Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Số người chọn xem bộ phim kinh dị mới này không nhiều, bọn họ ngồi ở hàng ghế chính giữa, trước sau tổng cộng chỉ ba hàng có người, nhân số không vượt qua mười lăm.

Ánh đèn chung quanh nhanh chóng bị tắt hết.

Sau màn credit giới thiệu tên tuổi của mấy công ty điện ảnh sản xuất, bộ phim chính thức bắt đầu, nội dung là một vụ án giết người rất máu me, từ góc quay đến diễn xuất của diễn viên đều rất tốt, khán giả nhanh chóng đắm chìm theo bộ phim.

Thường thường, khi mặt quỷ đột nhiên xuất hiện trên màn ảnh, sẽ có người thét chói tai hất tung hộp bắp rang, trốn vào lồng ngực người bên cạnh.

Hạnh Mính khoanh tay trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm màn ảnh lớn. Trong phim, sét đánh ầm ầm ầm, tiếng khóc thê lương, âm nhạc rùng rợn vờn quanh như khiến khán giả lạc vào trong cảnh.

Tội phạm giết người xong thì vứt thi thể vứt trong một tòa nhà xưởng sản xuất chất hóa học, nhà xưởng bị nổ boom, cả tòa nhà lầu ầm ầm sụp đổ.

Đi kèm với tiếng vang lớn phát ra trong bộ phim, phanh ——

Hạnh Mính bị dọa sợ, đột nhiên run lên.

Phanh! Phanh! Phanh ——

Hàng ghế phía sau vang lên tiếng thét chói tai, Hạnh Mính quay đầu lại.

Trần nhà đang sụp xuống!

Trần nhà cứ thế, rơi từ trên xuống, phát ra tạp âm ầm ầm. Vài hàng ghế ngồi phía sau bị đập trúng, có người sợ tới mức chân mềm nhũn, hô to chạy mau.

Từng mảng xi măng rơi xuống, cốt thép bên trong lộ ra ngoài, cũng bắt đầu không chịu khống chế mà rơi xuống. Nhìn thấy phần mảng tường sụp đổ sắp lan đến đây, Hạnh Mính kéo ống tay áo Nguyên Tuấn Sách, đứng dậy: “Chạy nhanh, chạy!”

Cô dùng sức kéo nhưng vẫn không thể khiến anh nhúc nhích, quay đầu nhìn lại, thấy Nguyên Tuấn Sách vẫn ngồi giống như cô vừa nãy, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Đường dây điện của màn ảnh cũng bij ảnh hưởng, ánh sáng chiết xạ ra khi thì trắng, khi thì là màu xám, chúng chiếu lên hốc mắt thâm thúy của anh, mặt trắng bệch cộng thêm đôi môi lạnh, vẻ mặt bình tĩnh đến không tưởng, nụ cười tươi âm trầm, so với con quỷ đỏ người đóng trong bộ phim kinh dị vừa rồi còn đáng sợ hơn.

“Sắp rơi xuống rồi.”

Giọng nói nam tính trong veo, giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt, mặc dù đám người trong phòng xem phim đang la hét, cô vẫn có thể nghe được rõ ràng.

Hạnh Mính nhìn lại, trên chỗ ngồi của bọn họ vừa vặn lắp ráp một chùm đèn treo. Lúc này, chùm đèn đang lung lay sắp rơi, vết rạn đã lan ra khắp toàn bộ bức tường, một bên tường bị nứt toạc ra và vài mảnh đá vụn rơi xuống, lăn đến bên chân cô.

Nhưng cô không muốn chết!

Nguyên Tuấn Sách lại túm lấy cánh tay cô, dùng sức lôi cô về phía anh. Hạnh Mính té ngã lên ghế, một bàn tay to ấn xuống xương bả vai của cô, bả vai vốn đang bị thương lập tức truyền đến cảm giác đau nhức, bị một cổ lực lượng không thể phản kháng đè nặng phía trên.

Đối mặt với bức tường cách âm và đống đèn chùm trên đỉnh đầu sắp nện thẳng xuống, Hạnh Mính thấy chết không sờn, nhắm mắt lại.

Mười mấy tấm linh phù bay ra khỏi túi cô, kết lại, hình thành một vòng bảo hộ tỏa ra ánh sáng vàng trên đỉnh đầu cô, đá vụn rơi xuống vòng bảo vệ bị đẩy sang một bên, linh phù bảo vệ Hạnh Mính bình yên vô sự.

Lại thất bại.

Nguyên Tuấn Sách không kiên nhẫn lạnh mặt, ấn chặt cô lên ghế ngồi.

Hạnh Mính chưa kịp định thần, cả người còn đang sợ hãi đến sững sờ. Lần bị ấn lại này chạm tới vết thương, đau đớn kích thích cô tỉnh táo lại, ánh mắt dại ra nhìn người khủng bố trước mặt.

Ngón trỏ lạnh lẽo chạm nhẹ lên giữa trán của cô.

