Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nè! Mày chạy cẩn thận cho tao, không cho phép thất bại, đừng để bọn họ đạt được danh hiệu đứng đầu!”

Vu Tề không thèm để ý đến cậu ta, trợn trắng mắt quay đầu bỏ đi.

Đinh Vi: “Nếu thua thì tự cậu đi mà quét WC.”

“Không có khả năng thua! Phỉ phui cái miệng quạ đen của mày!”

Sân thể dục vang lên tiếng chúc mừng hoan hô rộn rã.

Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, một tay chống lên khung cửa sổ, nhìn từ tầng bốn xuống. Nhóm người trên sân thể dục đang la hét chúc mừng không phải học sinh của lớp hai.

Ngược lại, các học sinh của lớp hai đứng ở một bên, có người chống chân thở dốc, trên mặt mỗi người đều có vẻ không vui.

Hạnh Mính đi từ chỗ cây ngô đồng cao ngất trên sân thể dục ra, đang chạy về hướng khu dạy học.

Nguyên Tuấn Sách quay đầu nhìn về phía cô, một lát nữa cô nhất định phải đi qua cánh cửa lớp phía trước. Khung cửa sắt lâu năm đã không được bảo trì, mỗi lần mở cửa đều sẽ phát ra tiếng kẽo kẹt.

Nói vậy, nếu cái này đổ xuống, sẽ không có ai hoài nghi nhỉ?

Anh xoay người dựa vào cửa sổ, lòng bàn tay chống lên bệ cửa sổ, vẻ mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm khung cửa sắt màu xanh có vẻ khá nặng kia, chờ đợi khoảnh khắc nó bị người khác đẩy ra.

Không lâu sau.

Kẽo kẹt ——

Yêu thuật được bắn ra khiến khung cửa chấn động.

“Hạnh Mính!”

Người đang đẩy cửa đừng động tác, đứng tại chỗ, quay đầu nhìn lại.

Tần Nhạc Chí nổi giận đùng đùng, đang đi về phía cô. Một tay cậu ta nắm chặt cái áo khoác đồng phục, tay áo rũ trên mặt đất, một tay tức giận chỉ vào cô: “Con mẹ nhà mày, sớm không bị thương muộn không bị thương, cố tình lại bị thương ngay lúc này! Lớp hai thua, có phải mày rất vui vẻ, đúng không?”

“Mắt cá chân bị thương một chút thì nghiêm trọng đến mức nào chứ! Nếu mày vẫn tham gia chạy thì lớp chúng ta đã có thể thắng! Mày mẹ nó xin nghỉ làm cái gì hả?”

Hạnh Mính xụ mặt: “Mày có bệnh đấy à? Lớp chúng ta thua thì dựa vào cái gì mà trách tao? Người đánh cược là mày, mọi người trong lớp có nói câu nào không? Có ai trách mày không? Chính mày chó cùng rứt giậu, còn dám đứng đây mắng tao.”

“Mẹ nó! Tất cả là tại vì mày nên lớp mới thua!” Tần Nhạc Chí vứt chiếc áo khoác đồng phục tới dưới chân cô, tức muốn hộc máu, còn đạp một cái: “Mẹ nó! Mày mẹ nó chính là cố ý không muốn chạy nên mới làm chân mình bị thương đúng không? Đừng tưởng chân bị thương thì không cần quét WC, mày cũng phải quét!”

“Tao có nói tao không quét sao? Hơn nữa, nếu không phải vì mày mạnh miệng đánh cược, lớp chúng ta thua cũng căn bản không cần quét WC, thậm chí giờ còn phải đi quét sân thể dục. Mày cảm thấy lao động là quang vinh hả? Danh hiệu chiến sĩ thi đua của tuần sau tặng cho mày tất!”

Tần Nhạc Chí tức đến đỏ cả mặt lẫn cổ: “Mẹ mày ——”

Lộ Điệp chạy lên cầu thang, chỉ vào Tần Nhạc Chí mắng to: “Đồ chó con, mày chạy cũng nhanh nhỉ! Tự mình cá cược, dựa vào cái gì bắt bọn tao phải đi quét WC với mày, muốn quét thì tự mày đi quét đi!”

Hạnh Mính cười nhạo nhìn anh một cái, xoay người đi vào phòng học.

“Nếu không phải vì mày, nếu mày tham gia chạy, chúng ta đã thắng chắc!”

Tần Nhạc Chí đẩy cô một cái, nào biết Hạnh Mính đụng vào khung cửa, cong eo hoảng loạn ngã về phía trước hai bước, trực tiếp quỳ gối bên cạnh bục giảng.

Phía sau vang lên một tiếng động lớn, Hạnh Mính thình lình quay đầu, không ngờ khung cửa lại đột nhiên đổ xuống.

Tần Nhạc Chí bị dọa sợ, ngã đập mông, ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, suýt nữa tè dầm.

Cũng may khung cửa này khá cao, nên nó chỉ đập vào mấy bàn học phía trước, không đè lên người cậu ta, đầu cậu ta xuyên qua lỗ trống trên khung cửa.

