Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Yêu sách, có phải ngươi lừa ta chuyện gì hay không?”

“Phải không.” Anh thất thần trả lời.

Người con trai trong nước dần dần biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ.

Hồ Anh Tài vỗ tay: “Được thôi, ta sẽ giải thích với nhân loại, cứ nói là cậu ta tự tiện rời khỏi đội ngũ chạy tới nơi này chơi, sau đó thình thịch một tiếng, không cẩn thận rơi vào trong sông, a, chết đuối!”

“Vu Tề!”

Một giọng nữ thanh triệt thình lình vang lên, Hồ Anh Tài nheo mắt nhướng mày, quay đầu nhìn lại.

Người con trai đã kiệt sức, thả người trôi theo dòng nước, lúc này cậu ta đã sắp trôi ngang đến chỗ nước dưới cây cầu đá. Nữ sinh trên bờ hoảng loạn chạy tới cây cầu đá. Không ngờ, cây cầu đá lại bắt đầu sụp đổ. Một khe nứt nhỏ, sau đó nhanh chóng lan ra cả cây cầu, từng hòn đá rơi ra, chìm vào nước sông! Đá không ngừng rơi xuống.

Hồ Anh Tài quay đầu nhìn Nguyên Tuấn Sách, thấy lòng bàn tay anh vẫn còn tia laser điện quang xoẹt xoẹt, là anh dùng yêu thuật.

“Được rồi, giờ nguyên nhân chết của cậu ta là bị cục đá đập chết.”

Hạnh Mính đứng bên bờ, hét to, thấy người con trai dưới nước vẫn không động đậy, mà cậu ta lại sắp trôi tới nơi cây cầu đá đang sụp đổ. Cô lập tức hành động, một tay chống lan can, lật người, nhắm mắt lại, nín thở, nhảy xuống!

Trong mắt Nguyên Tuấn Sách toát ra ánh nhìn khiếp sợ kinh ngạc, nhưng anh vẫn không hề dừng yêu thuật lại, ngược lại còn đẩy nhanh tốc độ sụp đổ của cầu đá.

Cảm giác không thoải mái kìa lại tới nữa, hơn nữa còn mãnh liệt hơn lúc trước! Nhịp đập của trái tim anh rất không bình thường.

Nếu có thể giải quyết tất cả các phản ứng quái dị của thân thể, anh tình nguyện tiêu diệt mọi thứ!

Ầm vang ——

Tiếng sụp đổ càng lớn hơn, ngay cả lối đi bộ bên bờ sông cùng bắt đầu sụp dần, đất đá lăn hết xuống sông. Hồ Anh Tài khiếp sợ, trợn mắt há hốc mồm: “Ngươi có hơi quá rồi.”

Hạnh Mính biết bơi, nhưng cô chỉ biết kiểu bơi ếch đơn giản nhất, sau khi bắt được cổ áo của Vu Tề, cô ra sức rẽ nước bơi vào bờ. Nước sông chẳng yên lặng, rất nhiều đất đá rơi xuống, tạo ra các đợt sóng lăn tăn.

Cục đá rơi xuống khiến bọt nước bắn tung toé, hơn nữa còn có nguy cơ đập trúng người hai người. Nước sóng đập dềnh với bọt nước từng tóe khiến cô sắp không thể mở được mắt.

Đúng lúc này, Hạnh Mính nhìn thấy hai tấm phù trôi nổi từ thượng du xuống chỗ hai người.

Cô không nhìn lầm, đó là hai tấm phù cô vẽ cho Vu Tề!

Hạnh Mính duỗi tay, bắt lấy chúng nó, bỏ vào trong miệng, khi tung ra, linh phù tỏa ra kim quang, ngăn cản các phiến đá rơi trên đỉnh đầu hai người. Vừa rồi lúc đất đá bên bờ sụp xuống đã khiến một thân cây rơi xuống theo, Hạnh Mính bắt lấy thân cây, dùng sức kéo Vu Tề lên trên cây. Cậu ta đã hôn mê, cả người ghé trên thân cây, hai người phiêu diêu theo nước sông.

Thân cây đập vào bờ sông, Hạnh Mính nhân cơ hội này, bám vào bờ, tay phải túm lấy cổ áo Vu Tề, nín thở, kéo cậu ta lên bờ. Phí bao nhiêu công sức, mặt đỏ tới mang tai, rốt cuộc mới ngoi được nửa người lên.

Sau khi cô lên được tối bờ, hai tay túm chặt cánh tay Vu Tề, mất sức chín trâu hai hổ mới kéo được cậu ta lên.

Hạnh Mính ấn tay lên ngực cậu ta, quần áo cả người cô ướt đẫm, bốc lên mùi tanh của nước sông. Đồng phục dán lên thân hình đơn bạc gầy như tờ giấy, tóc dính bên mặt sườn, từng giọt nước chảy xuôi theo sợi tóc, lăn dài theo đường cong gương mặt, tụ lại dưới cằm và tí tách rơi xuống.

Cô hoảng loạn, sắc môi trắng bệch, tay ấn rất nhiều lần mới thấy cậu ta ho khụ khụ phun nước ra, lúc này cô mới nhẹ nhàng thở phào.

“Còn mấy, vẫn không có việc gì. Còn mấy, không có việc gì…… Còn may không có việc gì.”

Tay chân Hạnh Mính run rẩy, cảm giác khủng hoảng không lý do bắt đầu rút đi, cô rơi nước mắt, ngồi quỳ trên mặt đất, khóc lóc tự lau nước.

Trong lòng có một giọng nói đang mách bảo bản thân, lí do xảy ra tất cả những chuyện này, là bởi vì cô.

Trên bờ, lục tục có người tới, có người hô hoán, có người giúp đỡ, cũng có những người xì xào.

Hồ Anh Tài thấy Nguyên Tuấn Sách vẫn lạnh lùng đứng nhìn, tư thái có vẻ vô cùng lạnh nhạt, ngón tay bấu trên lan can bằng đá đã dùng sức đến trắng bệch: “Ngươi có chỗ nào đó không đúng lắm.”

Nguyên Tuấn Sách mặc kệ hắn ta.

“Lần giết người này, có phải đã kéo dài khá lâu rồi không? Tuy rằng ta biết sau lưng cô gái nhỏ kia có đạo sĩ bảo vệ, nhưng dáng vẻ ngươi liên tiếp thất bại khiến ta có hơi không thể tưởng tượng.”

“Ngày mai.” Anh lạnh lùng lên tiếng: “Ta sẽ hành động vào ngày mai. Nhất định phải giết cô ta, mặc kệ dùng biện pháp gì, cô ta nhất định phải chết.”

Nguyên Tuấn Sách có dự cảm, nếu cứ để mọi chuyện tiếp tục như vậy, thân thể của anh sẽ không còn thuộc về chính mình nữa.

Mỗi khi xuất hiện hiện tượng bất bình thường, luôn là vì gặp được Hạnh Mính. Anh nhất định không thể mặc kệ người này liên tục quấy nhiễu bản thân nữa, không thể để mặc cô làm càn.

Cả đời này, anh ghét nhất là bị người khác khống chế!

Một kẻ hèn nhân loại, lại dám vọng tưởng trở thành chúa tể khống chế anh, kẻ đó cũng chỉ xứng chết trong tay anh.

Hạnh Mính mượn kí túc xá của Lộ Điệp, tắm qua rồi thay bộ đồng phục ngắn tay của Lộ Điệp. Cô ấy còn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của cô, nhưng Hạnh Mính đã mệt đến mức không thể mở miệng.

Gần đây liên tiếp phát sinh nhiều việc lạ, Hạnh Mính chịu áp lực lớn đến không thể thở nổi, ngay cả Tùng Nhai pháp sư cũng bị thương, ngày mai cô phải đi đến đạo quán, để thăm anh ấy.

Buổi chiều tan học, Nguyên Tuấn Sách xuất hiện ở hành lang, ngăn cô lại.

“Bạn học Hạnh, ngày mai có thể đi xem phim điện ảnh với tôi không?”

Hạnh Mính ngẩng đầu, nhìn dáng người cao gầy của anh, gương mặt tươi cười như tắm trong gió xuân, giọng điệu vừa dịu dàng vừa nhẹ nhàng nhu thuận, lễ phép dễ thân.

Cô ủ rũ lắc lắc đầu: “Ngày mai mình còn có việc.”

“Vậy mình có thể đi cùng bạn học Hạnh không?”

“Mình có thể hỏi cậu một câu không? Hôm nay, lúc chạy bộ buổi sáng, cậu ở đâu?” Cô cúi đầu, ở góc độ này, Nguyên Tuấn Sách chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu đen nhánh xoã tung của cô. Đuôi ngựa luôn được buộc cao phấn chấn, giờ phút này ủ rũ héo úa.

“Sau khi ra khỏi cổng trường, tôi luôn đứng ở cổng trường.”

“Phải không?”

“Cậu không tin tôi sao?”

Giọng anh không nghe ra có gì khác thường, trình độ ngụy trang của người này tốt vượt qua những gì mà người khác có thể tưởng tượng. Hơn nữa anh luôn duy trì cái mặt nạ tươi cười, nên cho dù cảm thấy anh rất khả nghi, cho dù biết anh đang nói dối, nhưng cô không thể phát hiện ra điều gì.

Hạnh Mính giơ tay, cầm lấy khoá kéo trước ngực bộ đồng phục của anh, đầu càng cúi càng thấp, thậm chí sắp dán vào trong lòng ngực anh.

Ngữ khí cô nghẹn ngào như sắp kìm chế không nổi, tiếng khóc nức nở đột nhiên bật ra khiến anh không thể tưởng tượng.

“Đừng lừa mình.”

Trái tim nổ mạnh như pháo hoa, anh cảm thấy như mình vừa giác ngộ được điều gì đó.

Loại cảm giác này rất không thoải mái, nhưng lại khác với loại không thoải mái lúc trước, chúng không giống nhau.

Nguyên Tuấn Sách tự nhiên càng cảm thấy bực bội hơn, chỉ muốn nhanh chóng giết chết cô!

Bình luận (0)

Để lại bình luận