Mí mắt Hạnh Mính bắt đầu mệt mỏi, đầu sắp gục xuống, cô cảm thấy vị bạn học Nguyên Tuấn Sách này của mình có chút không thích hợp, không ngờ anh còn biết thi pháp, nhưng suy nghĩ càng ngày càng chậm chạp, mắt cũng không mở ra được ….

Trần nhà rạp chiếu phim thôi không sụp xuống nữa, có người trốn dưới ghế kêu thảm thiết, khóc thút thít, Nguyên Tuấn Sách ôm thiếu nữ bên cạnh lên, động tác hoàn toàn không có chút dịu dàng, còn định vứt cô đi.

Những linh phù đang nằm im dưới đất như là cảm giác được cô đang gặp nguy hiểm, lập tức bay lên, trong đó còn có một tấm linh phù đánh thẳng vào cằm anh.

Chỉ trong một cái chớp mắt.

Ngọn lửa lan ra, làn da nhanh chóng bị bỏng rát đau đớn. Đột nhiên chịu thương tổn ngoài ý muốn, Nguyên Tuấn Sách xem thường nhìn những tấm linh phù đó, chỉ là những tờ giấy nát do kẻ hèn vẽ mà cư nhiên có thể khiến anh bị thương.

Anh nâng tay, lòng bàn tay phốc một tiếng, một ngọn lửa màu lam hiện lên, đang chuẩn bị thiêu đám phù chú đó, thì ngoài cửa có người tới.

“Mọi người không sao chứ!”

“Các vị, xin hãy khom lưng đi theo tôi, chúng ta sẽ rút lui theo đường an toàn. Xin hãy giữ trật tự và xếp hàng ngay ngắn. Nơi này có khả năng sẽ sập lần hai, cho nên mong mọi người mau rời khỏi đây!”

Hạnh Mính tỉnh dậy bên cạnh xe cứu thương.

Trong hiện trường ngoại trừ cô bị hôn mê, thì còn mấy người bị thương do trần nhà sụp xuống, họ đã được một chiếc xe cứu thương khác chở đi rồi. Bác sĩ chuẩn đoán cô chỉ bị kinh hách quá độ dẫn tới hôn mê, không có vết thương ngoài da nào cả.

Nhưng Nguyên Tuấn Sách bên cạnh lại không may mắn như thế. Trên cằm anh có một vết thương, không giống như bị đập trúng, mà càng giống bị lửa đốt.

Bác sĩ giúp anh xử lý tiêu độc cho vùng bị thương, phần thịt chung quanh hồng đến dọa người. Anh ngẩng đầu, đường cong xương hàm rõ ràng, lại bị thương nặng như vậy, giống như tờ giấy trắng bị cắt mất một góc, đến cả bác sĩ cũng thở dài.

“Gương mặt tuấn tú như vậy, đừng để lại sẹo.”

“Đau không?” Hạnh Mính quan tâm hỏi, vẻ mặt nhe răng nhếch miệng , giống như người bị thương là cô.

Anh mỉm cười thong dong, đôi mắt cong cong, nhìn chằm chằm làn da trắng nõn như mỡ dê, căng tràn sức sống của cô, giọng nói ôn nhu: “Vẫn ổn, cậu còn nhớ gì không?”

“Nhớ cái gì?” Hạnh Mính nâng tay che đầu.

Lại nói tiếp, cô đúng là cảm thấy hình như mình đã quên chuyện gì đó. Lúc này, trong đầu trống trơn, chỉ nhớ rõ cảnh tượng cô lôi kéo Nguyên Tuấn Sách, kêu anh cùng chạy, chuyện gì đã xảy ra sau đó thì cô lại không nhớ rõ.

“Xem ra thật sự là bị dọa sợ đến hôn mê. Nếu hôm nay không xem được phim nữa, tôi mời cậu đi ăn cơm nhé.”

“Không cần đâu!” Hạnh Mính thò ra tìm trong túi, thấy mấy tấm phù chú vẫn còn, cô đưa năm tấm phù không dính nước bọt của mình cho anh.

“Hôm nay rủ cậu đi xem phim còn khiến cậu bị thương. Những tấm phù này là mình vẽ cho cậu, chỉ mong chúng có thể bảo vệ cậu bình an.”

Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách tối đen như mực, không rõ ý nghĩ, nhưng nụ cười trên gương mặt vẫn không thấy đổi.

Anh nhớ rõ mấy tấm linh phù lúc trước bay ra từ trong túi cô để bảo vệ cô đều đã bị anh thiêu sạch, đám này từ đâu tới?

“Cảm ơn.”

Chìa khóa dài cắm vào ổ khóa đồng cổ, xoay sang phải, rắc một tiếng——

Cổng nhà được mở ra, Nguyên Tuấn Sách đặt chìa khóa lên tủ giày, cởi giày ra, dưới chân chỉ còn đeo đôi tất màu đen, đạp lên sàn nhà bằng gỗ, khiến nó rung động kẽo kẹt.

Đây là một toà biệt thự kiểu cũ, có mỗi một điểm này không tốt, chỉ cần có người hơi di động sàn nhà sẽ phát ra tiếng vang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận