Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà tên yêu quái không có tình người, không có năng lực cảm thông kia, lại lần thứ hai nắm tóc, kéo cô lên, ép cô quỳ thẳng trên mặt đất, tiếp tục há miệng, nhét quy đầu vào trong.

Gương mặt Hạnh Mính đã bị máu đỏ phủ kín, không thể nhìn rõ những vết thương lúc đầu.

Cả người Hạnh Mính lung lay sắp đổ, Nguyên Tuấn Sách khống chế đầu cô, ra sức cắm vào yết hầu non nớt.

Thoải mái.

Đại não ầm ầm nổ mạnh, cảm giác được bắn ra khiến cho anh phiêu diêu, dục tiên dục tử. Máu trong cơ thể cứ như đọng lại rồi điên cuồng chảy ngược.

Nguyên Tuấn Sách nhắm chặt mắt, nhìn như đang thống khổ, nhưng kỳ thật anh đang sảng khoái đến chảy nước mắt. Nguyên Tuấn Sách không nhịn được mà cong lưng, bàn tay to che sau gáy cô, dưới háng hung hăng đẩy về phía trước, đâm thủng yết hầu, dương vật xuyên qua thực quản xoắn chặt.

Máu trên mặt Hạnh Mính chảy xuống càng ngày càng nhiều, khắp bàn tay cô đều là màu đỏ, cọ lên quần Nguyên Tuấn Sách, cả người quỳ rạp theo tư thế hèn mọn, cơ thể run lên, đầu phập phập phồng phồng.

Cực kỳ giống một chú chó con không biết nói, chỉ có thể giãy giụa thở dốc.

Nguyên Tuấn Sách chỉ biết tuân theo dục vọng và ý nghĩ trong nội tâm để mặc cho cơ thể tự tung tự ác. Anh không hiểu cái gì là đáng thương, cái gì là lưu tình, càng không cho rằng nếu giờ phút này anh buông tay, sẽ làm Hạnh Mính sinh ra chút tình cảm khác thường với anh.

Nguyên Tuấn Sách chỉ đang ra sức, tìm được nơi phát tiết dục vọng cho bản thân, lại chẳng quan tâm Hạnh Mính đã đến giới hạn thừa nhận.

Cổ Hạnh Mình gồ lên, dương vật không ngừng thúc vào bên trong, yết hầu trướng đau, nước mắt rơi như mưa. Nhưng nơi đau nhất trên cơ thể Hạnh Mính vẫn là da mặt, Nguyên Tuấn Sách ấn chặt đầu cô, khiến đầu óc cô như thiếu oxy, miệng bị ép ăn dương vật, nước miếng chật vật chảy ra, cô mơ hồ ý thức được một sự thật.

Cô, Hạnh Mính đã bị hủy dung.

“Bạn học Hạnh, bạn học Hạnh.”

Dục vong được phóng thích, con yêu trước mặt phát ra tiếng la như than khóc, đôi mắt anh đỏ hồng, đuôi mắt còn vương nước mắt sảng khoái, nhưng nhìn ra anh lại giống như người vừa bị khi dễ. Thê thảm cô độc như người bệnh, mặt đỏ tới mang tai ôm lấy đầu Hạnh Mính.

Thứ khổng lồ bừng bừng sức sống dưới người anh thì lại ngược lại.

Phương thức khẩu giao tàn bạo khiến não Hạnh Mính thiếu oxy trầm trọng, sắc mặt cũng đỏ rực lên, ánh mắt nhu nhược đáng thương, tròng trắng đã lật ngược lên trên, hai tay vô lực rũ hai bên sườn, máu trên mặt cọ lên quần áo anh, cả cơ thể toát ra hơi thở bi thương mạnh mẽ, điêu tàn yếu ớt.

“Thật thoải mái, bạn học Hạnh, tôi thật thoải mái, a a, a!”

Hạnh Mính dường như không còn nghe rõ anh đang nói cái gì, tử vong đã đến sát bên cô, sinh mệnh suy nhược sắp bị chôn vùi tại đây, ngay trong khoảnh khắc này.

Không có ai đến giúp cô, Hạnh Mính lung tung nghĩ ngợi, nếu lúc trước cô có thể vẽ thêm mấy tấm linh phù thì tốt rồi.

“Ừm, ah!”

Dương vật vừa thọc vào rút ra, vừa bắn ra, tinh dịch trắng đục phun ra như nước suối, trực tiếp bắn vào yết hầu của cô, theo thực quản chảy vào dạ dày.

Nguyên Tuấn Sách đột nhiên rút dương vật ra, để chút tinh dịch còn thừa bắn lên miệng cô.

Bàn tay Nguyên Tuấn Sách vừa buông đầu cô ra, giây tiếp theo Hạnh Mính đã ngã trên mặt đất, mãi không nhúc nhích, miệng và đôi mắt đều mở to, khóe miệng chảy ra tinh dịch, trộn lẫn với nước bọt tẩm ướt mặt cỏ, đôi mắt trợn tròn vô thần, giống như thật sự đã chết.

Cô hít thở không thông, ánh mắt trống rỗng, nét mặt dữ tợn, không ho khan cũng không khóc khóc lóc, đến tận khi Nguyên Tuấn Sách ngồi xổm trước mặt cô, vỗ nhẹ một cái sau lưng cô, yêu lực cực lớn giúp cô nôn ra đống tinh dịch bị nghẹn lại trong cổ họng. Sắc mặt trướng tím nháy mắt hồng hào trở lại, Hạnh Mính lấy lại hô hấp, quỳ rạp trên mặt đất điên cuồng ho khù khụ.

“Gương mặt của bạn học Hạnh, thật đáng thương.”

Nguyên Tuấn Sách không chút để ý vén một sợi tóc bị máu dính lên, ngồi xổm trước mặt Hạnh Mính, chống cằm mỉm cười vui vẻ, giống như người vừa rồi suýt đưa cô vào chỗ chết không phải là anh.

Nguyên Tuấn Sách đã mặc lại quần như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trên cỏ chỉ còn lưu lại mùi tanh nhàn nhạt, và chút dấu vết tàn lưu chứng minh cuộc chiến thô bạo vừa rồi.

“Khụ khụ! Khụ!”

Đồng tử Hạnh Mính co chặt, cơn ho khan kịch liệt khiến cô không thể làm ra bất kì động tác phản kháng giãy giụa nào, tâm trí chỉ đắm chìm trong nỗi sợ hãi thiếu chút nữa đã đi đời nhà ma. Ngay cả sự đau đớn trên da mặt cũng bị nỗi sợ hãi này lấn át hết.

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười sâu kín của ác ma, Nguyên Tuấn Sách biết cô đang tuyệt vọng, cố ý dụ dỗ cô, biến chính mình từ hung thủ tàn ác thành một chiếc hộp Pandora có thể thỏa mãn hết thảy nguyện vọng.

“Muốn tôi giúp cậu phục hồi da mặt lại như cũ không?”

Không ai hy vọng mình bị hủy dung, nhưng cơn đau đớn đến cùng cực vừa rồi khiến Hạnh Mính chỉ dám hi vọng Nguyên Tuấn Sách sẽ không giết cô. Khi anh chủ động đề nghị muốn giúp cô phục hồi da mặt như cũ, Hạnh Mính cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Anh vẫn chưa định lấy mạng cô.

“Muốn tôi giúp cậu cũng được, nhưng bạn học Hạnh cũng phải đồng ý với tôi một chuyện.”

Con yêu này căn bản không biết cái gì gọi là xấu hổ nhỉ? Rõ ràng là anh cào khiến cô bị hủy dung, bây giờ còn dõng dạc làm ra loại giao dịch này.

Hạnh Mính quyết đoán gật đầu, hèn mọn quỳ rạp trên mặt đất, trong miệng vẫn còn vương vị tanh của tinh dịch còn sót lại.

“Không cho phép tới gần Tần Nhạc Chí.” Giọng Nguyên Tuấn Sách bình lặng, không nghe ra cảm xúc, chỉ có ngón tay quấn quanh sợi tóc dính máu kia tiết lộ chút tâm tình. Đầu ngón tay kéo căng sợi tóc, dường như muốn kéo đứt cả da đầu của cô, bàn tay anh nắm rất chặt, da đầu sắp bị anh sống sờ sờ kéo xuống.

“Mình đồng ý, mình đồng ý với cậu!”

“Bạn học Hạnh quả nhiên rất ngoan.”

Tay trái Nguyên Tuấn Sách cầm lấy mảng da tróc từ trên mặt cô xuống, đặt lên vết thương đã bị rách đến huyết nhục mơ hồ kia.

Hạnh Mính đột nhiên có dự cảm không tốt lắm, cô dùng bên mặt không bị thương dán lên mặt đất, ánh mắt chuyển hướng, nhìn thấy ngọn lửa u lam thình lình xuất hiện trong bàn tay Nguyên Tuấn Sách.

Ngay sau đó, ngọn lửa kia đốt lên trên mặt cô, cảm giác đau đớn khi bị thiêu sống đó còn đau hơn lúc da thịt bị cào xuống!

“A a a!”

Ngọn lửa liếm trên da mặt, càng cháy càng mãnh liệt, Hạnh Mính còn sinh ra ảo giác, Nguyên Tuấn Sách muốn trực tiếp đốt gương mặt cô thành một bãi bùn lầy.

Cánh tay giãy giụa vung vẩy bị anh mạnh mẽ khống chế. Nguyên Tuấn Sách chẳng chút nể tình, nhằm thẳng bả vai bị thương của cô mà ấn xuống, ép cô không thể động đậy.

Hạnh Mính cuồng loạn rít gào, gương mặt vì đau đớn mà vặn vẹo dữ tợn, khóc lóc thảm thiết cầu xin anh buông tha cho mình. Đầu ngón tay trắng nõn điều khiển ánh lửa nhảy múa, thiêu đốt trên làn da non mịn, bao trùm miệng vết thương huyết nhục mơ hồ kia. Hai miếng da bị chia cắt quanh miệng vết thương dùng tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, nhanh chóng tái sinh, tốc độ miệng vết thương khép lại càng lúc càng nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận