Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Uyển cảm thấy ồn ào, đó không phải là tiếng mưa bên ngoài cửa sổ mà hình như là tiếng nước chảy, cứ luôn quanh quẩn mãi trong giấc mơ của cô. Có lẽ là do ban ngày cô ngủ quá nhiều nên mấy đêm gần đây cô cứ ngủ không ngon giấc, mơ đủ thứ chập chờn, đứt quãng.

Một bên ván giường bị lún xuống, có người lên giường, thân thể đằng sau mang theo hơi ẩm sau khi tắm rửa sấn lại gần, Phương Uyển không khỏi giật mình một cái.

“Là tôi, là tôi.” Người đàn ông đó ôm cô vào lòng, tìm một tư thế thoải mái như đang ôm một cái gối ôm mềm mại, rồi lại vùi đầu vào hõm cổ của cô, hít một hơi thật sâu.

“Đừng nhúc nhích, để cho tôi ôm em một lúc, tôi mệt quá…”

Giọng nói trầm ấm quen thuộc từ từ hạ xuống, một lúc sau hô hấp đã trở nên nhịp nhàng, nhưng hai cánh tay y vẫn ôm chặt lấy cô. Phương Uyển vẫn giữ nguyên tư thế cứng ngắc như cũ, không dám động đậy.

Ngay khi Phương Uyển cho rằng y đã ngủ, lại nghe thấy y cơ hồ ghé vào vành tai cô mà hỏi: “Thân thể thế nào rồi?”

Vốn dĩ vành tai tiếp xúc với không khí có chút lạnh lẽo, nhưng khi y dùng đôi môi khô nóng áp vào, lại khiến Phương Uyển cảm thấy nóng bừng đến tỉnh táo cả người: “Đều ổn cả ạ, bác sĩ Trương có đến thăm con một lần, chờ khi nào mưa tạnh con sẽ đến cảm ơn chị ấy…”

Vành tai bị cuốn vào một nơi ấm áp ẩm ướt, khi người đàn ông cắn lấy vành tai cô, tiếng nói chuyện của y có chút mơ hồ không rõ. Phương Uyển nghe ra được một cảm xúc rất khác: “Tôi hỏi em cơ mà, sao lại nói đến người khác rồi?”

Như là không hài lòng, y buông tha cho vành tai của cô, lại lần đến cắn xuống phần thịt mềm sau gáy, răng nanh trên dưới day cắn, biểu đạt sự bất mãn của y. Để rồi sau đó lại thè lưỡi ra liếm vòng quanh qua lại nơi vừa bị cắn kia.

Phương Uyển chịu đựng một hồi, nhìn y càng ngày càng làm càn mà cởi đồ ngủ của cô ra, từ từ hôn xuống người cô, cuối cùng cũng không nhịn được mà nói: “Bên ngoài có nhiều người như vậy, còn có cả người của ba nữa, làm sao mà ba vào được??”

“Mở cửa đi vào.” Lục Hoài Châu dừng lại, cố ý nhấn mạnh: “Đây là phòng của tôi.”

Nghe giọng điệu như là chuyện đương nhiên của y, Phương Uyển không biết lấy đâu ra dũng khí, lại dám cả gan vươn tay đẩy y một phen. Tay vừa nhấc lên là đã chạm đến cơ thể vừa tắm rửa xong không thèm mặc mặc quần áo mà đã leo lên giường của y rồi, bên dưới bàn tay cô là một xúc cảm rắn chắc mạnh mẽ, khiến cô trong lúc nhất thời quên cả rút tay về.

Cảm thấy cánh tay đang đè lên người mình càng lúc càng nặng, cô mới phát hiện ra người đàn ông này đã ngủ thiếp đi từ lúc nào rồi. Nương theo chút ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, Phương Uyển nhìn thấy một vài miệng vết thương rất nhỏ trên mặt y, bởi vì bị ngấm nước mà sớm mất đi màu máu, không nhìn kĩ thì rất khó phát hiện ra.

Có thể thấy được là y thật sự đã rất mệt mỏi. Nhiều ngày không gặp, quầng thâm đen dưới mắt y cũng cực kỳ rõ ràng, hiếm thấy mà lộ ra vẻ mệt mỏi. Lúc này cô mới có chút nhìn ra tuổi thật của y, Phương Uyển lén quay người lại, ôm lấy chiếc eo trần, ngủ một giấc ngủ yên bình và không mộng mị nhất trong mấy ngày qua.

Lục Hoài Châu tỉnh dậy rất sớm theo đồng hồ sinh học nhiều năm của mình, nhưng y không bật người rời giường ngay mà lại nhẹ nhàng vuốt ve bụng của Phương Uyển, cảm nhận sự phập phồng của bụng cô mỗi khi cô hít thở.

Một đêm ngon giấc đã giúp y có thể hoàn toàn nghỉ ngơi, thể lực được rèn luyện quanh năm cũng nhanh chóng hồi phục. Đêm qua, khi y về nhà, cơn mưa đã bắt đầu nhỏ lại không ít, công tác cứu hộ đã đi đến giai đoạn cuối. Sau khi kết thúc nhiệm vụ di dời nhóm dân mắc nạn cuối cùng, áp lực công việc của y cũng đã giảm đi rất nhiều.

Độ cong dưới tay Lục Hoài Châu đã rõ ràng hơn nhiều so với trước khi y rời nhà, người đang ôm trong lòng cũng đã có thêm chút da thịt, xúc cảm lúc sờ vào rất thích. Độ cong mượt mà tròn trịa và xúc cảm trơn mịn khiến y yêu thích vô cùng, hơn nữa bên trong còn đang dựng dục một sinh mệnh nhỏ mà y đang rất mong đợi.

Buổi sáng sờ mó như vậy rất dễ bốc hỏa, Lục Hoài Châu vén áo ngủ của cô lên, nhìn cái bụng nhỏ trắng hồng mềm mại hơi phồng lên của cô, liền cúi đầu hôn lên đó, lại dùng đầu lưỡi liếm liếm cái rốn đáng yêu kia.

Phương Uyển còn đang mộng đẹp nhưng vẫn cảm thấy bụng mình hơi ngứa ngáy, khiến cô không tự chủ được mà lầm bầm mấy tiếng. Đầu Lục Hoài Châu trượt xuống, kéo quần lót của cô ra. Giữa hai chân thon dài là một khe thịt mum múp màu sắc rực rỡ, y vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác chật khíp và ấm áp đó, khi nó quấn lấy những ngón tay của y ở lần trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận