Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người ngồi bên cạnh đã chuyển chủ đề sang chuyện thú vị về quá trình trưởng thành của mấy đứa nhỏ nhà mình, vừa nhắc đến con nhỏ là hắn như rà trúng đài, nói liên tục không ngừng.

Có mặt người ngoài như vậy, lại cách quần lót bị ba chồng sờ huyệt, chuyện này quả thực hoàn toàn nằm ngoài khả năng tưởng tượng của Phương Uyển. Cô căng thẳng đến mức không dám cử động dù chỉ một chút, sợ những người khác phát hiện ra điều gì bất thường mà nhìn về phía hai cha con cô.

Có người nào đó hơi hạ cửa sổ xuống một chút, bầu trong khí vốn im lặng, chỉ có tiếng người nói chuyện trong xe lập tức tràn ngập tiếng gió từ bên ngoài truyền vào. Phương Uyển nghe được giọng của người đàn ông lẫn vào trong tiếng gió: “Tách chân ra một chút nào.”

Phương Uyển cũng chẳng thể tiếp tục giả vờ ngủ nổi nữa. Ở một góc độ không ai nhìn thấy, xấu hổ biến thành tức giận, cô ném cho y một cái liếc mắt. Ai ngờ thân thể chỉ mới nhúc nhích một chút, đã nghe thấy người nhà của chính ủy ngồi ở hàng ghế trước quay đầu xuống nói: “Tiểu Phương, tỉnh rồi hả? Lại đây ăn miếng quýt đi.”

Vừa nói, chị ta vừa mở túi bóng ra, lấy quả quýt nhét vào trong tay cô. Phương Uyển hơi nghiêng người về phía trước để nhận lấy quả quýt, cứ như vậy, mông cô hơi nhổm lên một chút, nên trọng tâm có chút không ổn định. Ngón tay Hoài Châu vừa lúc luồn qua khe hiepj rồi thọc thẳng vào, dùng hai ngón tay không ngừng đào móc bên trong.

Trước mặt người khác lại bị người đàn ông sáp nhập cực kỳ kích thích như vậy, khiến cho cả người Phương Uyển run lên, nhưng cô vẫn phải cố gắng chịu đựng cảm giác mãnh liệt này, đưa tay ra nhận lấy quả quýt: “Chị dâu, cám ơn chị, a…”

Tình cờ xe chạy qua mấy cái ổ gà, cô nhất thời không kìm được, khiến cho mấy tiếng rên rỉ tràn ra khỏi miệng, xem như là mấy tiếng cảm thán khi gặp đoạn đường xóc nảy. Cũng may mà không ai cảm thấy khác thường cả.

“Ơn nghĩa gì, mau ngồi xuống, ngồi xuống đi.” Đối mặt với thiện ý của người khác, Phương Uyển chỉ có thể cười đáp lại. Chị hơn nhúc nhích một chút mà bây giờ cô đã hoàn toàn ngồi trong lòng bàn tay của Lục Hoài Châu rồi, để ngón tay y cắm vào càng sâu trong cơ thể cô.

Cô cầm quả quýt trong tay, ngón tay bủn rủn, làm gì còn lòng dạ nào mà bóc quýt ra ăn chứ. Thế mà Lục Hoài Châu lại còn cố ý nói: “Cho con thì con cứ ăn đi, đừng khách sáo.”

Mặc dù những ngón tay của người đàn ông không tiếp tục thọc rút nữa, nhưng chúng vẫn linh hoạt khuấy động huyệt nhỏ của cô, khi mạnh khi nhẹ mà ấn xoa. Đặc biệt là những khi xe đang chạy mà gặp xóc nảy, sẽ rất giống như là chính cô đang cùng ngón tay y làm tình vậy…

Dù sao thì ngón tay cũng không được dài, không được được thô to như cái thứ kia, không thể chạm tới được chỗ ngứa ngáy sâu nhất trong hoa huyệt. Nước dâm chảy ra càng lúc càng nhiều, không biết có phải là do cô chột dạ mà sinh ra ảo giác hay không, cô lại cứ mơ hồ nghe được một chút tiếng nước rất nhỏ.

Phương Uyển nín thở, tất cả giác quan trong cơ thể đều tập trung vào nơi giữa hai chân. Cô bóc vỏ quả quýt mà như đang trút giận, vội vàng nhét quả quýt vào miệng, cố ý tiếng nhai nuốt khi đang ăn quýt để che giấu âm thanh truyền ra từ dưới thân.

Lục Hoài Châu cảm thấy ngón tay mình như đang được ngâm trong một vũng nước ấm vậy, khiến cho y càng thêm thuận lợi mà nhào nặn chọc khuấy. Dần dần, y bắt đầu không hài lòng với việc chỉ có thể dùng ngón tay mà đùa bỡn nữa, y nhẹ nhàng kéo một tay của Phương Uyển ra sau, đặt lên trên đũng quần đã bị độn lên như lều trại của mình.

Trên ngón tay cô vẫn còn thoang thoảng chút mùi quýt tươi mát, bị bàn tay như kìm sắt của Lục Hoài Châu đè xuống, cách quần mà sờ đến một khối lớn, cứng ngắc. Tay Phương Uyển run lên như phải bỏng, cô thực sự không ngờ y lại lớn gan như vậy. Cô cố tình bóp mạnh một cái, rồi vội rụt tay lại.

“Cho ba một miếng.” Lục Hoài Châu nhìn nửa quả quýt còn lại trong tay cô rồi nói.

Người bên cạnh nghe thế thì cười nhạo y: “Cho con bé ăn, lão Lục, anh còn muốn dành à.”

Phương Uyển không biết y có ý gì, chỉ ngoan ngoãn đưa quả quýt cho ba chồng. Nương theo động tác xoay người của cô, Lục Hoài Châu nhanh chóng rút ngón tay đang đút trong huyệt nhỏ của cô ra.

Đầu ngón tay và lòng bàn tay đã bị nước dâm của cô làm cho ướt nhẹp, bàn tay thô ráp còn lấp lánh ánh nước, Phương Uyển cứ thế trơ mắt nhìn y cư nhiên dùng cái tay vừa rút ra khỏi huyệt nhỏ của cô để cầm lấy quả quýt, bỏ vào miệng ăn sạch sẽ. Chất lỏng trong suốt trên ngón tay giống như còn vương lại một chút trên môi.

Đầu Phương Uyển gần như là gục xuống, nếu không phải sợ đè lên bụng, hẳn là cả người cô sẽ cuộn luôn thành một cái tôm đỏ kè rồi. Thế nên cô cũng không chú ý rằng cảnh sắc bên ngoài cửa sổ đã chậm rãi chuyển từ vùng nông thôn hoang sơ thành nhà cửa đường xá thành phố rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận