Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong mắt Nguyên Tuấn Sách có ý cảnh cáo rõ ràng: “Không cho phép tiếp tục khóc, bởi vì cậu càng khóc, càng khiến tôi muốn lặp lại chuyện vừa rồi. Dáng vẻ bạn học Hạnh bật khóc, khiến tôi càng hưng phấn, sẽ cứng, sẽ muốn bắt nạn cậu, khiến cậu khóc lớn hơn nữa.”

Hạnh Mính lập tức dừng khóc.

Cảm giác sợ hãi khiếp đảm khiến thân thể run rẩy, giọng nói khàn khàn: “Cậu vẫn muốn giết mình sao? Đừng giết mình, có được không? Mình không muốn chết.”

Lúc này Nguyên Tuấn Sách cũng cảm thấy rất mâu thuẫn, nhíu mi, từng sợi lông mày đều dựng lên, bộc lộ bộ mặt hung ác: “Chuyện vừa rồi, loài người các cậu gọi nó là cái gì.”

“Khẩu…… Khẩu giao.”

“Vậy, chỉ khi cậu còn sống mới có thể giúp tôi khẩu giao sao?”

“Đúng vậy.” Hạnh Mính dùng sức gật đầu, lại động tới miệng vết thương, bả vai truyền đến một tia đau nhức: “Nếu mình chết rồi sẽ không thể khẩu giao giúp cậu nữa!”

Vốn cô còn tưởng rằng nói như thế này có thể lay động anh.

Nguyên Tuấn Sách che ngực, nở nụ cười tàn nhẫn mà bản thân anh cũng không biết: “Loại cảm xúc này quá quái dị. Nếu cứ mặc kệ nó phát triển tiếp, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày nó biến thành nhược điểm của tôi. Tôi không cần cảm xúc này, không cần khẩu giao, cũng không cần bạn học Hạnh còn sống, cậu vẫn không có giá trị.”

“Hu hu!” Cô kiên cường kìm chế cảm xúc muốn khóc lớn: “Sao cậu có thể đối xử với mình như vậy? Mình có giá trị, sự tồn tại của mình chính là giá trị của mình. Cậu không có quyền đánh giá giá trị của mình!”

“Sống chết của cậu ở trong tay tôi, giá trị của cậu cũng đương nhiên phải do tôi đánh giá.”

“Đừng giết mình hu hu……” Cảm xúc của Hạnh Mính đã đến bờ vực bùng nổ, giơ tay lên đỉnh đầu, túm lấy cánh tay anh đang kéo tóc mình: “Nguyên Tuấn Sách, mình sẽ chứng minh giá trị của mình với cậu mà. Cậu cho mình một cơ hội có được không? Ít nhất, hãy cho mình chút thời gian.”

Nguyên Tuấn Sách cũng không lộ ra vẻ mặt buồn rầu: “Vừa rồi tôi đúng là không có ý định giết bạn học Hạnh. Loại chuyện khẩu giao này, tôi còn muốn thử lại, như vậy đi, tôi sẽ đồng ý với đề nghị của bạn học Hạnh.”

“Nếu cậu có thể bình ổn những cảm xúc khiến toi không bình thường, tôi thả bạn học Hạnh.” Anh buông tóc cô ra

Hạnh Mính vội gật đầu liên tục: “Mình có thể! Mình nhất định có thể làm được! Cảm xúc không bình thường của cậu, là như thế nào?”

Nguyên Tuấn Sách nhớ lại, cúi đầu, dùng sức nhéo quần áo ở vị trí ngực, nhắm mắt lại. Giống như nhớ lại cảm giác lúc trước, chính mình lúc này cũng bị đồng cảm theo, vô cùng thẳng thắn thành khẩn nói hết ra.

“Tim đập nhanh hơn, trong lòng rất buồn. Lòng bàn tay nóng lên, ra mồ hôi, còn có khi phát run. Có khi thấy sợ hãi, có khi lại vui sướng, vô số loại cảm giác trong một giây phút nào đó cũng bùng nổ, chồng lên nhau.”

Gương mặt của Thiếu niên ngây thơ trong khoảnh khắc này hiện lên màu đỏ không bình thường màu đỏ, ráng đỏ nhiễm hồng lỗ tai, dáng vẻ ngây ngô động lòng người.

Khuôn mặt nhỏ của Hạnh Mính bị nỗi kinh sợ che kín, hàm răng “Khanh khách” va chạm vào nhau, trong lòng đang rít gào.

Đây mà là cảm xúc không bình thường sao!? Những cảm xúc này còn không phải là! Do anh thích cô sao!

Hồ Anh Tài đùa nghịch chiếc hồ lô chỉ lớn bằng ngón tay cái trong lòng tay, rồi đưa cho anh xem.

Nguyên Tuấn Sách liếc mắt một cái liền biết thứ đó là cái gì.

“Để lên gác mái đi.”

Hồ Anh Tài ném hồ lô lên không trung, lại phất tay bắt lấy, nở một nụ cười xấu xa, cười nhạo anh: “Không cần tốn nhiều sức mà vẫn có thể bắt được hồn phách. Kỳ thật tiểu đạo sĩ mà ngươi nuôi cũng khá hữu dụng đấy, ít nhất cô bé có thể mang vong hồn đến cho ngươi. Tuy rằng số lượng bé nhỏ không đáng kể, nhưng thịt ruồi bọ cũng là thịt mà.”

Đối với đề nghị của anh ta, Nguyên Tuấn Sách cũng không phản cảm, đây còn không phải là “Giá trị” mà anh muốn sao? Nhưng nếu dùng chút “Giá trị” này để ép anh thu hồi quyền lợi quyết định sống chết của cô, đó là chuyện không thể nào.

Buổi sáng hôm sau, Hạnh Mính uốn éo đến 10 rưỡi, nhìn kim đồng hồ treo tường trong phòng đang chuyển động. Tích tắc tích tắc, chẳng bao lâu đã sắp chạy hết một vòng, cô rốt cuộc vẫn không chiến thắng nổi cơn đói.

Nơi cô đang ở là một biệt thự. Tối hôm qua cô đã quan sát toàn bộ căn phòng ngủ ở lầu hai, không biết vì sao ban ngày ở nơi này càng yên tĩnh hơn ban đêm.

Hạnh Mính cũng không biết nơi này có phải là nhà của Nguyên Tuấn Sách hay không, bởi vì trong nhà còn có một người đàn ông diện mạo như hồ ly.

Cô rón rén đi lên vào cầu thang xoắn ốc, đi được nửa tầng, lặng lẽ dò đầu ra, đôi mắt nheo nheo nhìn xuống dưới lầu.

“Ăn trộm?”

Hạnh Mính có tật giật mình, vội vàng phản bác: “Tôi không có!”

Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một người đàn ông nằm bò trên tay vịn ở lầu 3, anh ta đang thăm dò nhìn cô, là người đàn ông giống hồ ly kia.

Anh ta cười khanh khách, vẻ mặt tình tự nhiên hơn Nguyên Tuấn Sách nhiều. Tóc anh ta rất dài, dài đến tận xương quai xanh, khi anh ta cúi đầu, mái tóc màu nâu đẹp đẽ lòa xòa giữa không trung, đôi mắt hẹp dài, gương mặt nhìn qua khá giảo hoạt: “Dọa cô à?”

Nguyên Tuấn Sách không biết đã đứng trước cầu thang lầu một từ khi nào: “Cậu đang làm cái gì đó?”

Trái tim Hạnh Mính bị dọa cho chết sững lần thứ hai, không chịu nổi, hạ mông ngồi bệt trên mặt đất.

Trên lầu, Hồ Anh Tài ha ha cười đi xuống, dùng dây thun đen đeo sẵn ở cổ tay, cột mái tóc dài ra sau đầu: “Xem ra cô gái nhỏ chưa từng bị dọa, nhân loại thật quá yếu ớt.”

Hạnh Mính mẫn cảm nhận ra một hàm nghĩa khác trong câu nói vừa rồi.

“Anh cũng là, yêu quái sao?”

Đôi mắt Hồ Anh Tài nhíu lại, cả người dựa vào chỗ ngoặt cầu thang, đứng từ trên cao quan sát cô. Sơ mi trắng được sơ vin cẩn thận trong quần ống rộng màu đen, phác hoạ vòng eo gầy tinh tế. Tuy có hơi giống thụ nhưng thật ra khí chất tỏa ra từ người anh ta giống như một phần tử tri thức, giống như bất kỳ lúc nào anh ta cũng có thể mở miệng nói ra một câu tiếng Anh.

“Vậy không bằng cô bé thử đoán xem, tôi là loài yêu gì?”

Hạnh Mính cảm thấy may mắn, còn may cô vẫn có thể nghe hiểu lời nói của anh ta: “Hồ yêu?”

“Khá thông minh đấy nhỉ.”

Nguyên Tuấn Sách đi lên lầu, bắt lấy cánh tay cô, toan kéo đi, Hạnh Mính đau đến rớt nước mắt: “Đau đau! Bả vai mình đang bị thương đó!”

Anh cũng không vì nghe thấy vậy mà dịu dàng hơn, Hạnh Mính vịn lan can, lảo đảo bò lên.

“Hôm nay là chủ nhật, cậu có thể ngủ thêm một chút.”

Hạnh Mính che vai phải vừa bị kéo đau, hai mắt đẫm lệ: “Cậu không biết trong cuộc sống của nhân loại có một thứ gọi là “Bữa sáng” sao?”

Hồ Anh Tài cười ngả cười nghiêng, Nguyên Tuấn Sách nhìn anh ta một cái, anh ta mới vội nín cười.

“Xin lỗi bạn học Hạnh, là do sơ sót tôi, tới nhà ăn đi.”

Hạnh Mính cảm thấy cái tên hồ yêu này rất khó hiểu, khó nhìn thấu .

Cô đi xuống lầu, bị phong cách trang hoàng trước mặt làm cho chấn động, bài trí trong phòng rất cổ xưa, đồ vật khá nhiều nhưng không hề lộn xộn, ngược lại có loại mỹ cảm lộn xộn rất riêng. Đại đa số đồ vật đều chỉ là vật trang trí, không có gì tác dụng thực tế, thậm chí trong một góc còn bày trí một chiếc xe đạp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận