Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha, ha…… Ha, đừng liếm nữa, đừng liếm nữa, cầu xin cậu, mình rất khó chịu.”

Nguyên Tuấn Sách nheo mắt lại, con ngươi màu đen lóe lên tia sáng không rõ.

Làn da trắng như sữa bò bị anh liếm một hồi, giờ biến thành một đóa hoa anh túc hồng rực mê hoặc. Anh nhắm mắt lại, không nhìn mảng da trắng nõn trước mắt nữa, say mê hưởng thụ xúc cảm trên đầu lưỡi, dần dần, anh si mê đến mất hồn, gương mặt nhiễm màu sắc của tình dục, phủ thêm một tầng hồng nhạt, sắc tình vô cùng.

Giống như muốn.

Còn chuyện muốn cái gì, bản thân Nguyên Tuấn Sách cũng không rõ ràng lắm.

Thật là khó chịu.

Anh cảm thấy phần phía dưới thân thể, giống như lần trước, đã cứng lên, muốn xoa, muốn phát tiết.

Nguyên Tuấn Sách một tay ấn xuống hạ thể, nơi giữa háng, cách hai lớp quần, dùng sức xoa bóp. Không thể thỏa mãn, phía dưới chỉ cảm thấy cứng đến phát đau, anh dứt khoát trút giận, cắn mạnh lên cổ cô. Hạnh Mính rên rỉ, khóc rống lên, hông anh càng dùng sức đẩy về phía trước.

Đột nhiên làm ra loại động tác này, khiến anh ngây ngốc, cho nên Hạnh Mính mới có cơ hội phản kháng. Muốn tránh khỏi sự kìm kẹp của anh, nhưng vẫn không thể đẩy ra, cô khóc lớ, kề sát người vào vách tường, ngồi sụp xuống, trước mặt là hai cái sừng sững.

“Đau quá, đau quá, hu hu!”

Hạnh Mính che cổ khóc lóc, sờ được một mảnh ướt át, đó không phải là nước bọt, mà là máu.

Vết răng cắn khá sâu, thiếu chút nữa đã cắn trúng vào động mạch. Cảm nhận được hàm răng sắc bén, cảm giác đau đớn được phóng đại vô số lần, huyệt thái dương đập thình thịch, cô cố sức giãy giụa, Hạnh Mính tủi thân lên tiếng kêu rên. Rốt cuộc cô đã làm sai chuyện gì mà phải nhận sự trừng phạt của anh.

Nguyên Tuấn Sách mò xuống, bắt được cánh tay cô, kéo lên. Hạnh Mính ngồi dưới đất la lối khóc lóc đá chân, còn đá lên đùi anh, hoàn toàn không màng đến chuyện mắt cá chân đang bị thương.

“Cậu cút ngay, cút ngay cút ngay a a!”

Cô dùng giọng nói bén nhọn trời sinh thét to, hận không thể khiến cho toàn bộ học sinh và giáo viên trong tòa nhà này nghe thấy lời cầu cứu của cô.

“Bạn học Hạnh, đứng lên, tôi còn muốn liếm.” Nguyên Tuấn Sách nghiêm trang biểu đạt nhu cầu của mình. Trong khoảnh khắc, Hạnh Mính như dại ra, còn tưởng cô đã đồng ý với anh chuyện gì đó rồi lại quên mất.

“Không cho tôi liếm, tôi sẽ giết chết cậu, chặt cổ cậu ra, ôm về nhà chậm rãi liếm.” Ngữ khí của anh cứ như đang nói hôm nay anh sẽ đem bài tập về nhà để làm.

Hạnh Mính khóc đến nhu nhược đáng thương.

“Nguyên Tuấn Sách, có phải cậu thích mình không?”

Nguyên Tuấn Sách vốn không hiểu rõ cảm giác thích là như thế nào, cân nhắc ý tứ trong câu hỏi của cô và hàm nghĩa cô muốn biểu đạt: “Tôi thích liếm cổ cậu.”

“Vậy chính là cậu thích mình!”

“Ừm, tôi thích cậu.”

“Cậu mẹ nó thích mình! Không ngờ cậu lại thích mình!” Hạnh Mính khiếp sợ chỉ vào mặt anh: “Tình cảm này cậu cũng giấu sâu phết nhỉ, cậu thích mình mà còn cắn ta! Có phải cậu mắc bệnh tâm thần không!”

Nguyên Tuấn Sách cong lưng, nhéo cánh tay cô, kéo người lên, lại một lần nữa đè cô trên tường. Gương mặt trong nháy mắt trở nên khủng bố dữ tợn, đôi mắt chứa oán khí trừng mắt nhìn cô, gầm nhẹ.

“Vậy cậu có thể nói cho tôi biết, vì sao tôi lại khó chịu như vậy không? Chắc chắn là do cậu đã làm gì tôi, cho nên nó mới cứng! Phải làm như thế nào mới có thể khiến nó mềm xuống, tôi nên làm như thế nào!”

Mỗi một chỗ trên thân thể này đều do Nguyên Tuấn Sách mài giũa rất nhiều lần mới thích ứng được với sức mạnh của hắn. Không ngờ lại có phản ứng ngoài sự khống chế của bản thân, cho nên nhất định là vì cô, anh mới biến thành như vậy. Nhưng rốt cuộc, anh nên làm như thế nào mới có thể giảm bớt này sự khó chịu này!

Tiếng rống giận khiến gương mặt anh hoàn toàn thay đổi, Hạnh Mính bị dọa đến phát ngốc, run run rẩy rẩy, đôi mắt lướt xuống phía dưới.

Chỗ kia chứa một đống rất lớn, quần đồng phục rộng thùng thình cũng không thể che dấu kích thước kinh người. Giữa hai người vẫn còn cách mấy centimet, hiện giờ thứ đó đã cứng, chiều dài khổng lồ, gần như sắp áp đến bụng cô. Quần áo cũng không che được hơi thở tàn bạo của nó.

“Cậu cứng……” Mặc dù người cứng không phải cô, nhưng lúc cô nói ra lời này còn cảm thấy thẹn hơn anh gấp trăm lần!

“Vì sao lại cứng!” Nguyên Tuấn Sách đè chặt cô lại, bức thiết muốn biết đáp án.

“Bởi vì, bởi vì cậu thích mình!”

Hạnh Mính như muốn phát điên, vì sao cô lại phải giúp anh tìm lý do?

“Thích cậu?” Nguyên Tuấn Sách khó hiểu, đôi lông mày cau chặt: “Thích cậu là nó sẽ cứng sao? Vậy làm cách nào mới kia khiến nó không cứng nữa? Có phải không thích cậu nữa thì nó sẽ không cứng!”

Lúc này cả người cô giống như con cua bị luộc chín, cơ thể từ trên xuống dưới đều hồng rực, không còn một phần da nào có màu trắng. Tay chân thừa thãi không biết đặt đi đâu, rúc cổ lại.

“Có lẽ không thể? Cậu không học môn sinh học ở cấp hai à? Thứ đồ chơi này ấy, nhìn những thứ khác cũng có thể cứng…”

“Vậy rốt cuộc phải làm cách nào mới có thể khiến cho nó không cứng!”

“Ừm, cậu vuốt nó đi, hoặc là cắm, cắm vào ấy.” Hạnh Mính làm một cái thủ thế, một tay tạo dấu OK, một ngón tay khác xuyên qua vòng tròn chữ O.

“Cắm vào chỗ nào?” Anh giống như một học sinh ham học vô cùng khao khát tri thức, nghiêm túc hỏi “Giáo viên” trước mặt.

Hạnh Mính sắp xấu hổ chết mất, vội đẩy anh ra, nhưng với sức lực của cô căn bản không đẩy nổi. Nguyên Tuấn Sách tăng thêm lực, ấn mạnh phần bả vai, cảm giác đau đớn càng rõ ràng hơn: “Cắm vào chỗ nào!”

“Chính là phía dưới, nơi đó, gọi là tiểu, âm đạo.”

Lần đầu tiên nói rq loại từ này, Hạnh Mính cảm thấy miệng mình đã không còn là của mình nữa rồi.

Nguyên Tuấn Sách theo cô lời nói, cũng nhìn xuống xem: “Âm đạo là chỗ nào? Bạn học Hạnh cũng có sao?”

“Đồ biến thái, cậu đang đùa mình đấy hả! Muốn giải quyết thì tự đi vuốt, cậu cò không buông mình ra, mình sẽ mách giáo viên!”

“Cách vuốt như thế nào? Nói cho tôi.”

“Đồ, đồ điên!” Hạnh Mính hỏng mất: “Tự cậu dùng tay cầm lấy thứ đó, vuốt ve lên xuống không phải được rồi sao? Loại chuyện này còn cần mình dạy cậu? Cậu là con trai mà không biết sao?”

Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn làm lơ những giọt nước mắt của cô, Hạnh Mính gấp đến độ dậm chân, cổ tay cô bị Nguyên Tuấn Sách bắt được, người đó không thèm phân trần đã trực tiếp kéo tay cô ấn vào chỗ cứng bang bang kia.

“Vuốt giúp tôi!” Hô hấp của Nguyên Tuấn Sách càng lúc càng thô nặng, giọng điệu không cho phép phản bác, càng dùng lực ấn cổ tay cô sát vào chỗ đó.

Đây là lần đầu tiên tay Hạnh Mính chạm vào thứ đồ biểu tượng cho sự nam tính này. Nó không giống như trong tưởng tượng, kích thước lớn đến kinh người, giống như một khối sắt hình trụ được nung nóng. Dương vật hình trụ cứng rắn đứng thẳng, đựng lều trại, dù đã cách qua hai tầng vải mỏng manh, tay cô vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng hình dáng hoa văn của thứ đó.

Thật đáng sợ……

Nếu để thứ này cắm vào trong thân thể sẽ chết mất.

Trong những bộ phim mà cô từng xem qua, chưa có thứ nào to như thứ này, hay là nói, thật ra đây mới đúng là kích cỡ của đàn ông bình thường?

“Thật khó chịu.” Nguyên Tuấn Sách cúi đầu hừ hừ, bàn tay tiếp tục điều khiển tay cô đè lên bên trên, cọ xát hai cái, dục vọng không những không giảm mà còn tăng thêm: “Bạn học Hạnh, giúp tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận