Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người trưởng thành đứng ở bên trong thì hơi chen chúc, chỉ có thể đứng sát vào nhau thôi. Ssau khi buông bức mành xuống, hầu như không có ánh sáng lọt vào bên trong. Phương Uyển nắm lấy bàn tay đang cởi áo mình ra: “Đừng… Ở đây… Sẽ bị phát hiện mất…”

Tấm mành mỏng manh hoàn toàn không thể chắn được bất kỳ âm thanh nào, lúc này, cô vẫn có thể nghe rõ tiếng nói chuyện của những khách hàng khác bên ngoài.

“Em nhìn một chút, đừng phát ra tiếng, sắp đến lượt chúng ta chụp ảnh rồi.” Lục Hoài Châu vừa dỗ dành cô, vừa nhanh chóng ra tay cởi bỏ lớp nội y trong cùng của cô, hương sữa bỗng đập thẳng vào mặt y.

Bựa lưỡi thô ráp kề đến liếm láp, vừa bú vừa hôn đầu vú căng mọng. Âm thanh bú liếm như dội lại trong không gian kín khiến Phương Uyển vốn đang mẫn cảm không khỏi giật mình sợ hãi, cô vội đẩy vai người đàn ông: “Phát ra tiếng kìa…”

Thực ra tiếng động này cũng không quá rõ ràng, chỉ là Phương Uyển đang quá khẩn trương, cả người cô căng thẳng, không cách nào thả lỏng được.

Chiếc lưỡi liên tục kích thích vùng da mềm mại xung quanh quầng vú, núm vú bị bú mút mấy ngày nay đã sưng tấy đến mức không thể quay trở lại kích thước ban đầu, xúc cảm ấm áp từ khoang miệng truyền đến như luồng điện chạy dọc khắp người cô. Ban đầu, cô còn có thể tập trung lắng nghe động tĩnh bên ngoài, nhưng sau vài lần bị y liếm láp bú mút, cơ thể cô đã hoàn toàn mềm nhũn cả ra, may mắn là có Lục Hoài Châu vẫn luôn đỡ sau lưng cô.

Một khi đã đắm chìm trong sự kích thích của dục vọng, đầu óc cô bắt đầu trở nên trì trệ, chỉ còn lại bản năng muốn hưởng thụ khoái cảm mà thôi. Phương Uyển nhất thời quên mất mình đang ở nơi nào, cô nhỏ giọng nói: “Cắn nhẹ chút… Bên trái cũng muốn…”

Lục Hoài Châu ngẩng đầu nhìn cô. Hai mắt cô lúc này có chút mờ mịt mê mang, hai chân kẹp chặt dựa hẳn lên người y, cho dù là ai nhìn vào thì cũng có thể nhìn ra vẻ mặt cô giờ đã nhuốm đầy dục vọng.

Thứ thô to giữa hai chân người đàn ông đã cứng lên thẳng tắp, áp sát vào đùi cô, không ngừng cọ lên cọ xuống giống như đang tìm chỗ để vùi vào, cọ đến nổi trái tim Phương Uyển đập loạn không ngừng.

Đúng lúc này, giọng của nhân viên tiệm chụp ảnh từ bên ngoài truyền vào: “Cặp tiếp theo chuẩn bị đi nhé! Sắp đến phiên rồi đấy.”

Phương Uyển lập tức hoàn hồn, cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, vừa rồi, trong nhất thời cô thậm chí còn quên mất mình vẫn đang ở trong cửa tiệm chụp ảnh, quên mất chuyện tiếp theo mà bọn họ phải làm, trong đầu chỉ nghĩ đến việc bị người đàn ông này lấp đầy thôi…

Đẩy người đàn ông ra, cô cúi đầu hốt hoảng sửa sang lại quần áo, tình trạng căng sữa đã đỡ hơn rất nhiều, may mà không bị dính ra quần áo: “Ba, bên ngoài, bên ngoài đang gọi chúng ta kìa.”

Vành tai đột nhiên truyền đến cảm giác lạnh lẽo, cô hơi nâng mắt lên nhìn, cùng lúc đó, dái tai nhói lên đau đớn, lỗ tai đã lâu không dùng đến bị cái gì đó đâm vào.

Phương Uyển giơ tay lên sờ sờ lỗ tai mình: “A… Đây là cái gì?”

Lục Hoài Châu vòng tay qua eo, nhẹ nhàng đẩy cô đến chiếc nhỏ nhỏ có khung bằng nhựa treo trên tường để tiện cho khách hàng chỉnh trang. Cho dù là trong không gian chỉ lờ mờ sáng, Phương Uyển vẫn trên dái tai đã đỏ lên của mình được mang lên thứ gì đó, khi cô cử động sẽ hơi ánh lên một chút, trông giống như một bông hoa cẩm tú cầu.

“Đừng nhúc nhích, để tôi đeo cả bên tai kia cho em.”

Trong gương, người đàn ông khom người cúi đầu nghiêm túc mang hoa tai cho cô, vẻ mặt y chuyên chú đến mức không chú ý đến ánh mắt Phương Uyển nhìn mình lúc này.

Tay Lục Hoài Châu hơi run lên, lòng bàn tay vốn khô khốc đã chảy ra một tầng mồ hôi mỏng, bên tai y vang lên tiếng tim đập thình thịch như sấm, nhưng trên mặt lại cực kỳ bình tĩnh. Y cũng không biết tại sao mình lại hồi hộp như vậy nữa, những lời muốn nói đã chuẩn bị rất lâu cũng đã bay biến đi đâu hết, trong đầu chỉ còn một mảnh trống rỗng, trong mắt chỉ còn nhìn thấy vành tai mỏng manh hồng hồng của cô cứ dập dờn trước mặt mà thôi.

Thấy y như vậy, trong lòng Phương Uyển có chút chua xót lại mềm nhũn, cô giơ tay ôm lấy y, dùng lòng bàn tay xoa xoa một bên mặt, xương mày, đôi môi, cuối cùng nhón chân lên hôn y.

Rất nhanh Phương Uyển đã bị chiếm mất thế chủ động, cô bị người đàn ông ôm vào trong ngực, trong không gian tối tăm ảm đạm, hai người răng môi dây dưa không dứt.

“Có đẹp không?… Tôi đã lựa rất lâu đấy.” Vẻ mặt của người đàn ông có chút không tự tin, cô rất ít khi thấy y lộ ra vẻ mặt như vậy. Không hiểu sao, chút chua xót trong lòng kia của Phương Uyển thoáng cái đã bay biến đi đâu mất.

Cô cười nhẹ: “Con rất thích, là món quà con thích nhất!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận