Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết thiếu niên trước người đang dùng loại ánh mắt nào để đánh giá cô, có lẽ anh còn chẳng biết đến phương pháp sung sướng này.

Nguyên Tuấn Sách nhìn đầu cô không ngừng đong đưa, anh quan sát loài người lâu như vậy, lần đầu tiên biết được, loại cảm giác bị khai phá này có chút kỳ diệu.

Đôi tay cầm lòng không đậu, ấn chặt phần gáy của cô.

“Nôn ——”

Bị đôi tay sau gáy dùng sức ép mạnh xuống đi, Hạnh Mính sắp mất nửa cái mạng. Miệng nhỏ vốn không thể nuốt hết dương vật được. Lúc này dưới sức ép mạnh mẽ kia, dương vật đâm thẳng xuống yết hầu, tắt trong cổ họng, thực quản cuộn trào mạnh mẽ, cảm giác buồn nôn bị khuếch trương đến cực đại. Hạnh Mính dường như còn có ảo giác mình sắp bị sặc mà chết.

Nhưng thứ này lại không phải đồ ăn, nếu cô hạ răng cọ đau anh, không biết Nguyên Tuấn Sách có thể vì tức giận mà lập tức giết chết cô không?

“Thật sung sướng!” Sự sung sướng đến tột đỉnh kích thích nước mắt tràn ra từ tròng mắt đen như diệu thạch, Nguyên Tuấn Sách đỏ mặt thở dốc, nhẹ nhàng buông tay khỏi đầu cô.

Hạnh Mính được giải thoát, lập tức lùi về phía sau, hít sâu một hơi, cấp tốc bổ sung không khí.

Chỉ vừa mới được tự do một giây, đầu lại bị một bàn tay to khống chế, mạnh mẽ ép cô cúi xuống!

Cảm giác bị nhét đầy, vừa chua xót vừa trướng đau lại vừa sảng khoái đánh úp lại như muốn mạng cô!

Hiện giờ cô có thể lập tức khẳng định, Nguyên Tuấn Sách căn bản không hề có ý định cho cô bất kỳ cơ hội thở dốc nào, anh chỉ muốn sung sướng.

“Hô, vì sao?” Trong đôi mắt đen nhánh chứa đầy nước mắt, phủ một màn sương mờ mịt, Nguyên Tuấn Sách vừa thấy khó hiểu, lại vừa thấy thoải mái muốn chết. Ôm chặt đầu cô vặn, thực hành vận động như pít-tông. Một ra một vào, rốt cuộc anh cũng đã nắm giữ được bí quyết khiến bản thân sảng khoái.

“Bạn học Hạnh, vì sao lại như vậy? Thật sảng khoái! Thật sự rất sảng khoái, so với dùng tay còn…. Thoải mái hơn, ah.”

Hạnh Mính sắp không thở nổi, phát ra tín hiệu cầu cứu liên tục đánh vào đùi anh, nước mắt nước mũi hỗn hợp chảy ra, còn quyện thành một loại chất lỏng dơ bẩn chảy xuôi dọc khóe miệng. Trong nháy mắt, cô thật sự cảm thấy mình chỉ là một món đồ chơi không biết mở miệng nói chuyện.

Dần dần, động tác của Nguyên Tuấn Sách bắt đầu dã man hơn. Bàn tay xinh đẹp dùng sức đến mức xương tay nhô lên, gân xanh cũng hiện cả ra. Cũng chính bàn tay đó, không chút thương tiếc túm chặt đầu cô, hung hăng ra vào!

Cảnh tượng trước mắt dần biến thành bóng chồng, Hạnh Mính mở to mắt, cái đầu bị lắc đến ong ong, mơ mơ hồ hồ, buồn nôn.

Tiến trước lùi sau, Nguyên Tuấn Sách không ngừng sử dụng dương vật, dùng sức cắm tận sâu trong phần thịt mềm non nớt của cổ họng cô.

Biểu cảm trên gương mặt đã mất khống chế, giờ chỉ còn lại thứ cảm xúc hoảng loạn, không biết phải làm sao. Nhưng loại tình cảm cố chấp điên cuồng trong đáy mắt lại rất rõ ràng, Nguyên Tuấn Sách đã biết được phương pháp phát tiết dục vọng thoải mái nhất của nhân loại, hơn nữa còn muốn dùng miệng cô để bắn ra. Trước lúc đó, anh sẽ không cho phép cô nhả ra.

Sắc mặt Hạnh Mính đã tím tái như màu gan heo, điên cuồng đánh lên đùi anh. Bàn tay Nguyên Tuấn Sách vẫn ôm chặt đầu cô, gân tay nổi lên, dùng sức bấu chặt lấy đầu tóc cô.

Trong khoảnh khắc anh mất khống chế, tròng mắt thình lình biến thành màu đỏ thẫm như máu. Màu đỏ giống như những đóa hoa anh túc đang nở rộ, quỷ dị mà mê ly, đẹp đến kinh tâm động phách.

“Hô —— ha!”

Nguyên Tuấn Sách cong lưng, cầm lòng không đậu mà hơi hé miệng. Cảm giác sung sướng khiến anh không nói nổi một chữ hoàn chỉnh, chỉ có thể phát ra tiếng thở dốc. Răng nanh khủng bố dữ tợn lộ ra bên khóe miệng, phần cổ đã hằn lên mấy sợi gân xanh, như những con rắn linh hoạt, bò đầy trên cổ và phía sau tai anh, yêu hồn mất khống chế.

Làn da trên mu bàn tay vốn trắng bệch, không biết từ lúc nào cũng đã có một đống gân xanh trồi lên. Móng tay dài ra, biến thành màu đen bén nhọn, đâm vào da đầu yếu ớt, khiến nơi đó chảy máu.

Anh đã không còn lý trí, Hạnh Mính lại không muốn mình đang sống sờ sờ thế này lại vì bị anh ấn chặt, dẫn đến hít thở không thông mà chết dưới háng anh. Thậm chí, cô còn có dự cảm, anh đang muốn lột da đầu cô, tàn nhẫn đâm ra mấy lỗ thủng đẫm máu.

Cộc cộc.

Tiếng đập cửa vang lên, mạnh mẽ kéo lại chút lý trí đang trên bờ vực sụp đổ của Nguyên Tuấn Sách!

Hạnh Mính ra sức đẩy người thiếu niên trước mặt ra, cả người ghé vào mép giường, nôn ra tinh dịch đặc sệt. Hành động nôn mửa liên tiếp tác động đến miệng vết thương. Đau thì có đau đấy nhưng Hạnh Mính vẫn tiếp tục nôn, như hận không thể phun ra cả nội tạng trong người .

Từng giọt nước mắt như trân châu liên tục rơi xuống, tay chân run rẩy quỳ gối trên giường, tiếng ho khan suy yếu xen lẫn với tiếng khóc thút thít. Không lâu sau, tiếng khóc thút thít biến thành gào khóc, Hạnh Mính đang phát tiết hết cảm xúc sợ hãi vì sống sót sau tai nạn.

Hồ Anh Tài vươn một ngón trỏ che dưới mũi, một cái tay khác nâng lên, dáng vẻ lười nhác quyến rũ, nhướng mày thấp giọng cảnh cáo anh: “Mùi yêu hơi nồng đấy.”

Khuôn mặt Nguyên Tuấn Sách còn chưa phục hồi như cũ, nửa khuôn mặt cực kỳ tàn bạo, không phù hợp với thẩm mỹ của nhân loại. Có lẽ phải dùng từ bộ mặt dữ tợn để hình dung. Khoé môi có răng nanh, bén nhọn và toả ra ánh sáng lạnh lẽo, nó thuộc về loài dã thú ăn thịt hung hãn nhất.

Nếu không phải nhìn thấy cô nhổ thứ chất lỏng trắng đục kia ra, Nguyên Tuấn Sách căn bản không ý thức được mình đã bắn.

Cảm xúc của anh cũng dần bình phục lại, gân xanh như rắn, đầy đặc trên cổ cũng từ từ biến mất, trả lại làn da trắng nõn.

Nếu để lộ quá nhiều đặc tính của yêu trên cơ thể, sẽ khiến lý trí trong người anh bị cắn nuốt.

Nguyên Tuấn Sách nâng tay lên, che nửa khuôn mặt đáng sợ của mình lại, móng tay sắc bén màu đen cũng chậm rãi biến trở lại bình thường: “Đi ra ngoài.”

“Yên tâm đi, ngươi canh kín mít như vậy, ta cũng không thấy được gì.”

Hồ Anh Tài mở lòng bàn tay, hai cánh tay ép sát bên sườn, nhún vai, nhấc chân rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng khóc, nước mắt nước mũi cứ chảy mãi không ngừng, không gian bên ngoài lại khá yên tĩnh, tạo điều kiện cho tiếng khóc của cô truyền đi xa hơn, sao cũng dừng không được. Thậm chí cô còn vừa khóc vừa nôn mửa, cả ngày không được ăn gì, dạ dày cũng trống không. Không ngờ lại nôn ra chút máu, có lẽ cuộc yêu vừa rồi đã khiến cổ họng bị thương, màu máu đỏ điểm lấm tấm trên chất lỏng trắng đục.

“Bạn học Hạnh.” Thấy mình đã khôi phục dáng vẻ con người, Nguyên Tuấn Sách không ngừng gọi tên cô.

Hạnh Mính không thèm trả lời anh, vẫn cứ tiếp tục khóc lớn, nước mắt rơi xuống như mưa.

Anh từng xem qua tình huống như thế này trong sách. Sách nói, lúc con người tổn thương, càng được an ủi thì sẽ càng khóc to hơn, đây là biểu hiện cho việc phòng tuyến ở đáy lòng đã sụp đổ.

“Tôi không hiểu khóc thút thít đại biểu cho cảm giác gì, cho nên cậu rơi nước mắt trước mặt tôi cũng vô dụng thôi.” Lời này của Nguyên Tuấn Sách có chút vô tình, thậm chí anh còn động thủ, nắm tóc cô, ép cô ngẩng mặt lên, nhìn anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận