Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lúc lâu sau mà vẫn không nghe thấy tiếng nước chảy, Lục Hoài Châu quay đầu lại nhìn cô. Phương Uyển vẫn duy trì tư thế như khi nãy y thả cô xuống, thần sắc trên mặt cô có chút hoảng hốt.

Chân còn chưa mang giày đã bị một người đàn ông ôm đi, nửa người dưới cũng bị lột trần, gạch men trong nhà vệ sinh trông lại quá lạnh lẽo, Phương Uyển cảm thấy mình đã bị chiều đến cả người yếu ớt rồi, nhưng cô thực sự không muốn dùng chân trần giẫm lên nên gạch chút nào.

Cô sợ Lục Hoài Châu sẽ thấy mình bẩn thỉu. Khi còn nhỏ cô đã nhìn đủ vẻ mặt ghê tởm của ba cô khi ông nhìn thấy mẹ cô vì sinh quá nhiều mà són nước tiểu rồi. Cô cũng nhớ cả mùi tã lót giặt mãi cũng không hết của mấy đứa em trai nữa. Cô ghét điều này lắm, cô không muốn bày ra nó trước mặt y.

Cảm thấy vẻ mặt tội nghiệp này của cô thực sự quá là đáng yêu, Lục Hoài Châu lại nhịn không được mà tiến đến trêu chọc. Y nhéo nhéo bên má đã bụ bẫm hơn một chút của cô: “Sao thế, còn cần tôi giúp em xi xi mấy tiếng nữa à?”

Nói xong liền một lần nữa ôm cô lên, hai tay luồn qua khe chân cô. Khi Phương Uyển nghe thấy y thật sự bắt chước tiếng dỗ trẻ đi tiểu bên tai mình thì cảm thấy cực kỳ xấu hổ và phẫn nộ, cô nhắm mắt lại: “Ba đi ra ngoài đi… Xin ba…”

Lúc nãy Lục Hoài Châu thấy cô nín tiểu đến khổ sở nên mới bế cô vào nhà vệ sinh. Tay y dọc theo đùi trong lần đến cửa huyệt còn chưa khép lại của cô, sờ soạng ở nơi trơn mướt đó để tìm lỗ tiểu bé nhỏ.

Tay y thật sự rất thô ráp, một nơi mềm mại yết ớt như lỗ niệu đạo căn bản là không chịu nổi sự kích thích như vậy, ở khi y tìm được nơi đó rồi dùng sức ấn mạnh một cái, nước tiểu màu vàng nhạt tích trữ trong bàng quang cả đêm cứ thế tí tách chảy ra ngoài.

Đúng vậy, cứ thế chảy ra ngoài.

Nước tiểu của Phương Uyển chảy ra ngắt quãng, cảm giác đau đớn nơi lỗ tiểu đan xen với cảm giác khoan khoái khi bàng quang đầy được giải phóng, chỉ có thể thoả mãn khi từng chút một nước tiếu chảy ra bên ngoài. Tiếng nức nở nhỏ vụn từ trong kẽ răng cô tràn ra, cô cảm thấy hình như có một tuyến phòng thủ tâm lý nào đó của mình đã bị chọc thủng. Khi Lục Hoài Châu nhẹ nhàng xoa xoa bụng dưới của cô, cuối cùng nó cũng chảy hết ra ngoài.

Nước tiểu văng vào tay Lục Hoài Châu, vương vãi khắp trên sàn nhà vệ sinh. Mùi tanh tưởi sộc lên khiến Phương Uyển ý thức được là cô vừa rồi đã mất khống chế như thế nào trước mặt ba chống của mình. Hai mắt cô tối sầm lại, bụm mặt khổ sở mà òa khóc.

Thấy cô như vậy, Lục Hoài Châu một tay ôm lấy cô, một tay cởi khoá quần, móc cây dương vật thô to đang còn ngủ đông ở bên trong ra, nhắm ngay bồn cầu mà bắt đầu đi tiểu. Y vừa đi tiểu vừa hôn lên những ngón tay đang bụm mặt của cô: “Không khóc, không khóc, chúng ta cùng nhau đi tiểu.”

Ngoài cửa, Thẩm Ngọc nghe thấy hình như có tiếng khóc từ bên trong truyền ra, chị ta còn đang định áp tai lên cửa nghe thử thì đã bị Tiểu Tiền đi tới nhìn thấy: “Chị làm gì đấy!”

Thẩm Ngọc lười để ý đến cậu ta, trong lòng không khỏi xem thường một cậu thanh niên non nớt như cậu ta, nhưng ngoài mặt lại ra vẻ ân cần: “Lúc thủ trưởng Lục cứu tôi, tôi có nhặt được một vật mà anh ấy làm rơi, thế nên tôi muốn tìm anh ấy để trả lại.”

Sau khi Lục Hoài Châu dọn dẹp đống lộn xộn trong nhà vệ sinh, Phương Uyển tức giận đến mức vẫn không muốn nói chuyện với y. Trước nay cô không ngờ rằng ba chồng lại có mặt xấu xa như vậy, cô mở cửa phòng rồi đóng lại một tiếng ‘rầm’, nhìn cũng không thèm nhìn vẻ mặt của hai người đang đứng chặn trước cửa phòng mà đi thẳng ra ngoài.

Thẩm Ngọc thấy hai người kia một trước một sau đi ra, trong mắt hiện lên một tia khinh thường. Thế nhưng đến trước mặt Lục Hoài Châu thì lập tức bày ra khuôn mặt tươi cười nghênh đón: “Thủ trưởng Lục, tôi có chuyện muốn nói riêng với anh.”

Phương Uyển nghe Thẩm Ngọc nói như vậy thì trong lòng càng cảm thấy khó chịu. Cô hơi khựng lại, sau đó không quay đầu mà đi thẳng vào bếp để phụ một tay.

Lục Hoài Châu nhìn người phụ nữ trước mặt đang muốn nói chuyện riêng với mình, y căn bản không hề để ý đến những gì chị ta nói, ánh mắt lại chợt liếc nhìn về đôi hoa tai vàng chị ta đang mang, ra vẻ trầm tư.

Thẩm Ngọc bị y nhìn đến suýt chút nữa quên mất mục đích của mình, chị ta đưa tay vuốt vuốt tóc.

Đôi hoa tai bị động tác của chị ta che mất, Lục Hoài Châu hoàn hồn. Ở quê y có phong tục là phụ nữ đã kết hôn sẽ đeo một đôi hoa tai bằng vàng, thường là do nhà chồng mua trước cho khi kết hôn. Tại sao Phương Uyển lại không có, hơn nữa trên người cô cũng không có trang sức gì khác cả, lúc kết hôn không được mua cho ư?

Bình luận (0)

Để lại bình luận