Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chờ đã!” Hạnh Mính đánh gãy cuộc cãi nhau của hai người, trong lòng vừa hoảng sợ vừa kinh hãi. Nguồn gốc của loại cảm xúc này rất kỳ quái, cô muốn vạch trần gương mặt thật của Nguyên Tuấn Sách, nhưng lại sợ hãi khi phát hiện ra mình có suy nghĩ như vậy .

“Mình nghe Lộ Điệp nói, cậu xin nghỉ hai ngày, hai ngày này cậu đi đâu thế?”

“Hạnh Mính! Vừa rồi hai chúng ta còn nói tên nhóc này có vấn đề. Giờ mày còn quan tâm cậu ta như vậy làm gì? Tự nhìn lại xem bản thân có phải rất tiện hay không?”

Hạnh Mính trừng mắt liếc cái tên phiền phức ăn nói không biết lựa lời kia.

“Ông ngoại tôi qua đời.”

Một câu của anh khiến cả hai người đều cảm thấy ngoài ý muốn.

Gương mặt anh vẫn nở nụ cười, ra vẻ kiên cường, chỉ là cảm xúc đã ảm đạm hơn vài phần. Không khí bi thương nhàn nhạt đột nhiên xuất hiện khiến mọi người không kịp phòng ngừa: “Ngày đó, lúc chuẩn bị vào tiết tự học buổi tối, tôi nhận được điện thoại thông báo ông ngoại đã qua đời. Vì vậy phải vội đi gặp mặt ông lần cuối cùng. Hai ngày này tôi đều túc trực trong tang lễ.”

“Tôi xin lỗi vì không thể biết tin bạn học Hạnh bị thương sớm hơn. Nếu biết sớm, tôi chắc chắn sẽ là người đầu tiên xuất hiện. Nếu như vậy, có phải Bạn học Hạnh sẽ không hoài nghi tôi không? Bạn học Hạnh là người bạn duy nhất của tôi, là người mà tôi muốn nghiêm túc quý trọng, tôi rất thích cậu.”

Lúc bình thường, trên mặt anh sẽ không xuất hiện quá nhiều cảm xúc, hơn nữa trên đó căn bản chưa từng thể hiện cảm xúc bi thương. Không ngờ lại đột nhiên bày ra như vậy, khiến mọi người đều không kịp phòng bị, giờ khắc này Hạnh Mính có cảm giác được tín nhiệm, năng lực cộng hưởng cảm xúc siêu cường khiến cô trực tiếp phá vỡ thứ cảm xúc sợ hãi kỳ quái lúc trước.

“Không phải mình không tín nhiệm cậu…… Được rồi, đúng là có một chút.”

“Rất xin lỗi, lần sau mình nhất định sẽ hỏi rõ ràng rồi mới đưa ra suy đoán. Thật sự rất xin lỗi, mình cũng sẽ nghiêm túc quý trọng người bạn là cậu!”

Nếu bạt tai trong tưởng tượng có tiếng động, thì giờ khắc người Tần Nhạc Chí đều phát ra tiếng phanh phanh phanh!

Đồ yêu quái.

Cậu ta không thể nào ngờ tới, đối phương chỉ dùng có hai ba câu, đã khiến Hạnh Mính cảm động đến nước mắt lưng tròng, rốt cuộc người này hiểu rõ cô đến mức nào!

Thật mẹ nó giống kỹ nữ.

Nguyên Tuấn Sách nhìn thoáng qua Tần Nhạc Chí, người sau lập tức lộ ra vẻ mặt hoảng loạn, trốn tránh không dám đối diện với anh. Tần Nhạc Chí sợ nếu hiện tại mình không kìm được mà tiếp tục xỉa xói, thì sẽ bị nói là không có năng lực hưởng cảm xúc, sau đó bị Hạnh Mính chỉ trích.

Nguyên Tuấn Sách cũng không nói gì nữa, cong môi cười vui vẻ giảng hòa với Hạnh Mính: “Cảm ơn bạn học Hạnh, tôi rất vui vẻ. Chữ thích mà bạn học Hạnh nói, rốt cuộc bây giờ tôi cũng đã hiểu rõ nó có ý gì, tôi rất thích người thiện lương như cậu.”

Thích cổ của cô, thích tay của cô, thích làn da của cô, cũng thích cảm giác cô bị anh khống chế.

Cảm xúc kì lạ không dễ phát hiện loé lên trong đáy mắt đen láy, ngay cả nụ cười mỉm trên mặt cũng không thể giảm bớt cảm giác bi thương trên người Nguyên Tuấn Sách, khiến Hạnh Mính càng cảm thấy anh đáng thương hơn.

Tần Nhạc Chí xoay đầu sang một bên, chống cằm không rên một tiếng, không biểu đạt sự đồng tình cũng không dám thương hại người con trai kia.

Tần Nhạc Chí tò mò, câu “thích” vừa rồi là có ý gì? Hình như không giống tỏ tình lắm.

Tần Nhạc Chí cảm thấy tên nhóc này đang giả bộ, nếu không chẳng lẽ bạn thân cậu ta thật sự là kiểu người vô tình. Có thể máu lạnh đến mức không sinh ra nổi một chút cảm giác thương hại với Nguyên Tuấn Sách – người vừa mất đi người thân?

Những ngày mưa dầm liên miên không dứt, cho dù bầu trời không rơi một hạt mưa nào, thì trong không khí vẫn trộn lẫn hương vị ướt dầm dề, không khí hóa thành giọt sương, khiến da thịt cứ cảm thấy dính dính rất không thoải mái.

Nguyên Tuấn Sách về đến nhà, Hồ Anh Tài đang ngồi trong phòng khách, cầm quả nho đen ném lên trên, sau đó bách phát bách trúng, chuẩn xác dùng miệng đón được.

“Sao không để ta đi đón ngươi về?” Hồ Anh Tài phun vỏ quả nho ra, trên đỉnh đầu xuất hiện một đôi tai hồ ly có lông màu nâu, đôi môi cười tủm tỉm, mắt khẽ híp lại: “Tốt xấu gì người “Tài xế” như ta, mỗi tháng còn phải nhận tiền công mà ngươi trả đó.”

“Không cần.”

“Thật lạnh nhạt.”

Nguyên Tuấn Sách cởi áo khoác dài bên ngoài, lau lau sau cổ, cảm giác ẩm ướt làm làn da anh rất khó chịu. Sờ phải thứ nhão nhão dính dính càng khiến anh ghê tởm, giờ anh chỉ muốn đi tắm nước lạnh một trận.

“Vết thương trên cánh tay ngươi cũng nên sửa đi chứ? Nào có nhân loại bị thương lâu như vậy, mà vết thương vẫn còn toàn máu khô.”

Lần trước bị thương cánh tay đến bây giờ anh cũng chưa để ý tới, nguyên nhân là do không có đủ da. Một chút da cuối cùng, anh dùng để tu bổ trên mặt, hiện giờ chỉ có thể mặc áo dài tay để che che giấu giấu.

“Đúng là nên tu sửa.” Nhìn vết thương trên cánh tay, giọng điệu âm trầm không rõ, ý tứ trong đó đều không thể ra ngoài sáng.

“Ta gặp được một tên đạo sĩ ở bệnh viện.”

“Đạo sĩ?”

Hồ Anh Tài nheo mắt lệ, ánh mắt lóe ra sự uy hiếp, âm thanh bén nhọn lộ ra thù hận, móng tay đột nhiên dài ra, cực kỳ sắc bén, cặp vào quả nho, móc hạt ra: “Nhớ năm đó, ta đường đường là Hồ Anh Tài, ai gặp mà không phải gọi ta một tiếng ngài hồ yêu. Không ngờ một đám đạo sĩ đáng chết cứ như bị tẩu hỏa nhập ma, phát điên lên tàn sát con dân của ta, bây giờ chúng còn có mặt mũi xuống núi?”

Thấy anh ta vẫn đắm chìm trong thù hận trăm năm khó nuốt trôi, Nguyên Tuấn Sách bật ra tiếng cười trầm thấp cực kỳ ngắn ngủi từ trong lồng ngực, ngữ khí lạnh lẽo, lười biếng.

“Có một chuyện, có làm không?”

“Có chuyện gì? Còn quan trọng hơn chuyện ngươi muốn cô gái nhỏ kia sao?”

“Quan trọng, ta vốn muốn dùng da của cô ấy để tu bổ miệng vết thương, nhưng bây giờ, ta đã thay đổi chủ ý.”

Hồ Anh Tài giật mình: “Chuyện có thể khiến ngươi thay đổi chủ ý, không có nhiều đâu.”

Dưới chân Hạnh Mính như có gió, khí thế vừa lên liền vụt đi rất xa, giày thể thao màu hồng nhạt ma sát trên mặt đất tạo ra dấu vết, cô hoảng sợ quay đầu nhìn lại, một cục đá chuẩn xác bắn thẳng vào bả vai cô.

Lúc cô đau đến phải che vai lại, các cục đá lớn nhỏ không đồng nhất trên mặt đất cũng đồng thời lơ lửng giữa không trung, nhắm chuẩn vào cô. Mấy hòn đá cứ như phát điên, bay vun vút về phía cô.

Vì sao!

Cô chỉ đi vệ sinh trong tiết thể dục thôi mà, vì sao lại gặp phải hiện tượng quái dị như thế này!

Tâm lý của Hạnh Mính sắp sụp đổ, chỉ biết gắng sức chạy về phía trước, dưới chân càng không dám dừng lại. Cục đá cứng rắn dùng lực đạo vô cùng mạnh đánh thẳng lên làn da, khiến nó lập tức xuất hiện dấu vết, cơn đau toát ra từ tận xương cốt, chân cô suýt mềm nhũn đến quỳ xuống.

Đến khi Hạnh Mính sắp chạy cuối của trường học, cô phát hiện mấy hòn đá đó mới không công kích cô nữa. Hình như, chúng vẫn luôn xua đuổi cô, muốn xua cô chạy đến ngọn núi phía sau trường học.

Chẳng lẽ, là do con yêu quái lần trước hại cô bị thương!

Bình luận (0)

Để lại bình luận