Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Căng quá… Con không muốn… Ba, ba ra ngoài một chút được không… Aaa…” Cô sợ mình không thể chịu khi bị y đâm vào sâu như vậy, cái cảm giác như sắp bị đâm xuyên này thực sự khiến cô sắp phát điên rồi.

Lục Hoài Châu vẫn không có ý định rút ra, y chỉ hơi lùi lại một chút rồi tiếp tục dùng sức thúc vào. Mỗi lần như vậy đều đâm thẳng vào bên trong huyệt nhỏ, cứ thế tiến vào nơi sâu nhất.

Còn chưa đâm rút được mấy lần, Phương Uyển đã bắt đầu khóc kêu, lắc đầu nói không cần: “Không… Ba ơi… Con chịu không nổi…”

“Thả lỏng ra nào, em làm được mà, rồi sẽ rất thoải mái.” Lúc này, sao Lục Hoài Châu có thể nói dừng là dừng được, y chỉ từ từ giảm lại tốc độ, đợi cô chậm rãi thích ứng rồi mới bắt đầu dần dần tăng tốc.

Thật ra, Phương Uyển cũng không phải là không thoải mái, cô có chút không rõ là lúc này mình đang vui thích hay là đang khó chịu nữa. Cô chỉ cảm thấy cả người nhẹ bỗng, đầu óc cứ mơ mơ màng màng, giống như đã bị y đánh dấu hoàn toàn vậy. Cũng có thể là do tư thế đi vào từ phía sau khiến cho cô sinh cả cảm giác như thể bị bắt phải thuần phục, từ trong sâu thẳm trái tim cô nhịn không được mà trào ra một cảm giác thoả mãn đến dị thương.

Dương vật của Lục Hoài Châu bị bao bọc trong một huyệt thịt chật khít ấm nóng, nước dâm trào ra càng lúc càng nhiều, khiến thịt huyệt càng thêm mềm mại. Mỗi khi đâm đến nơi sâu nhất, quy đầu tưa như được một cái miệng nhỏ nhắn mềm mại hút lấy, hút cho y nhịn không được mà cứ cố ý đâm đến nơi đó không ngừng. Y cũng phát hiện ra được một điều rằng, cứ mỗi lần y thúc mạnh về ở đó, phản ứng của Phương Uyển sẽ lại càng thêm dữ dội.

“Làm tình có sướng không?” Lục Hoài Châu sờ dọc theo một đường từ sườn eo Phương Uyển rồi bắt lấy một bên vú cô, đem hai đầu vú – vốn đã chịu đủ hành hạ, kéo căng ra rồi thả tay, cho chúng quật lại bên bầu vú, làm rung rinh hai bầu vú căng mọng.

“Ưm… Sướng… Ba đ* con thật sướng… Aaa…”

Phương Uyển nhắm mắt lại, thoải mái đến mức suýt ngất đi, thế nhưng lại bị cơn đau ở ngực kéo trở lại hiện thực, không thể không trả lời câu hỏi của ba chồng được.

Người đàn ông một bên chà đạp hai bầu vú lớn của cô, một bên dùng sức mà đâm thọc vào cái huyệt nhỏ ham ăn bên dưới, cuối cùng, y bắn hết tinh dịch nóng bỏng vào cái miệng nhỏ ở cung khẩu kia.

Sau khi xuất tinh, dương vật của y vẫn chưa chịu mềm nhũn, Lục Hoài Châu cứ thế nhét luôn vào trong huyệt nhỏ của cô, Vội vàng thu dọn qua loa, Lục Hoài Châu thỏa mãn ôm lấy người đã sớm mệt đến ngất xỉu trong lòng y, đi ngủ.

Phương Uyển lấy lại tinh thần, xoa xoa cái eo đau nhức. Lần trước khi hai người bọn họ đi đến bước cuối cùng, ba chồng cũng không làm gì khiến cô quá khó chịu. Hiện tại, trong nhà chỉ có hai người bọn họ, Lục Hoài Châu càng thêm không kiêng kỵ mà giày vò cô hết trận này lại đến hiệp khác.

Ngồi trên giường, từng ngụm uống chén cháo bát bảo do người đàn ông bưng tới, Phương Uyển múc một thìa cháo đã nấu mềm đưa vào miệng, còn chưa kịp nuốt xuống, cô đột nhiên kêu lên một tiếng, theo bản năng ôm lấy bụng mình.

Người đàn ông bưng bát đứng bên cạnh lo lắng nhìn cô: “Bị phỏng à? Mau nhổ ra đi!” Lục Hoài Châu vươn tay ra đỡ phía dưới miệng cô.

Phương Uyển lắc đầu, trên mặt mang theo một chút không thể tin được xen lẫn vài phần kinh ngạc: “Nó động… Như thể đang quẩy đạp trong bụng con vậy.”

Lục Hoài Châu đặt cái bát trong tay xuống, cúi người nhìn chằm chằm cái bụng nhẵn nhụi của Phương Uyển. Y không biết diễn tả cảm giác trong lòng mình lúc này như thế nào cả.

Cuối cùng, vẫn là Phương Uyển kéo tay y qua, nhẹ nhàng đặt nó phủ lên bụng cô: “Ba, ba có cảm nhận được không?”

Chắc là do sự hấp dẫn của huyết thống, trong bụng thật sự truyền đến chút động tĩnh, xuyên qua lớp da mỏng, hỗ động với bàn tay vủa người đàn ông.

Ban đầu, Phương Uyển còn cảm thấy đây là một điều mới lạ, nhưng rất nhanh cô đã chơi đến mệt mỏi. Khi cô ngẩng đầu lên, phát hiện hốc mắt của người đàn ông trước mặt đã hơi đỏ lên, cô còn đang định mở miệng thì người đàn ông đã thu lại cảm xúc của mình, thật cẩn thận mà chạm vào bụng cô.

Sau đó y cười hỏi: “Em còn ăn nữa không? Tối nay chúng ta sẽ đến nhà Lưu Lập Sơn ăn cơm. Hôm qua em đã gặp anh ta rồi đấy, hắn là người bạn thân nhất của tôi.”

Thời gian cũng đã không còn sớm, nếu Phương Uyển ăn tiếp thì đoán chừng sẽ không ăn nổi cơm chiều nữa. Lục Hoài Châu hai ba ngụm là ăn xong nốt phần cháo còn thừa lại của cô, sau đó y cũng nằm xuống giường ôm cô nghỉ ngơi, giúp cô thả lỏng cơ bắp đau nhức của mình.

“Em nằm một lát đi, lát nữa tôi gọi em.”

Nhà của Lưu Lập Sơn cách đó không xa, cũng nằm trên một con đường với cổng sau ngôi nhà cũ. Hai vợ chồng họ mở một tiệm sửa xe nhỏ, khi hai người Lục Hoài Châu đến thì bọn họ đóng cửa tiệm rồi ăn tối luôn trong tiệm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận