Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bị một người đàn ông gần bằng tuổi cha mình gọi là chị dâu này, chị dâu nọ hết lần này đến lần khác, ngay cả vợ của ông ta cũng hùa theo mà gọi cô như vậy, Phương Uyển đưa mắt nhìn qua ba chồng đang ngồi bên cạnh cô, như thể cầu cứu: “Ba…”

Lời vừa nói ra, thấy vẻ mặt của người đàn ông như đang xem kịch vui, cô đột nhiên phản ứng lại: “Đưa… Đưa cái đó cho em.” Cô chỉ vào chồng bát đũa ở góc bàn đối diện, cũng may là hai người kia không để ý, trong lòng cô không khỏi thở ra một hơi, cái thói quen này nhất thời đúng là khó mà sửa được.

Cuối bữa ăn, vợ của Lưu Lập Sơn mang từ bếp lên lên một cái nồi nhỏ. Lúc nãy Phương Uyển đã thấy chị ta dùng lửa nhỏ ninh rất lâu, giờ thì nó được đặt ngay ở trước mặt cô.

“Vợ à, canh gì vậy? Cũng cho tôi một chén đi.” Bàn tay bưng bát đưa qua của ông ta bị vợ mình vỗ một cái bép.

“Đi đi, đây không phải là canh cho đàn ông uống đâu. Chị dâu, chị đừng chán ghét, con dâu nhỏ nhà em vừa mới sinh xong là em đã nấu canh này cho con bé bồi bổ thân thể đấy. Chị uống thử mà thích thì em sẽ viết công thức lại cho chị.”

Phương Uyển một mình giải quyết hết nồi canh nhỏ kia, mùi vị cũng không quá khó uống nhưng cũng không thể nói là ngon được. Chỉ là nhìn thấy sự ân cần và quan tâm của hai vợ chồng Lưu Lập Sơn cùng ánh mắt khích lệ của Lục Hoài Châu, cô mới cố gắng uống hết cho xong.

Cuối cùng, Phương Uyển chỉ có thể chống eo cùng Lục Hoài Châu đi dạo trong con ngõ nhỏ để tiêu hóa thức ăn. Dưới ánh đèn đường, chiếc bóng của hai người chậm rãi kéo dài, quyện vào nhau trong đêm thu sớm.

Nửa đêm, Phương Uyển bị cảm giác đau trướng ở ngực đánh thức. Ngực cô lúc này giống như thể có hai tảng đá lớn đè lên vậy, vừa cứng lại vừa nặng. Cô đưa tay thử sờ lên ngực, vốn là cảm giác mềm mại, nay đã bị thay thế bằng xúc cảm căng cứng, khiến Phương Uyển sợ hết hồn, nghĩ rằng có lẽ là mình bị làm sao rồi.

Lục Hoài Châu cảm giác được cô nằm ngủ không yên thì tỉnh cả ngủ: “Sao vậy?”

“Ngực con đau… Ba, con đau quá… Làm sao bây giờ…” Phương Uyển đau đớn kêu lên, trong giọng nói của cô còn mang thêm tiếng nức nở. Cô sợ cái hạch trên ngực có gì đó không ổn, nhất thời luống cuống cả lên.

Người đàn ông vừa nghe cô nói đau thì liền đứng dậy bật đèn bàn, kéo bàn tay đang che trước ngực của cô ra: “Ngoan, em thả lỏng một chút, để tôi xem nào.”

Sau khi tay cô bỏ ra, Lục Hoài Châu đã phát hiện trên bộ đồ ngủ sáng màu của cô có hai vết ướt rõ ràng. Khi y cởi khuy áo ngủ, chỉ hơi ma sát một chút thôi cũng đã có thể khiến cô đau đến run lên. Mặc dù trong lòng Lục Hoài Châu cũng đã mơ hồ đoán được điều gì, nhưng y vẫn càng thêm cẩn thận, càng thêm nhẹ tay hơn nữa.

Một cặp vú trắng nõn đầy đặn cao ngất, hai đầu vú run rẩy sưng tấy, khi người đàn ông dùng tay nhẹ nhàng chạm vào thì dẫn đến một trận kinh hô. Một thứ nước nhờn trong suốt từ nơi đó chảy ra, ở lỗ nhỏ trên đầu vú vẫn còn đọng lại một giọt chất lỏng màu trắng sữa trong suốt.

“Đau…”

Phương Uyển bị y chạm vào như vậy thì đau đến rụt người lại, nhưng cả người cô lúc này đã bị Lục Hoài Châu giữ chặt. Khi y kề sát đến giữa hai vú cô thì ngửi thấy một mùi sữa nhàn nhạt, chậm rãi tràn ra từ đầu vú sưng đỏ. Y cứ thế cúi đầu ngậm lấy núm vú vào trong miệng.

Lúc đầu vẫn là nhẹ nhàng mút mát thăm dò, nhưng vẫn không mút ra được gì. Phương Uyển bị y làm cho vừa đau vừa ngứa, nhưng ngực cô như bị thứ gì đó chặn lại, cứng rắn sưng tấy lên, không cách nào giải tỏa được.

Người đàn ông chụp tay lên bầu vú bên cạnh, vừa xoa vừa mút. Phụ nữ mang thai là nhạy cảm nhất, chỉ mới chạm một chút là đã mềm nhũn cả người, mặc dù vẫn còn đau nhưng dục vọng dâng trào dần chia sẻ phần nào cơn đau đấy, cô kìm lòng không đậu mà hơi nâng người lên, dâng hai bầu vú tặng vào trong tay người đàn ông trước mặt.

Sau khi mang thai, cơ thể cô không thay đổi nhiều, chân tay vẫn thon thả như trước, chỉ có bụng là ngày một to ra rõ rệt. Dưới ánh đèn bàn vàng vọt, làn da phiếm ánh sáng của cô trông còn mềm mại hơn.

Đột nhiên, Lục Hoài Châu cảm thấy một dòng nước ấm trào ra theo động tác bú mút của y. Dòng sữa bất ngờ phun trào khiến y có chút bất ngờ, không kịp nuốt xuống, thậm chí còn có một ít tràn ra, chảy đến cằm y.

Thấy ba chồng đột nhiên lại hút được sữa như vậy, Phương Uyển sửng sốt vô cùng. Cô còn chưa kịp phản ứng thì người đàn ông đã ôm chặt lấy eo cô, vùi vào trong ngực cô, cắn lấy đầu vú cô mà bắt đầu mồm to bú mút.

“Đây là… Cái gì vậy trời!”

Hai bầu vú cực kỳ co dãn bị y dùng sức mà nhào nặn. Bàn tay to lớn của Lục Hoài Châu nắm lấy bầu vú cô, không ngừng siết chặt, đè ép, đầu ngón tay ấn vào quầng vú đã chuyển sang màu đỏ sẫm vì cương sữa, cố gắng vắt ra càng nhiều sữa hơn…

Bình luận (0)

Để lại bình luận