Lộ Điệp đứng bên cạnh cửa, khiếp sợ che miệng, không khó tưởng tượng, nếu vừa rồi có bất kỳ ai đi vào, liệu người đó có thể bị khung cửa đập cho chấn động não hay không? Thậm chí còn có khả năng bị đập chết luôn?

Nguyên Tuấn Sách mím môi.

Lần này, không phải do anh tính sai, mà là bởi vì người anh muốn đập vừa rồi chính là tên Tần Nhạc Chí phiền phức này.

Suy nghĩ lộn xộn.

Ngón tay anh vô thức gõ lên cửa sổ, tốc độ càng lúc càng nhanh, ý đồ muốn tìm cho mình chút lý do, thuyết phục chính mình vừa rồi vì sao lại làm như vậy? Vì sao người Anh muốn đập không phải là Hạnh Mính, mà lại là Tần Nhạc Chí?

Vì sao nhỉ?

Tiếng thét chói tai của Lộ Điệp đang đứng bên cạnh cửa đánh gãy dòng suy nghĩ của anh.

Nguyên Tuấn Sách hoàn hồn, phát hiện Hạnh Mính cũng đã quay đầu nhìn anh, trong ánh mắt lộ ra vẻ kỳ quái, vừa khủng bố vừa sợ hãi.

Rõ ràng anh đã xóa hết ký ức của cô, sao cô vẫn còn lộ ra loại ánh mắt này nhìn anh.

À? Đúng rồi, hiện tại anh hẳn là nên bày ra vẻ mặt khiếp sợ chấn động mới xem như hợp lý.

Hình như mỗi khi nhân loại gặp phải loại tình huống này, đôi mắt đều sẽ phải trừng thật lớn, như vậy mới có vẻ hòa hợp với tập thể.

Nguyên Tuấn Sách mặt không cảm xúc, cũng ra vẻ trợn to mắt, đi về hướng cô.

Hạnh Mính được Lộ Điệp nâng dậy, sợ tới mức cả người lảo đảo tạm thời không thể đứng vững: “Bạn học Nguyên, cậu đứng ở chỗ kia từ lúc nào thế?”

“Tôi vẫn luôn đứng ở đấy, cậu có sao không?” Anh quan tâm hỏi, khóe miệng hơi cong lên tạo thành nụ cười mỉm, chỉ có điều nó hơi quỷ dị.

“Không ổ lắm.”

Lộ Điệp kinh hồn táng đảm oán giận: “Cái cửa kiểu gì thế không biết! Mình đã sớm bảo phải thay cánh cửa này rồi, hôm nay còn suýt đập vào học sinh. Chúng ta đến chỗ chủ nhiệm lớp nói chuyện đi, Hạnh Mính, cậu cứ nói bản thân bị chấn kinh quá độ, nói không chừng còn có thể miễn không phải làm bài tập đấy!”

“Tao mới là người bị kinh hách quá độ có được không!” Tần Nhạc Chí ngồi dưới đất hô to.

“Mày đáng đời!” Lộ Điệp phi một tiếng.

Hạnh Mính là học sinh ngoại trú, tiết tự học cuối cùng vào buổi tối ở trường tan học lúc 10 giờ. Bình thường cô có thể đuổi kịp chuyến xe cuối cùng, nhưng hôm nay bị chủ nhiệm lớp giữ lại, bắt cô nói cảm nhận về chuyện khung cửa sụp xuống, khiến cô bị chậm mười phút, chuyến xe buýt cuối cùng cũng bị bỏ lỡ.

Sau lần phải đến bệnh viện chụp CT, toàn bộ sinh hoạt phí chỉ còn thừa lại mười tệ trong túi, không thể bắt xe taxi để về. Cô cũng không có can đảm xin tiền mẹ, ba không phải người quản tiền trong nhà, hơn nữa cô mà đi xin tiền ba, không được cho thì thôi, nói không chừng ba còn cáo trạng với mẹ

Thân là đạo sĩ, loại chuyện bắt hồn này, sư phụ không cho phép cô đề cập với người ngoài. Hạnh Mính cũng sợ mẹ sẽ cả ngày lo lắng cô xảy ra chuyện, hơn nữa chuyện hồn phách cũng khó giải thích với người bình thường, cho nên Hạnh Mính phải tìm một lý do hợp lý khác để giải thích, mới có thể xin tiền sinh hoạt từ mẹ.

Đang lúc cô mặt ủ mày ê, một giọng nói đột ngột vang lên: “Bạn học Hạnh.”

Đôi mắt vẫn chưa nhìn thấy người, nhưng trong đầu đã tự động hiện ra gương mặt trắng bệch của Nguyên Tuấn Sách, cùng với nụ cười sâu không lường được.

Quay đầu lại. Quả nhiên thấy anh chắp tay sau lưng đứng ở kia, trên người vẫn mặc bộ đồng phục đỏ trắng đan xen, thiếu niên cao ráo chân dài, đang mỉm cười mê người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận