Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Uyển vốn vẫn ở trong căn phòng khô ráo ấm áp của mình, đột nhiên nhìn thấy một đám người đã phải nhận biết bao tai hoạ cực khổ như vậy, cô giật mình hoảng sợ, quay đầu lại hỏi Tiểu Tiền đang đứng bên cạnh chỉ đạo đám người: “Chuyện gì vậy?”

Giọng của Tiểu Tiền gần như khàn đi vì hét quá nhiều, cậu ta vừa một bên chỉ đạo, một bên giải thích tình hình hiện tại cho Phương Uyển nghe. Có vài người sau khi vào nhà thì tự tiện lấy đồ trong nha, nhìn thấy cái gì là cho vào miệng, cho vào túi cái ấy. Còn có một người đàn ông mở tủ lấy quần áo sạch phủ lên người nữa.

Rõ ràng cậu đã nói với họ là sẽ cho mượn vật phẩm và đồ ăn một cách thống nhất, nhưng có quá nhiều người dân bị nạn tràn đến, lại còn không có đủ nhân lực để duy trì trật tự, thế nên Tiểu Tiền cũng chỉ có thể lo lắng trong lòng thôi.

Phương Uyển vừa định giơ tay vỗ vai cậu ta, cô định nói là thôi bỏ đi, đồ đạc trong nhà bị người ta động vào thì động vào vậy, trước mắt việc quan trọng nhất là phải an trí chỗ ở cho họ cái đã, những chuyện khác để sau lại nói, dù sao bọn họ vẫn còn ở lại đây mà. Lời mới đến miệng còn chưa kịp nói, cô đã ngây người nhìn chằm chằm ra ngoài cửa rồi. Tiểu Tiền cũng nhìn theo ánh mắt của cô.

Lục Hoài Châu đang đi ở cuối hàng người, trên lưng y là một người phụ nữ bị thương ở chân. Chiếc áo mưa trên người khó khăn lắm mới phủ được lên hai người họ, cánh tay của người phụ nữ kia ôm chặt lấy cổ y. Lục Hoài Châu gọi Tiểu Tiền đến giúp y đỡ người đi nghỉ ngơi, sau đó lại đi thẳng về phía Phương Uyển.

Trên người Lục Hoài Châu nồng đậm mùa nước mưa cùng mùi bùn đất, khi đi đến cách Phương Uyển một bước thì y dừng lại. Vừa giơ tay lên, liền ý thức là mình vì bận rộn mà đã nhiều ngày không tắm rửa gì, mỗi ngày đều ngâm mình trong nước, lại còn vừa mới đi mưa về, nhiệt độ cơ thể khá thấp, nhưng khi nhìn thấy cô, trong mắt y lại hiện lên ý cười: “Hình như là tăng cân rồi nhỉ.”

Phương Uyển muốn tiến lên bắt lấy tay y, lại thấy Lục Hoài Châu khẽ lắc đầu, cô cúi đầu nói: “Thế ạ?”

Người phụ nữ được y cõng về đang được Tiểu Tiền đỡ đi về phía họ, Lục Hoài Châu dùng mắt ra hiệu cho cậu ta. Tiểu Tiền nao núng: “Chị ấy nhất quyết muốn tới, tôi có thể làm gì đây…”

“Thủ trưởng Lục, lần này trên đường thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Tôi còn có một yêu cầu hơi quá đáng một chút. Vị đồng chí trẻ tuổi này định sắp xếp cho tôi một chỗ trong phòng ăn, chân của tôi đang bị thương, đi lại không tiện, phải chen chúc với một đám đàn ông như vậy rất… Tôi có thể…” Vừa nói, chị ta vừa nghiêng người về phía trước, nhìn vào căn phòng phía sau lưng Phương Uyển.

Phương Uyển để ý thế người phụ nữ trước mặt này đã lau đi nước mưa trên mặt rồi, có lẽ là do được Lục Hoài Châu cõng trên lưng nên quần áo của chị ta không chật vật như những người khác ở đây.

Lục Hoài Châu ngăn trở tầm nhìn của chị ta, nhẹ nhàng đẩy Phương Uyển trở vào phòng, trước khi cửa phòng bị đóng lại, cô nghe thấy Lục Hoài Châu nói: “Tiểu Tiền, cậu đi tìm cho cô ta một nơi vừa ý đi, lát nữa sẽ có người tới đây hỗ trợ, nhớ phải để ý đến tâm tình của mọi người nữa đấy. Tôi phải ra ngoài một lát, đừng để ai quấy rầy cô ấy.”

Nhìn cánh cửa đóng chặt trước mắt, phần lớn những âm thanh ồn ào trong nháy mắt đã bị ngắn cách ở bên ngoài, trong và ngoài cánh cửa cứ như thể là hai thế giới khác biệt. Trên cổ tay cô vẫn còn lưu lại xúc cảm lạnh lẽo của bàn tay đã ngâm nước quá lâu ấy…

Trong màn mưa đêm, Lục Hoài Châu từ bộ chỉ huy trở về nhà. Tránh đám đông đang nằm nghỉ ngơi ngổn ngang trên mặt đất, y nhìn thấy Tiểu Tiền đang ngồi chống đầu ngủ gà ngủ gật ở trước cửa phòng cô. Từ khe hở không nhìn thấy một tia sáng nào, có lẽ là cô đã ngủ rồi.

“Suỵt…” Ngăn Tiểu Tiền vừa tỉnh ngủ đang định hành quân lễ báo cáo với y, Lục Hoài Châu định mở cửa đi vào.

Tiểu Tiền nhẹ giọng hỏi: “Thủ trưởng, thủ trưởng đến căn phòng nhỏ của tôi ngủ đi, tôi ngồi ở đây trông chừng cho!”

Lục Hoài Châu đá nhẹ một cước vào bắp chân cậu ta, nhưng giọng điệu lại không hề tức giận: “Biến, đi về phòng ngủ đi.” Rồi không thèm nhìn vẻ mặt của cậu ta, y xoay người vào phòng, ở trước mặt cậu ta mà khóa cửa lại.

Để lại Tiểu Tiền đứng một mình ôm lấy cái chân bị đá trước cửa.

Lúc trước, vì cái thai, chị Phương Uyển của cậu ta đã chuyển đến tầng một cho tiện rồi. Tại sao thủ trưởng vẫn đi vào vậy, có điều đây vốn là phòng của thủ trưởng, tất cả quần áo để thay đều ở trong đó. Hiện tại mọi người đều không có đủ chỗ ở, đây là thời điểm đặc thù, nghĩ như vậy, Tiểu Tiền liền lắc lắc đầu, bỏ qua cái cảm giác kỳ lạ vừa nảy lên trong đầu kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận