Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai gò má đau đớn khiến cho đôi mắt Phương Uyển có chút ẩm ướt, một cỗ hơi thở nam tính nồng đậm xông thẳng vào mặt cô, như bao phủ lấy cô, thứ thô to ấy từng chút một chen vào trong miệng cô, xâm nhập thật sâu.

Cái ghế tràng kỷ trong phòng khách đưa lưng về phía cổng lớn, Tiền Dũng chạy đến cửa phòng khách thì dừng lại, thấy thủ trưởng Lục đang đứng đối diện với tràng kỷ, trong tay còn đang cầm tờ báo hơi hơi hạ xuống. Y nâng cằm lên, nói: “Cứ đứng đó mà nói.”

“Rõ!” Tiền Dũng đứng nghiêm làm thủ thế chào trong quân đội, sau đó bắt đầu báo cáo thông báo mà cậu vừa nhận được. Trong lòng cậu có hơi nghi hoặc, không hiểu sao mà cậu cứ cảm thấy tư thế đứng của thủ trưởng có chút kỳ lạ, nhưng dưới tầm mắt đầy sức ép của Lục Hoài Châu, cậu căn bản là không dám nhìn y, nói thì chỉ dám cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mũi chân mình thôi.

Cơ thể của Phương Uyển đều đã được cái ghế tràng kỷ che khuất hơn phân nửa, những phần lộ ra thì được che bởi một tờ báo mỏng manh. Cô có thể nghe rõ ràng bên tai từng tiếng sàn sạt khi không khí luồn qua mặt báo, cô hoàn toàn chẳng có lòng dạ nào mà nghe xem Tiền Dũng đang báo cáo chuyện gì, chỉ hồi hộp đến nín thở, chỉ sợ bị cậu ta nhìn thấy điều gì khác thường.

Mặt cô áp vào háng ba chồng, môi cô bị đám lông c* thô cứng cọ đến phát đau. Nước miếng tứa ra trong miệng nhưng kịp nuốt xuống, miệng lại không bị chặn lại, cứ thế mà theo khóe miệng chảy xuôi xuống dưới.

Phương Uyển chưa từng bị dương vật đàn ông thọc vào miệng như thế này bao giờ. Yết hầu dù nằm sâu bên trong vẫn bị nhồi đến nghẹn ứ, hô hấp khó khăn, hai mắt cô rưng rưng đẫm lệ ngước lên, trong mắt tràn đầy ý cầu xin, trong như thể bị người ta ‘bắt nạt’ đến là thảm.

Lục Hoài Châu cúi đầu nhìn xuống, có thể nhìn thấy được vết đỏ mà y vừa tạo ra trên đôi má trắng nõn non nớt của con dâu, nước mắt cô cứ thế ròng ròng chảy dài trên má, còn dương vật của y đã bị cô ăn trọn trong miệng, ngậm bú thật chặt. Bụng dưới của Lục Hoài Châu bị cảm giác bốn phía ấm áp bao quanh này làm cho xao động không thôi.

Môi cô bị dương vật của ba chồng nong đến cực hạn, hàm dưới càng thêm đau nhức muốn chết, cô lén hoạt động đầu lưỡi một chút để giảm bớt cơn tê mỏi. Lục Hoài Châu nhíu mày, bàn tay đang cầm tờ báo đột nhiên siết chặt đến nổi cả gân xanh.

Nghe thấy tiếng tờ báo bị siết chặt như vậy, Phương Uyển cứ lo là y sẽ không cẩn thẩn mà xé rách tờ báo mất. Cô căng thẳng vô cùng, không kiềm chế được mà run lên, cổ họng cũng co rút liên tục, nôn khan từng trận, vách tường bên trong đè ép lên vật xâm lấn là quy đầu, cố gắng đẩy cái thứ dị vật to lớn này ra ngoài.

“Thủ trưởng, thủ trưởng có nghe thấy tiếng gì không ạ?” Tiểu Tiền gãi gãi ót, cậu cứ cảm thấy trong phòng hình như có tiếng mèo con khóc nức nở thì phải, tiếng khóc cứ đứt quãng đứt quãng, khiến người ta không nhìn được mà muốn đi tìm.

Ánh mắt lạnh lùng của Lục Hoài Châu lia qua, Tiểu Tiền cảm thấy hình như tối nay thủ trưởng của cậu nhìn còn u ám hơn bình thường thì phải, thật sự quá đáng sợ. Sau khi báo lại nội dung thông báo, cậu liền vội vã chuồn rời đi, một hồi sau cũng vứt luôn âm thanh mình vừa nghe được lúc nãy ra sau đầu.

“Thả lỏng một chút, đừng mút chặt quá.”

Đầu óc Phương Uyển trống rỗng, hoàn toàn không biết là Tiểu Tiền đã đi rồi, hoặc cũng có thể nói, lực chú ý của cô lúc này đã bay biến đi đâu cả rồi. Không hiểu vì sao mà dương vật nóng cứng như thép kia lại đột nhiên điên cuồng quấy đảo trong miệng cô nữa. Cô thực sự không hề mút nó, lúc này, cô chỉ có thể cố gắng thả lỏng cơ thể, khiến cho mình bớt khó chịu hơn một chút.

“Ưm… Ba… Đừng…”

Người đàn ông đã sớm ném tờ báo sang một bên, bàn tay to của y đặt sau đầu cô, dùng sức mà va chạm ngược hướng, ra ra vào vào trong miệng cô không ngừng nghỉ. Những đường gân xanh nổi lên trên phần cán liên tục cọ vào vách trong khoang miệng, đầu lưỡi của Phương Uyển bị cọ đến gần như tê liệt, chỉ có thể thụ động nhận lấy những va chạm mạnh mẽ này thôi.

Dưới những cú thúc thô bạo như vậy, huyệt nhỏ của Phương Uyển cũng đang bị cơn ngứa ngáy dày vò không thôi. Hai người cứ như dính sát vào nhau, hai chân của Lục Hoài Châu chen vào giữa hai chân cô, khiến cô không thể khép hai chân lại nhằm làm dịu cái cảm giác trống rỗng đến tim như nổi trống này được.

Như là nhận ra chân cô đang không ngừng run rẩy, Lục Hoài Châu rút ra khỏi miệng cô một chút, hơi khom người đỡ lấy thành ghế tràng kỷ sau lưng cô.

Phương Uyển một bên chịu đựng thế công mãnh liệt từ bên trên, một bên cảm nhận sự đụng chạm ấm áp từ đùi truyền tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận