Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em cảm thấy bạn học Hạnh rất thú vị, bạn ấy có thể dạy em rất nhiều thứ mà sách giáo khoa và nhà trường không dạy.”

Thầy Diêm thanh thanh giọng nói: “Ví dụ như?”

“Bó xương.”

“Hả?”

Nguyên Tuấn Sách không giống những đứa trẻ cùng tầm tuổi, anh quá mức trầm ổn, biểu hiện luôn bình tĩnh đến có chút khiếp người. Nhưng đứa trẻ này cũng thật sự rất thuần khiết, sự vô tri ngây thơ toát ra từ trong xương cốt, làm người khác không đành lòng nhuốm mực. Giống như dung mạo của anh, bông tuyết liên trên núi cao, chỉ có thể đứng từ xa nhìn xem mà không thể lại gần dâm loạn.

Diêm Bằng đóng chặt nắp bình giữ ấm, quay đầu lại nhìn hai người giáo viên khác trong phòng: “Mọi người cảm thấy, đứa nhỏ này có điểm nào không thích hợp không?”

“Người không thích hợp vốn rất nhiều, chúng ta làm giáo viên, không nên so đo như vậy. Trừ phi phát hiện một vài vấn đề lớn, bằng không cứ tiếp tục suy diễn sâu xa, ngược lại sẽ tạo ra thành kiến với một học sinh.”

Diêm Bằng thở dài: “Cô nói đúng, nhưng thằng bé có lẽ là đứa học sinh đặc biệt nhất mà tôi từng dạy dỗ trong cuộc đời nhà giáo.”

Nói trắng ra, Nguyên Tuấn Sách có khuyết tật về mặt nhân cách.

Đi ra khỏi văn phòng, trên đường về phòng học, Nguyên Tuấn Sách phải đi ngang qua một ban công hành lang lộ thiên.

Đang giữa trưa, ánh mặt trời gay gắt, chiếu lên trụ hình thoi phía trên, chiết xạ vào khoảng sân ban công. Mặt đất có nhiều bóng râm kéo dài.

Ánh mặt trời như vậy mang lại chút ấm áp, nhiệt độ không khí nơi đó cũng cao hơn. Khi đi qua bóng râm, tiến vào khoảng sân ban công đó, nhiệt độ trong cơ thể rõ ràng có tăng lên, ánh mặt trời xua tan cái rét lạnh trên làn da, cảm giác ấm áp khiến con người thoải mái.

Tần Nhạc Chí dựa vào lan can, nói chuyện với bạn học ở lớp bên cạnh. Người bạn học có cái đầu đinh đó chỉ vào anh, hỏi Tần Nhạc Chí: “Học sinh mới chuyển trường tới của lớp mày đây hả? Cậu ta rất nổi tiếng đó. Học sinh nữ lớp bọn tao mỗi ngày thảo luận về cậu ta.”

Khuôn mặt Tần Nhạc Chí không mấy vui vẻ, cánh tay cậu ta chống lên lan can làm từ cây trúc, cà lơ phất phơ gọi anh một tiếng.

Nguyên Tuấn Sách dừng bước chân, quay đầu nhìn cậu ta. Lần này anh không hề mỉm cười, đến ngay cả bạn học đầu đinh bên cạnh Tần Nhạc Chí cũng cảm thấy khí tràng của anh không thích hợp.

“Mày kêu cậu ta làm gì……”

“Nguyên Tuấn Sách.” Tần Nhạc Chí đút tay vào túi, đi tới, người cao chân dài, chẳng mấy đã đi tới trước mặt anh. Chẳng qua, cậu ta còn lùn hơn anh một đoạn, lúc nói chuyện vẫn phải ngẩng đầu nhìn anh, cảm giác khá khó chịu.

“Có việc gì sao?”

“Mày chơi khá thân với Hạnh Mính nhỉ? Sao trong lớp chỉ nói chuyện với một mình cậu ta thế? Mày coi trọng cậu ta?”

“Tôi không muốn trả lời câu hỏi của cậu.”

“Ai dạy mày dùng loại khẩu khí này để nói chuyện với ông đây!”

Tần Nhạc Chí túm cổ áo của Nguyên Tuấn Sách, kéo cái người còn cao lớn hơn mình tới trước mặt. Cậu ta càng tức giận, không chịu thua nhón mũi chân, cưỡng ép bản thân nâng cao khí thế, ghé sát lại gần mặt anh.

Không đợi Tần Nhạc Chí lên tiếng, cậu ta đột nhiên cảm giác được chung quanh có một cổ lực lượng quái lạ vô hình. Chờ đến khi cậu ta nhận ra, muốn ngẩng đầu nhìn lên thì đã chậm. Bên tai truyền đến rít gào sợ hãi của người bạn đầu đinh.

Các bạn học trong lớp đều chạy ra xem náo nhiệt, Hạnh Mính nghe Lộ Điệp nói xong, cũng chạy ra theo xem, trên đường cô gặp được Nguyên Tuấn Sách đang đi về phòng học, thấy Lộ Điệp bên cạnh đã chạy qua, cô vội vàng bắt lấy cánh tay anh!

“Nguyên Tuấn Sách!”

Thình lình bị chạm vào khiến anh cảm thấy không khỏe, đến tận lúc nhìn thấy gương mặt cô, cảm xúc mới thả lỏng.

“Tần Nhạc Chí bị cột chống trên ban công hành lang đập trúng người, cậu có biết không? Thứ đồ chơi đó mà sập xuống thì chết người chứ chẳng đùa, nghe nói cậu ta được xe cứu thương đưa đi rồi!”

Cô gấp không chờ nổi muốn chia sẻ tin tức này với anh, giống như lúc trước, hai người luôn tán nhảm mấy chuyện bát quái. Nhưng bây giờ không hiểu sao Nguyên Tuấn Sách lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cô gấp gáp như vậy, là vì đang lo lắng cho Tần Nhạc Chí sao?

“Phải không?” Nguyên Tuấn Sách không mặn không nhạt mở miệng.

“Vừa rồi cậu đi đâu đó? Không phải bị thầy chủ nhiệm gọi tới phòng giáo viên sao? Vừa rồi cậu cũng đi qua chỗ ban công hành lang đó đúng không?”

Đây là đang lo lắng cho anh sao?

Nguyên Tuấn Sách lúc này mới mỉm cười: “Tôi ra sau núi, ăn cơm trưa.”

“Sao cậu vẫn ra sau núi ăn vụng thế?” Hạnh Mính theo bản năng trách móc anh, người này cái gì cũng tốt, chính là sao cô không nhìn ra anh còn biết ngượng ngùng đó. Vậy sao lúc giam cô trong phòng học nhạc tự an ủi lại không thấy da mặt anh mỏng như vậy.

“Hạnh Mính! Cậu còn không nhanh đi xem!” Lộ Điệp đứng phía sau gọi cô, giương nanh múa vuốt muốn kéo cô quá chỗ cô ấy: “Nhanh lên nhanh lên đi!”

Hạnh Mính buông cánh tay Nguyên Tuấn Sách ra, lúc định chạy đi xem náo nhiệt, mới nhớ ra, quay đầu lại bổ sung: “Nếu lần sau cậu ăn cơm trưa, có thể gọi mình, mình đi ăn với cậu.”

Kỳ thật, nói xong câu đó, Hạnh Mính mất một lúc lâu mới cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Cô là vì thấy Nguyên Tuấn Sách đáng thương nên mới nói như vậy, nhưng cô biết rõ Nguyên Tuấn Sách thích cô, làm như vậy có phải không tốt lắm không? Có hơi giống như… lừa ăn lừa uống của người ta.

Cô đúng là có tiềm năng làm tra nữ.

Tần Nhạc Chí bị thương nặng đến mức độ nào, không ai biết rõ, chủ nhiệm lớp đã đi đến bệnh viện, cũng không có tin tức nào truyền về.

Nhưng Lộ Điệp là “Phóng viên” bát quái, đã nhanh tay bắt được bạn học lớp bên cạnh, lấy được khẩu cung của Tất Mậu Hạo – một đương sự chứng kiến thời khắc đó. Sau đó z một chữ cũng không bớt, chia sẻ lại với Hạnh Mính.

Tình huống lúc đó là thế này, hai người bọn họ đang đứng ở ban công hành lang, dựa vào lan can nói chuyện. Sau đó Tần Nhạc Chí nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đi tới, liền gọi anh lại, không biết hai người đó nói cái gì, mà Tần Nhạc Chí kích động túm cổ áo của Nguyên Tuấn Sách, sau đó nữa thì nóc nhà sập.

Tất Mậu Hạo xem như khá may mắn, cậu ta đang đứng dựa vào rào canh, những cây cột chống đó cùng đều đồng loạt đổ lên người Tần Nhạc Chí, thậm chí cậu ta còn tận mắt nhìn thấy đầu Tần Nhạc Chí bị đập trúng, bang một tiếng! Cậu ta đứng ngoài, chỉ có thể lo lắng sốt ruột kêu Tần Nhạc Chí cẩn thận, nhưng sau đó cũng bị chuyện xảy dọa cho nằm liệt trên mặt đất, lúc tỉnh táo lại, Tần Nhạc Chí đã bị đè ngã phía dưới rồi.

Lộ Điệp kể lại sinh động như thật, làm Hạnh Mính dường như chứng kiến cảnh tượng diễn ra đó một lần nữa.

“Vậy Nguyên Tuấn Sách thì sao? Cậu ấy đứng gần Tần Nhạc Chí như vậy, thế mà không bị thương sao?”

“Tên Tất Mậu Hạo kìa nói với mình, lúc ấy cậu ta cũng suýt bị hù chết, kết quả liền nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách mặt không biểu cảm, đang đứng chắp tay sau lưng tránh ra, hoàn toàn không bị đập trúng! Mẹ nó, mình nghe xong cũng cảm thấy không thể tưởng tượng.”

Lúc đó Hạnh Mính đã gặp được Nguyên Tuấn Sách, cũng nhìn ra anh không hề bị thương, hơn nữa bộ dạng bình tĩnh như thế, người không biết còn tưởng đối căn bản cũng không biết chuyện này!

Bình luận (0)

Để lại bình luận