Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay của ba chồng dọc theo đùi trong của cô, chậm rãi sờ soạn về phía gốc đùi, đến vùng tam giác nơi cánh cửa đang mở rộng. Theo bản năng, Phương Uyển muốn hét lên, lại quên mất trong miệng mình đang còn ngậm c*n thịt của y, nên vô tình để răng cạ lên thân gậy.

Cảm giác được dương vật trong miệng đang phập phồng kịch liệt, cộng thêm tiếng thở dồn dập của người đàn ông khiến cô nhịn không được mà gương mắt nhìn lên, lại thấy y thậm chí còn ôn hoà lên tiếng hỏi cô: “Làm sao vậy?”

Sau đó bàn tay y phủ lên mắt cô, che đi gần hết khuôn mặt cô, lại thở dài: “Đừng nhìn ba như vậy…”

Phương Uyển chớp mắt dưới lòng bàn tay y, lấy tay mình lay cánh tay y, nhưng chút sức lực ít ỏi đó của cô chẳng thấm vào đâu cả.

Bàn tay trên đùi kia đã xuyên qua quần áo, lần vào trong quần lót ướt sũng của cô, để rồi chen vào trong khe hở mun mút ở giữa. Sau khi qua lại, trượt tới trượt lui, bàn tay ấy đã chính xác tìm được hạt đậu nhỏ căng cứng, nhẹ nhàng véo một cái.

Các khớp xương trên ngón tay của Lục Hoài Châu đều rất lớn lại thô ráp, sau khi dùng hai đốt ngón tay kẹp chặt âm đế, y túm lấy nó rồi kéo lên xoa nắn, chẳng còn chút dịu dàng nào như khi nói chuyện với cô vừa rồi.

Bị y trực tiếp đùa bỡn như vậy, Phương Uyển sao có thể chịu nổi. Cô nào ngờ là âm đế của mình lại nhạy cảm đến thế, nước dâm lại cũng theo đó mà tí tách trào ra khỏi huyệt.

Không biết từ lúc nào mà Lục Hoài Châu đã rút dương vật ra khỏi miệng cô rồi. Người đàn ông quỳ trên trên tràng kỷ, gác hai chân cô lên: “Ngày hôm qua cũng là như thế này sao?”

Dương vật thô to được tẩm đầy nước bọt của cô cách chiếc quần lót cọ tới cọ lui trên cửa vào. Chỉ một lúc sau đã vang lên tiếng nước lép nhép. Cái quần lót nguyên bản vốn là màu trắng, nay đã bị nước dâm thấm ướt mà trở nên trong suốt, nhìn kỹ còn có thểm thấy thấp thoáng cái huyệt nhỏ đang hơi hơi khép mở, trào ra nước dâm.

Có thể là bởi vì sau khi mang thai, nội tiết tố thay đổi, toàn thân Phương Uyển nơi nào cũng đều trắng non, duy chỉ có hai mảnh môi âm hộ là mang màu hồng đậm, bên trong huyệt nhỏ kia cũng đã thành thục một màu đỏ tươi.

Đặt trên thân thể trắng nõn na của cô lại càng thêm nổi bật.

“Không phải… Khụ khụ khụ…” Vừa rồi bị đâm vào quá sâu nên bây giờ cổ họng cô vẫn còn có chút ê ẩm, theo từng nhịp ho khan của cô, hai luồng mềm mại trước ngực cũng phập phồng mà nảy lên nảy xuống.

Dùng ngón tay đẩy mép quần lót ra, ‘soạt’ một tiếng, y lại với vào trong mà thăm dò xung quanh một vòng, tìm kiếm điểm nhỏ nổi lên trên bức tường thịt bên trong huyệt nhỏ của cô.

Khi một chỗ nào đó bị ấn xuống, da đầu Phương Uyển bị kích thích đến tê dại, ngón tay cô nắm chặt lấy ống tay áo của người đàn ông.

“Là đây sao?” Lục Hoài Châu cố ý thay đổi góc độ để câu lấy thịt mềm trong huyệt dâm của cô.

Suy nghĩ của Phương Uyển dần dần đình trệ, giọng nói của người đàn ông cũng trở nên mơ hồ không rõ, cô vừa khóc vừa lắc đầu: “…Con không biết… A… Ba đừng hỏi con… ”

Cảm giác áp bách từ cây gậy thịt nóng bỏng đang kề trên mông mang lại khiến cô không ngừng kẹp chặt ngón tay trong huyệt. Mặc cho cô có khóc lóc van xin thế nào đi nữa, Lục Hoài Châu cũng không hề có ý định rút ra.

Dòng nhiệt nóng bóng lại cứ thế liên tục trào ra, dọc theo khe mông từ từ tích tụ lại ở phía dưới hai người, trên chiếc tràng kỷ.

Ngay khi Lục Hoài Châu nhét ngón tay thứ hai vào mật huyệt ướt át này, Phương Uyển đột nhiên nắm chặt lấy vạt áo trước ngực y, cặp mông tròn trịa của cô hướng lên trên, một dòng chất lỏng trong suốt run run phun ra, mang theo mùi tanh ngọt thoang thoảng, tất cả đều bắn hết lên áo của người đàn ông.

Đến khi tiết xong, Phương Uyển mềm nhũn như không xương mà xụi lơ trên chiếc tràng kỷ, thân thể cô run rẩy từng đợt. Sau khi khoái cảm điên cuồng qua đi, trong bụng cô lại truyền đến một trận đau đớn.

Phương Uyển mở to hai mắt, sợ hãi ôm chặt bụng, sắc mặt tái nhợt: “Ba… Bụng con… Bụng con đau quá…”

Ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng vang lớn nghe giống như tiếng sấm sét, đột nhiên mưa như trút nước, cửa sổ thủy tinh bị từng giọt từng giọt nước mưa đập vào lộp độp, theo sau là từng trận sấm sét dày đặc.

Tia chớp lóe lên chiếu sáng phòng khách yên tĩnh, một chiếc khăn tay không biết đã vương vãi trên mặt đất từ lúc nào, trên chiếc ghế tràng kỷ là một đống hỗn độn.

Phương Uyển nằm trên giường Lục Hoài Châu, đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng của ba chồng. Căn phòng này ở lầu một, bên trong trang hoàng không có gì đặc sắc, những vật dụng hàng ngày được y bày biện trật tự mà rõ ràng, ván giường rất cứng, nằm lên không thoải mái nhưng lại tràn ngập mùi của y.

Bình luận (0)

Để lại bình luận