Con cũng không biết…”

Ngón tay của người đàn ông linh hoạt bao phủ lên gần hết bầu vú cô, từ bên mép bắt đầu cẩn thận sờ soạng: “Bên này thì sao, có đau không? Cả chỗ này nữa?

Từng tấc da thịt trên ngực cô đều được chăm sóc chu đáo, Phương Uyển bị y xoa bóp cho càng lúc càng phồng lên, như thể có thứ gì đó sắp trào ra vậy.

Bởi vì Lục Hoài Châu đã bịt mắt lại, không còn thấy gì cả, thế nên Phương Uyển cũng không cần phải đè nén biểu cảm của mình nữa. Cô nhất thời thả lỏng, cũng thốt thành lời cảm xúc thật của mình luôn: “Không đau… Lại dùng thêm một chút lực, a…”

Đột nhiên không gian giữa hai người rơi vào trầm mặc, Phương Uyển muốn lùi ra sau lại một bước, nhưng cô lại quên mất là lúc này hai vú vẫn còn đang bị người này niết trong tay. Y niết tới bóp lui, thế mà lần này lại thực sự đụng đến chỗ mà hôm qua cô bị cắn rách da.

Xuyên thấu qua những khe hở nhỏ trên chiếc khăn tay, người đàn ông có thể nhìn thấy một chút hình ảnh mơ hồ, y ngẩng đầu hỏi lại: “Dùng sức?”

Một giây tiếp theo, ánh sáng trên đỉnh đầu Phương Uyển hoàn toàn bị che khuất, Lục Hoài Châu đột nhiên đứng dậy, khoảng cách giữa hai người trong phút chốc lập tức rút ngắn, đầu gối của Phương Uyển cũng đụng phải bắp chân y. Thân hình to lớn vạm vỡ của y đứng trước người cô, không hiểu sao lại mang đến cho cô một cảm giác áp bách vô cùng.

Nhìn thấy y đưa tay lên, chuẩn bị kéo chiếc khăn tay bịt mắt mình xuống, da đầu Phương Uyển căng lên. Không biết lúc ấy cô nghĩ thế nào nữa, vậy mà lại níu lấy vạt áo hai bên sườn của y rồi áp người dựa sát vào.

Toàn thân Lục Hoài Châu bỗng chốc cứng đờ. Y đang đứng thẳng người, Phương Uyển lại áp sát vào người y. Bộ ngực trần trụi của cô cũng dán lên đùi người đàn ông, hai bầu vú mềm mại bị ép chặt trên bắp đùi đây cơ bắp săn chắc, còn mặt cô thì dán vào bụng y.

Phương Uyển khó mà kìm chế được tiếng tim đập kiệt trong lòng ngực mình. Cơ thể rắn chắc dưới lớp quần áo rất ấm áp, cách quần mà cô vẫn có thể ngửi thấy mùi đàn ông nồng đậm từ y, khiến cô không khỏi nhớ đến khi hai người họ kề sát nhau vào tối hôm qua, khoái cảm khi thân dưới của họ cọ xát vào nhau, cái cảm giác làm cho người ta muốn chìm đắm đấy…

Nhưng bây giờ cô không thể buông tay ra được, dù sao thì cô nhìn cũng đã nhìn, sờ cũng đã sợ vào cái thứ phía dưới này rồi: “Ba, ba đừng nhìn! Con… Con xin lỗi.”

Giọng nói nghèn nghẹn rầu rĩ từ phía dưới truyền đến, Lục Hoài Châu giật giật khóe miệng, giọng nói không hề mang chút tức giận nào: “Con nói xin lỗi với ba là vì con đã nói dối sao?”

Vốn dĩ cô chỉ muốn cắt ngang hành động cởi khăn bịt mắt của ba chồng thôi, bây giờ mục đích đã thành, đang định buông tay ra thì lại nghe y hỏi như vậy, Phương Uyển chỉ biết luống cuống túi lấy vạt áo y, khiến nó xộc xệch vô cùng, rồi lại vùi đầu vào đó.

Nói dối…

Mặt khóa bằng kim loại của chiếc thắt lưng quấn quanh eo của y làm mặt cô hơi đau, dựa vào thế nào cũng cảm thấy khó chịu. Đầu cô choáng váng, cũng không biết phải trả lời câu hỏi của ba chồng thế nào cả, ấp úng nửa ngày vẫn không nói được câu nào. Thế nhưng mặt thì đã không ngừng biến hoá đủ mọi góc độ mà cọ lên bụng của người đàn ông rồi.

Cảm thấy có thứ gì đó ngày càng cứng hơn đang từ từ cộm lên từ dưới cằm mình, theo từng nhịp thở ngày càng dồn dập, cơn phập phồng nơi bụng dưới cũng trở nên nhanh hơn rất nhiều. Nhưng ba chồng cô lại không nói gì, chỉ mặc kệ cho cô cứ tiếp tục cọ vào như vậy.

Vừa rồi, khi Phương Uyển còn đang được xoa bóp đến là thích ý thì đột nhiên bị ngừng lại, thế nên cảm giác trống rỗng lại càng thêm mãnh liệt, cả người cô bị cơn ngứa ngáy làm cho run rẩy, không khỏi dựa hết cả người lên trên người đàn ông trước mặt. Huyệt nhỏ cũng rục rịch mà co rút liên tục, nơi thân dưới của cô cũng đã ướt đẫm nước dâm luôn rồi.

Tuy rằng lúc này Phương Uyển đã ý loạn tình mê, nhưng cô vẫn không dám vượt qua xiềng xích đạo đức trong lòng mình. Huống chi lúc này cô còn đang mang thai, điều này lại càng khiến cô cảm thấy tội lỗi hơn nữa.

Tiểu Tiền hoảng hốt từ ngoài cổng chạy vào, vừa chạy vừa hét: “Thủ trưỡng! Tôi vừa nhận được tin báo…”

“Xoạt” một tiếng, Lục Hoài Châu mở tờ báo ra che ở trước người. Tờ báo to rộng rủ xuống che khuất hoàn toàn Phương Uyển.

Ở đằng sau tờ báo, người đàn ông kéo khóa quần xuống, cây gậy thịt bắn ra, đập vào một bên mặt của Phương Uyển. Vành tai hồng nộm của cô bị những ngón tay chai sần của y nắn vuốt, rồi cứ thế dọc theo sườn mặt cô xuống dưới, buộc cô phải há miệng ra, để dương vật cực thô màu tím đen chọc vào miệng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận