Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồ ly đã tránh trước một bước, giờ nó đang đứng vững trên ngọn cây, biến thành hình người.

Dưới tàng cây, Nguyên Tuấn Sách túm lấy tóc của Tùng Nhai, không hề tốn chút sức lực nào đã có thể nhấc cả người Tùng Nhai lên.

Gương mặt anh vẫn lạnh nhạt như cũ, bóp chặt cổ anh, móng tay dần dần mọc dài ra, biến thành màu đen. Cặp vào da thịt, dọc theo đường cong cơ thể, xé rách làn da người trước mặt. Phần da trên gáy của Tùng Nhai trực tiếp bị xé xuống, cả da lẫn thịt bị xé mất một khối to hình quạt. Làn da bị xé xuống thẫm đẫm máu, huyết da!

“A a a a!”

Những con chim đậu xung quanh chứng kiến cảnh tượng kinh dị này đột nhiên bị một tiếng hét kinh ngạc thất thanh dọa sợ, trực tiếp vươn người ba đi chỗ khác.

Cổ tay áo của đạo bào khá to rộng, cánh tay trái lộ ra đồ đằng to đến khoa trương. Từng đường nét được xăm cẩn thận, phủ kín một màu đen, vô s hình thù ký hiệu kỳ quái được xăm lổn ngổn từ cánh tay trái của Tùng Nhai mãi cho đến toàn thân.

Móng tay dài của Nguyên Tuấn Sách nhéo lên khối huyết da kia, ngó trái ngó phải. Tuy rằng, trên phần da này cũng có vài ký hiệu, nhưng cái này không ảnh hưởng đến việc anh sử dụng chúng.

Sống sờ sờ để cảm nhận nỗi đau da thịt bị lột xuống, gương mặt của Tùng Nhai từ màu hồng biến thành màu tím. Cơ thể như bị vỡ nát, trên người hẵn còn cảm nhận được sự nóng bỏng thiêu đốt của ngọn lửa và sự sắc bén lạnh lẽo của đầu móng tay sắc như đao, sống không bằng chết.

Từng khối da đẫm máu lớn nhỏ không đồng nhất được xé xuống từ cánh tay và gáy. Vết thương khủng khiếp, dữ tợn.

Nguyên Tuấn Sách ném tóc xuống, nhặt gương bát quái bị rơi trên mặt đất, mặc kệ Tùng Nhai hơi thở yếu ớt đang quỳ rạp trên mặt đất: “Yêu chính là yêu, ở đây giả bộ làm đạo sĩ làm cái gì? Tính ăn cướp vừa la làng sao?”

Trên ngọn cây, Hồ Anh Tài cầm tấm da người còn nóng hôi hổi đó vừa bị xé xuống, lắc lư trước mắt: “Chất lượng đã của tên này thoạt nhìn không tồi, nhưng mà giờ lại dính máu, hơi bẩn.”

Ầm vang ——

Giữa không trung đột nhiên xuất hiện một Thái Cực Đồ cực lớn, hai bên trắng đen xoay tròn, phát ra ánh sáng chói mắt. Các ngọn gió to vô danh không biết từ đâu thổi tới, ngọn cây rung động, lá cây cũng bị gió cuốn bay loạn xạ.

Toàn bộ rừng rậm bị cơn gió càn quét, lộ ra vẻ tiêu điều u tĩnh, trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, tốc độ xoay tròn của Thái Cực Đồ càng lúc càng nhanh. Kèm theo đó là sức gió cũng càng lúc càng lớn, không thể nào bỏ qua, giống như nó muốn cuốn hết mọi vật sống trong thiên địa vào đó.

Hồ Anh Tài chảy mồ hôi lạnh, lỗ tai hồ ly cụp xuống, một bộ hổ thẹn không bằng, cười mỉa: “Nè…… Thứ đồ chơi này, ta không đánh lại.”

Lại cúi đầu nhìn xuống, dưới tàng cây nào còn bóng dáng của Nguyên Tuấn Sách, đến một chút yêu khí cũng không lưu lại!

“Đồ chết dẫm này cư nhiên dám trốn ta chạy trước!”

Hóa thành hồ ly, Hồ Anh Tài miệng ngậm phần da người vừa mới cắt xuống, lòng bàn chân như bôi dầu, chạy trối chết trong rừng rậm.

Trước mặt Tùng Nhai xuất hiện một góc áo của đạo bào, anh ấy dùng hết toàn lực, ngón tay suy yếu chậm chạp bắt lấy góc áo bào, giọng nói khàn khàn, còn nhuốm rõ đau đớn, hô hấp run rẩy, trầm thấp mà bi ai khẩn cầu: “Phương trượng, cầu ngài, cứu ta.”

Lớp bọn họ cứ cách một tháng sẽ đổi vị trí một lần, trong khoảng thời gian Hạnh Mính nằm viện, các học sinh trong lớp đã đổi một lần. Vì lúc đó cô đang xin nghỉ nên giờ chỗ ngồi vẫn không đổi.

Theo lý thuyết, cô hẳn là phải đợi đến lần đổi chỗ tháng sau, nhưng hôm nay thầy Diêm cố ý dặn dò, Hạnh Mính và Nguyên Tuấn Sách đều phải đổi chỗ ngồi.

Hai người bọn họ một người ngồi ở dãy bên trái, một người ngồi ở dãy bên phải, cách hai bạn học ở giữa, khoảng cách tựa như ngân hà.

Diêm Bằng vừa lòng gật đầu. Cái ghế người xấu chia rẽ đôi uyên ương, ông nhất định phải ngồi rồi.

Lộ Điệp giơ tay, hô to: “Thưa thầy!”

Thầy Diêm ngẩng đầu, cô ấy không hài lòng chỉ vào bạn ngồi cùng bàn mới của mình: “Em muốn ngồi với Hạnh Mính ạ! Em không muốn ngồi cùng với cậu ta!”

Nguyên – bị ghét bỏ – Tuấn Sách không thèm nói một lời, nhìn chằm chằm sách giáo khoa, giống như căn bản không nghe thấy người bên cạnh đang nói cái gì.

Hạnh Mính xua tay với Lộ Điệp, thầy Diêm lời lẽ nghiêm khắc, tàn khốc phủ quyết kiến nghị của cô ấy: “Hai người các em mà ngồi cùng nhau thì có mà định lật ngói nhà của cái lớp này hả?! Hai đứa có còn định đi học tập nữa không! Nếu em có thể thi được vị trí đệ nhất của khối, cho dù muốn ngồi vào chỗ của thầy cũng được!”

Lộ Điệp thở phì phì, vểnh miệng, cách “Ngân hà” ở giữa, u oán nhìn Hạnh Mính.

Vu Tề ngồi bên cạnh Hạnh Mính bật cười: “Quan hệ giữa hai người tốt nhỉ? Đoạn thời gian mà cậu xin nghỉ, mỗi ngày Lộ Điệp đều giúp cậu ghi chép bài cẩn thận.”

“Hai bọn mình đã quên biết nhau từ hồi cấp hai rồi.”

“Thì ra là thế. Thảo nào, mình thấy dung mạo các cậu cứ hao hao nhau, giống như chị em ruột ấy.”

Hạnh Mính kinh ngạc: “Thật á? Giống ở chỗ nào?”

“Miệng rộng với thần kinh thôi.” Cậu ta chỉ Lộ Điệp xong, lại chỉ chỉ cô.

Hạnh Mính sa mạc lời.

Lộ Điệp chun mũi vểnh miệng, gác bút lên, hai tay chống cằm, ai oán nhìn hai người bên trái.

“Nói cái gì không biết? Lúc nói chuyện phiếm với mình còn không thèm cười. Cái tên đầu gỗ Vu Tề kia, lớn lên vừa khờ, vừa không đẹp trai mà.”

Cô ấy nhỏ giọng phàn nàn, chỉ có mình Nguyên Tuấn Sách nghe rõ cô ấy đang nói gì, tầm mắt không tự chủ nhìn về phía Hạnh Mính.

Cô nghiêng đầu, đuôi ngựa sau đâu nghiêng sang một bên, rũ trước ngực, tay che trên miệng, tươi cười vui vẻ không hề kiêng kỵ gì. Vẻ mặt Vu Tề sinh động như thật, cậu ta đang kể chuyện gì đó, chỉ thấy cô cúi đầu, nhìn tần suất run rẩy của bả vai, không biết là cô đang khóc hay đang cười.

Nhưng bất kể là thế nào, Nguyên Tuấn Sách đều cảm nhận được rất rõ ràng, bản thân anh đang cực kỳ khó chịu.

Loại cảm giác khó chịu này, không thể dùng sức mạnh phát tiết ra cho hả giận được, mà chỉ có thể đè ép dưới đáy lòng. Không thể bỏ qua, không thể chôn vùi, giống như bị một khối đá vừa to vừa nặng đè xuống, buồn bực hít thở không thông.

Hô hấp đột nhiên yếu đi, anh không khỏi hít thở nhanh hơn.

“A a a a!” Lộ Điệp cho bút vào trong miệng, cắn cắn, nắp bút cạch một tiếng, cả thân bút cũng không thoát nạn.

“Bạn học Lộ.”

Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng đột nhiên vang lên, Lộ Điệp sợ tới mức suýt nhảy dựng lên, sợ hãi quay đầu nhìn cậu bạn cùng bàn. Nguyên Tuấn Sách mày kiếm mắt đen, gương mặt yêu mị lạnh lùng, cả người phóng thích sát khí vô hình, giữa mày vương vài sợi tóc đen, dáng vẻ vừa lười biếng vừa gợi cảm.

“Làm gì!” Lộ Điệp thừa nhận, dung mạo của người này thuộc loại chỉ cần nhìn một cái đã thấy động tâm, nhưng chuyện này cũng không thể làm giảm bớt cảm giác sợ hãi của cô ấy được. Người này không nói lời nào thì còn tốt, vừa mở miệng nói chuyện, khí thế vô hình trên người anh sẽ khiến cô tay chân hoảng loạn.

“Sao cậu lại tức giận với bạn học Hạnh?”

“Cái gì?”

“Vừa rồi.” Anh nhìn vào mắt Lộ Điệp, lại nhìn cái bút đáng thương trong tay cô ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận