Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Nhạc Chí đuổi theo hai bước, đi tới bên cạnh Hạnh Mính, Lộ Điệp lập tức kêu to: “Làm cái gì thế? Tôi chưa nói đồng ý cho các ông đi cùng mà! Hai tên con trai to đùng bám theo hai đứa con gái mảnh mai chúng tôi, không biết xấu hổ!”

Hai tên nam sinh ngốc nghếch một chút cũng không có chút tự giác nào, hơn nữa giữa hai bọn họ còn cách hai nữ sinh, câu được câu không trò chuyện. Vô luận Lộ Điệp dậm chân, tức giận như thế nào, hai người bọn họ chính là đã quyết tâm muốn đi theo các cô.

Cách đó không xa, trên nóc nhà của một ngôi nhà trệt.

Đôi chân thon dài duyên dáng, trên người mặc quần tây đen, ngồi sát bên rìa ngoài cửa nóc nhà, câu được câu không nghe cuộc đối thoại phía xa. Nếu giờ phút này có người qua đường nào ngẩng đầu lên, nhất định sẽ sợ tới mức thét chói tai, còn tưởng rằng có hai người muốn nhảy lầu.

“Hai cô bé này tính tình thật hoạt bát.” Hồ Anh Tài nhìn theo phương hướng của bọn họ, lộ ra ánh mắt hâm mộ. Tình hữu nghị của nhân loại vừa yếu ớt vừa ngắn ngủi, nhưng lại khiến rất nhiều người rung động.

Hồ Anh Tài hừ một tiếng, không ngăn nổi bản thân phát ra tiếng cười nhạo: “Chẳng qua là có người nào đó, hình như không quá hòa hợp với tập thể nhỉ? Đã tới trường học bốn tháng, mà không ngờ lại không có bạn học nào mời đi ra ngoài chơi.”

“Người nào đó” không quá hòa hợp với tập thể đứng bên cạnh anh ta, dáng người cao ráo, gương mặt như ngọc, không nói một lời nhìn bốn người càng đi càng xa.

“Không muốn ngã xuống thì câm miệng.” Ngữ khí hoàn toàn không có một chút tình cảm nào, Nguyên Tuấn Sách lạnh nhạt lên tiếng.

“Chiêu này của ngươi chỉ có tác dụng với cô bé kia thôi, đừng quên ta chính là hồ ly.” Hồ Anh Tài kiêu ngạo xoè lòng bàn tay.

Giây tiếp theo, một bàn tay to mạnh mẽ đặt lên vai trái của anh ta, mới hơi ấn xuống đã khiến Hồ Anh Tài sợ tới mức lập tức ôm chặt mái tôn trên nóc nhà: “Đừng đừng, ta chỉ nói giỡn thôi. Ngươi đã học ngôn ngữ của nhân loại lâu như vậy rồi, chắc là cũng biết nói giỡn có ý gì đi?”

Nguyên Tuấn Sách đến một ánh mắt cũng khinh thường lười cho anh ta, Hồ Anh Tài biết anh cũng không định động tay thật, bằng không, vừa rồi không phải là tay đặt trên vai, mà là trực tiếp cách không đẩy anh ta xuống, ngã thành tư thế hồ ly ăn phân.

Không nghĩ tới, tên nhóc thối này không học được tình cảm của nhân loại, nhưng thủ đoạn dọa người thì lại học rất nhanh.

“Ta học quy tắc của loài người đã hơn mười năm, còn có cái gì mà ta không học được sao?”

Khi Nguyên Tuấn Sách nói những lời này, gương mặt không hề thể hiện vẻ cao ngạo, mà lại có một loại biểu cảm như thất vọng nhàn nhạt, khí thế bồi hồi cự người ngàn dặm trong nháy mắt suy giảm.

Hồ Anh Tài đã đi theo anh một đoạn thời gian rất lâu rồi, hơn nữa thời gian anh ta học quy tắc ứng xử trong xã hội của loài người còn lâu hơn. Hồ Anh Tài biến thành người đã hơn 70 năm, lăn lê bò lết trong thế giới này, cũng coi như đã trải qua toàn bộ cuộc sống ngắn ngủi của nhân loại.

Nhưng Nguyên Tuấn Sách không giống như vậy, tuy anh hóa hình người đã lâu, nhưng vẫn luôn ở trong núi sâu, dùng hồn phách tu luyện. Thời gian chân chính xuất hiện trong xã hội loài người mới khoảng mười năm.

Trong mười năm này, mỗi ngày Hồ Anh Tài đều nhìn anh không ngừng học tập, không ngừng tiến bộ. Thậm chí, từ lúc bắt đầu khi anh còn không biết nói, đến khi anh tinh thông mười loại ngôn ngữ của nhân loại. Tốc độ học tập của người này cũng nhanh giống như tốc độ thành tiên vậy.

Đương nhiên, Hồ Anh Tài không phải đang đợi những thứ này, mà anh ta muốn chính mắt chứng kiến anh báo thù.

Giấu kín trăm năm, trước khi hóa thành hình người, anh đã phải gánh thù hận mấy ngàn năm. Chuyện này cũng đã sớm quyết định con đường vận mệnh của anh. Từ khi Nguyên Tuấn Sách ra đời đến khi kết thúc, chỉ vì một sự kiện, Hồ Anh Tài nhất định phải chờ đến ngày đó, nhất định phải tận mắt nhìn thấy ngày đó.

“Cho nên sao?” Hồ Anh Tài nở cười có chút gượng ép, quay đầu nhìn lên người bên cạnh: “Ngươi hiện tại, là đang bị cái gì làm vướng chân sao?”

Cằm căng cứng, đường cong xương hàm lưu loát mạnh mẽ. Anh nhắm mắt lại, lông mi dài đậm che khuất đôi đồng tử đen như mực tàu.

Nửa ngày sau, từ trong cổ họng Nguyên Tuấn Sách truyền ra giọng nói khàn khàn tràn đầy hoang mang, anh nửa rũ lông mi: “Ta nhất định, đã quên học thứ gì đó.”

Ra khỏi rạp chiếu phim tư nhân, ngoại trừ Hạnh Mính, ba người còn lại đều chung một tư thế đi đường khá quái dị, gương mặt trắng bệch không còn hồng hào như người bình thường. Bọn họ ngồi trên bậc thềm dành cho người đi bộ ở ven đường, hết huệ ơi rồi lại đến ho khù khụ.

Chuyện là, vừa rồi chính là Tần Nhạc Chí nói muốn đi xem phim kinh dị, gần đây có một bộ phim kinh dị mới ra, bọn họ chưa có ai xem cả. Hạnh Mính đề nghị đi đến rạp chiếu phim tư nhân, nơi đó có bản sub của phim nước ngoài mà những rạp chiếu phim bình thường không có.

Ba người bị cô lừa gạt vài câu, còn mèo nhỏ hiếu kỳ trong lòng bị câu lên, kết quả ra đến nơi mới biết được, vì sao bộ phim kinh dị mới này lại bị cấm chiếu trong nước.

“Không ngờ lại có quỷ ăn thịt người!” Nói xong, Vu Tề nghĩ đến hình ảnh kia, trực tiếp run run bò đến thùng rác, phun ra toàn bộ số cơm buổi trưa mới nạp vào.

Mùi vị này thật khó có thể miêu tả, vốn dĩ Lộ Điệp còn chưa đến mức huệ ơi cũng bị mùi này ảnh hưởng, không nhịn được.

Hạnh Mính đứng ở một bên giải thích: “Sao có thể thật sự ăn thịt người được? Chẳng qua chắc là lúc quay phim, đoàn làm phim dùng máu thịt bò thôi. Nhưng mà chuyện ăn sống cũng khiến mình bắt ngờ. Diễn viên kia thật chuyên nghiệp, lại thực sự bò tới chỗ thịt sống đó mà ăn.”

“Đừng nói nữa!”

Vu Tề giữ chặt Lộ Điệp: “Chúng ta đi mua nước đi!”

“Ông kéo tôi làm gì! Ông thần kinh à!” Lộ Điệp lảo đảo đi về phía trước, che miệng lại: “Tôi muốn huệ ơi, ông đừng chạy nữa!”

Hạnh Mính nhìn Tần Nhạc Chí vẫn đang ngồi đờ người trên thềm đá, gương mặt cậu ta trắng bạch như tờ giấy, đồng tử phủ kín tơ máu. Chắc là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy cảnh tượng kinh dị như vậy, hơn nữa đến giờ vẫn không có phản ứng gì.

Hạnh Mính cũng sợ, không biết cậu ta có bị dọa ra vấn đề hay không. Dù sao, lúc chuẩn bị bước vào phòng chiếu phim, anh phục vụ bên ngoài còn yêu cầu bọn họ ký một thỏa thuận sinh tử, có thể thấy được tính nghiêm trọng của bộ phim này.

“Mày không sao chứ?” Hạnh Mính đi đến cạnh cậu ta, khom lưng thăm dò, nhìn xem sắc mặt của cậu ta thế nào.

Khoé miệng Tần Nhạc Chí run rẩy: “Không…… Không có việc gì.”

“Còn cậy mạnh hả? Tao biết lòng tự trọng của mày cái, người lại còn hiếu thắng, lúc này không cần phải kiên trì thế đâu. Cứ nôn ra nói không chừng còn dễ chịu hơn.”

Hạnh Mính đang định vỗ lưng cậu ta, Tần Nhạc Chí bắt được cánh tay cô.

Bàn tay của nam sinh hình như trời sinh đều rất lớn, tuy thành tích học tập của Tần Nhạc Chí không tốt, nhưng trên phương diện đánh nhau lại rất mạnh mẽ, vì thế trong lòng bàn tay có không ít vết chai. Lúc đụng vào da thịt non mềm mát lạnh của Hạnh Mính, song phương đều toát ra vẻ mặt kinh ngạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận