Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông cảm nhận được đầu lưỡi nho nhỏ ướt áp đang tự động quấn lấy, liếm láp ngón tay mình, nuốt trọn chút tinh dịch dính trên đó được y đút vào. Cây gậy thịt vừa bắn tinh của y rất nhanh đã lại cương lên cứng ngắc.

Lục Hoài Châu nằm đè lên người cô, hai bầu ngực đẫy đà bị cơ ngực của y đè đến biến dạng, đầu vú cứng ngắc không ngừng cọ sát lên ngực anh, cả hai người đều đồng thời nảy lên cảm giác tê ngứa chẳng khác gì nhau. Cẩn thận để không đè vào bụng cô, Lục Hoài Chậu cúi xuống, thở dốc rồi trao nhau một nụ hôn vừa sâu vừa dài.

Phương Uyển có thể cảm nhận được hô hấp của y đang phả ra đầy gợi cảm, xúc cảm cứng rắn cùng nhiệt độ nóng bóng khi vú cô dán trên lồng ngực cứng rắn của người đàn ông. Hai tay cô ôm lấy cổ y: “Ba ơi, con muốn…”

Hai chân cô dang rộng ra, âm hộ đã đói khát ướt đẫm một mảnh từ sớm. Rõ ràng là ngày hôm qua vừa làm rất mạnh bạo, bên dưới còn có chút sưng đỏ vẫn chưa tiêu, nhưng giờ phút này, bởi vì dục vọng được châm ngòi nhưng lại chưa được thỏa mãn lại khiến cho nơi đó của cô càng thêm khó chịu.

Nghe lời yêu cầu thẳng thắn của cô, lại thấy cô câu hai chân kẹp lấy eo mình khiến Lục Hoài Châu cười khẽ một tiếng. Y nâng lưng cô lên rồi lót một cái gối xuống dưới chỗ eo lưng cô, sau đó mới hạ eo mình xuống, thọc nguyên cây gậy thịt của mình vào sâu trong huyệt nhỏ của cô. Phương Uyển bị đâm rút đến cả người lắc lư, hai núm vú to mọng không ngừng loạng choạng đung đưa, hấp dẫn sự chú ý của người đàn ông.

Vừa ra sức đ* đ*t bên dưới, Lục Hoài Châu vừa cúi đầu cắn lấy núm vú rồi ra sức nút sữa. Lúc nãy, y đã bú hết sữa, nhưng bây giờ sữa lại đã tiết ra không ít. Lục Hoài Châu phát hiện ra một điều, chỉ cần Phương Uyển càng nứng tình thì sữa sẽ tiết ra càng nhiều.

Mút lấy dòng sữa thơm ngọt, dương vật bên dưới không ngừng ra ra vào vào, cặp mông trắng nõn non mềm của cô bị va chạm đến đỏ cả lên, âm thanh thân thể hai người họ vỗ vào nhau càng lúc càng thêm dồn dập, kịch liệt.

“Ưm… Thật thích… Aaa…”

Phương Uyển bị đ* đ*t đến miệng cũng không khép lại được, chỉ có thể nức nở rên rỉ. Trên người bọn họ lúc này đã dính đầy hỗn hợp đủ loại nước dâm, mùi vị dâm mĩ tràn ngập khắp căn phòng nhỏ.

Kỳ nghỉ luôn trôi qua rất nhanh, mới đó mà ngày mai bọn họ đã phải quay trở về rồi. Mặc dù chỉ ở đây vài ngày, thế nhưng Phương Uyển lại cảm thấy có chút luyến tiếc khi rời đi nơi này.

Kể từ khi xác nhận rằng đơn thuốc xuống sữa kia của nhà họ Lưu không có hại cho cơ thể cô, Phương Uyển phát hiện ra là ba chồng mỗi ngày đều nấu thứ canh đó cho cô uống, khiến cô thường xuyên bị rỉ sữa trên người. Vì vậy, cô thỉnh thoảng sẽ chủ động đến tìm y để y bú ra giúp mình, nếu không thì bị căng sữa sẽ rất khó chịu.

Những ngày này, ở mọi ngóc ngách trong nhà, Phương Uyển đều có thể tuỳ thời tuỳ chỗ nà bị người đàn ông lột sạch quần áo ra mà bú sữa, để cho khắp nơi đều lưu lại dấu vết của bọn họ.

Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, hai người định đi chụp ảnh chung. Thời gian gần đây, ở thành phố rất thịnh hành chuyện chụp ảnh gia đình. Sau khi Lục Hoài Châu biết chuyện thì đã đề nghị trước khi trở về, hai người họ cùng đi chụp một bức ảnh để làm kỷ niệm.

Không ngờ trong studio chụp ảnh lại có khá nhiều người, bọn họ còn phải xếp hàng đợi một hồi nữa mới đến lượt. Trước khi ra khỏi nhà, Phương Uyển rõ ràng là đã nhờ ba chồng giúp cô bú một lần rồi, nhưng lúc này, cô lại cảm thấy bầu ngực hơi căng sữa. Nhìn phía trước vẫn còn có hai gia đình khác đang xếp hàng chờ chụp ảnh, cô nghĩ thầm hẳn là sẽ không lâu đâu, chỉ cần nhịn thêm một chút, chờ về nhà rồi tính tiếp.

Chỉ là, trong hai nhà đó lại có một nhà ba người, đứa con mà người vợ ôm trong lòng cứ khóc mãi, không chịu phối hợp với thợ chụp ảnh, dù đã dỗ dành hồi lâu cũng không có kết quả, lãng phí rất nhiều thời gian.

Ngực cô lúc này đã căng lên, cơn đau nhức cũng ngày càng rõ ràng rệt. Mặc dù bây giờ thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh, cô cũng mặc nhiều quần áo hơn so với mùa hè, nhưng Phương Uyển sợ sữa sẽ rỉ ra thấm vào quần áo, khiến người ta phát hiện ra mất. Cửa hàng chụp ảnh này không lớn, mùi sữa trên người cô lại càng không thể che giấu được, cô ghé vào tai ba chồng, nhỏ giọng nói với y.

Sau đó cô còn hỏi: “Ba, lần sau chúng ta lại đi chụp ảnh, bây giờ về nhà trước được không?”

Người đàn ông nhìn quanh tiệm chụp ảnh một vòng rồi nói: “Đi thôi.”

Cổ tay Phương Uyển bị túm lấy, cô đi theo sau y ra đăng sau một bức mành treo ở mặt bên cửa hàng. Thoạt nhìn nơi này có vẻ như là chỗ thay quần áo cho những khách hàng đến chụp ảnh, là một không gian nhỏ được quây lại bởi một tấm rèm nhung màu đỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận