Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dáng người Nguyên Tuấn Sách thiên về cao gầy, giờ phút này anh đối với Hạnh Mính đang vô lực nằm sấp trên mặt đất mà nói, giống như thần tiên uy nghiêm. Lòng cô tràn ngập sự kính sợ với người khổng lồ.

“Vì sao? Trả lời tôi!”

Nguyên Tuấn Sách khăng khăng muốn một đáp án, lý do vì sao cô nói không giữ lời.

Đôi giày thể thao kia đã sắp đi đến trước mắt cô, anh của lúc này cực kỳ tàn bạo, có lẽ đôi giày đó sẽ trực tiếp dẫm lên mặt cô, ép gương mặt cô đến biến dạng, hoàn toàn thay đổi. Hạnh Mính mất máu quá nhiều, cơ thể cực kỳ suy yếu, mí mắt sụp xuống buồn ngủ, nhưng cô vẫn phải cố gắng chống đỡ tinh thần tỉnh táo.

Cô muốn mở miệng, nhưng trong cổ họng toàn là mùi tanh của máu tươi.

“Cậu, thích tôi. Cậu thích tôi, cho nên mới, tức giận.”

Nguyên Tuấn Sách tự mình hại mình, sờ lên vị trí trước ngực: “Thích bạn học Hạnh chính là loại cảm giác này sao? Tôi rất không thoải mái.”

“Không phải, cậu chỉ đang ghen tị. Nhìn thấy tôi ở cùng người con trai khác, cho nên cậu mới ghen ghét.” Hạnh Mính ôm ác ý nói trắng ra mọi thứ, nhưng lời nói đến bên miệng lại yếu ớt vô lực. Bởi vì cô không biết, nói trắng ra như vậy liệu có giẫm đạp lên lòng tự trọng cao ngạo của anh không.

“Tôi ghen ghét?” Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt, cảm thụ thứ cảm xúc kì lạ kia, đôi mắt đen lại mở ra, cảm xúc trong đó khiến lòng người lạnh lẽo: “Tôi ghen ghét với cậu ta, cho nên mới muốn bạn học Hạnh đừng tới gần Tần Nhạc Chí. Vì sao cậu không làm được? Rõ ràng cậu đã từng đồng ý với tôi.”

Lý do này khiến thế cục điên đảo, Hạnh Mính phút chốc biến thành một kẻ lừa đảo không tuân thủ lời hứa, cho dù bây giờ có biện giải cũng toàn là lời dối trá.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi.”

“Cho nên bạn học Hạnh, cậu thật sự rất thích Tần Nhạc Chí, đúng không?”

“Không thích.” Hạnh Mính khóc nức nở, giọng nói run rẩy, kinh hoảng thất thố, khẳng định lại một lần nữa: “Tôi không thích cậu ta!”

“Thật vậy chăng?” Trong mắt Nguyên Tuấn Sách lóe lên một chút cảm xúc không rõ là gì, chính nó đột nhiên khiến cô thấy được hy vọng, chịu đựng cảm giác đau đớn khi bị lột da, cô gật đầu.

“Vậy bạn học Hạnh thích ai?”

“Thích cậu!” Cô không hề do dự một giây nào, hai mắt đẫm lệ, sợ anh không nghe thấy còn lớn giọng lặp lại: “Thích cậu, Nguyên Tuấn Sách!”

Đôi mắt đen nhánh như hắc diệu thạch lóe lên ánh sáng kinh ngạc, nhìn xuống bàn tay anh, 10 đầu ngón tay uốn lượn căng chặt, giống như không cảm giác được đau đớn, móng tay cắm chặt vào da thịt. Thật may mắn, móng tay màu đen không có dấu hiệu hiện ra, nhưng anh vẫn đang ôm chặt vị trí trước ngực.

Ngay lúc Hạnh Mính cho rằng mình có thể dùng lời nói thuyết phục anh, thân thể lập tức bay lên như không có trọng lượng, cả người cô giống như lá rụng bị cuốn vào trong gió, nhanh chóng cách xa mặt đất, đập vào góc tường.

Ngọn gió mang theo bạo lực và hận ý vứt Hạnh Mính ra, khiến cô đập mạnh vào một giá để chiếc xe đạp sắt, giá xe và chiếc xe ngã xuống đè trên thân thể, cô ôm cánh tay, không ngừng gào khóc rơi lệ.

“Bạn học Hạnh, là kẻ lừa đảo.”

Nguyên Tuấn Sách gục đầu xuống, cảm xúc thống khổ không biết lý do hiện lên trên mặt, lo lắng đau đớn, phảng phất như đang phải chịu đựng một sự đau khổ tột cùng.

Anh càng dùng sức ôm ngực, chất lỏng đỏ tươi trào ra, nhuộm đỏ bộ đồng phục trắng. Lúc này màu của đồng phục giống hệt như màu của chất lỏng kia, một đóa hoa hồng lửa mỹ lệ.

“Vì sao tôi vẫn thấy thật khó chịu? Nơi này rất thống khổ, cậu đã nói sẽ giúp tôi loại bỏ thứ cảm xúc kì lạ này mà. Cậu là kẻ lừa đảo.”

Thiếu niên ngây thơ như vừa chịu một đả kích lớn lao, khóe mắt trừng to như muốn nứt ra, cảm xúc tức giận toát ra trên từng sợi lông mày đang nhướng lên, xoắn chặt, căm tức nhìn cô.

“Chỉ cần giết chết cậu, nó sẽ không tồn tại nữa.”

Trong đầu Nguyên Tuấn Sách đang trải qua một cuộc tâm lý đấu tranh gắt gao, vô hồn bước về phía cô. Anh buông tay, trước ngực đã nhuộm thành một mảng máu loãng lớn, lòng bàn tay cũng dính đỏ.

Ngay khi anh muốn bóp chết Hạnh Mính, một bàn tay vươn ra, tốc độ còn nhanh hơn anh. Bàn tay ấy túm lấy ống quần anh, cơ thể nghiêng ngả quỳ trên mặt đất, đầu váng mắt hoa lắc lư, nhưng cô vẫn dùng sức ôm lấy chân anh, mặt dán vào chỗ nào đó nóng rực, há to miệng, cách quần lót ngậm lấy một đống cự thịt mềm mại.

Phương pháp duy nhất khiến động vật máu lạnh sinh ra cảm tình chính là tình dục.

Hạnh Mính luôn ghi nhớ cách nói này. Cho dù lúc này cảm thấy biện pháp này cực kỳ thấp kém, cô cũng phải làm.

Đầu lưỡi chống lại một đống mềm mại, nước bọt ướt át cách một tầng quần lót màu đen, truyền cảm xúc đến vật mềm mại phía sau vải dệt lạnh băng, chính mắt chứng kiến nó bành trướng.

Hạnh Mính càng dùng sức liếm mút quy đầu, dường như muốn cách vải dệt, hút toàn bộ chất lỏng trong tinh hoàn vào miệng.

Trên đỉnh đầu vang lên tiếng kêu rên đầy tiếng dục vọng, ngay giây tiếp theo, một bàn tay to đã ấn xuống đỉnh đầu cô, điên cuồng ấn xuống chỗ kia.

Dương vật thức tỉnh dựng lên lều trại cực lớn, cô dùng hết toàn lực nhét thứ đó vào trong miệng. Đầu lưỡi cách một tầng quần lót, liên tục đè ép khiêu khích dương vật bên trong, khiến nó bất mãn giãy giụa, càng gắng sức căng ra, ý đồ chọc vào yết hầu non nớt.

Nước miếng cách vải dệt, tẩm ướt một mảng lớn trên quần lót.

Khác với cảm giác đáng ghét khi bị nước mưa dấp dính trên da, miệng lưỡi non mềm hàm chứa trụ thịt, nuốt vào nhả ra. Thứ phía sau vải dệt sưng to rất đau, nhiệt độ tỏa ra còn nóng bỏng hơn lúc trực tiếp nhét vào miệng cô. Một chút chất lỏng ẩm ướt toát ra từ mã mắt, khiến trái tim của Nguyên Tuấn Sách càng nóng nảy, nhảy lên không theo tần suất nào.

Nhưng cũng trong nháy mắt này, thứ cảm xúc kì lạ kia lại lần nữa bao phủ tâm trí anh.

Đuôi mắt Nguyên Tuấn Sách nhiễm màu đỏ tươi, khoé mắt còn chảy nước mắt, khom lưng hừ hừ, phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng. Anh giữ chặt đầu Hạnh Mính, hơi lui người về phía sau, kéo cái quần lót đã ướt dầm dề xuống, giơ trụ thịt ương ngạnh kiêu ngạo kia lên, đè xuống miệng cô, thế tấn công cực kỳ mãnh liệt, không cho phép phản kháng.

“Hô Ah! Nuốt vào!”

Cánh tay mất máu quá nhiều, mùi tanh lại tràn ngập khoang miệng, Hạnh Mính đầu váng mắt hoa.

Cô biết nếu mình không phối hợp, có khả năng sẽ bị ảnh chém đứt đầu ngay khi đang sống sờ sờ. Hoảng loạn thuận theo lực trong tay anh, cho dù đã chủ động phối hợp với tốc độ của anh, cái đầu kịch liệt đong đưa, Hạnh Mính vẫn giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, phập phập phồng phồng.

Dạ dày truyền tới cảm giác muốn nôn, còn không kịp đẩy anh ra, Nguyên Tuấn Sách đã dùng dương vật, áp cái cảm giác ghê tởm đó xuống, lấp kín dịch dạ dày sắp chảy ra.

Yết hầu căng tuôn, nhìn từ bên ngoài có thể thấy rõ hoa văn của trụ thịt khổng lồ, sắc mặt cô trướng đỏ rồi biến thành tím ngắt, đôi mắt trợn trắng, đôi tay vô lực rơi xuống đất, chỉ có phần đầu vẫn treo giữa háng anh, lung lay sắp đổ.

Lúc Hồ Anh Tài vừa tới, thứ đập vào mắt là một cảnh tượng chỉ có thể dùng hai chữ thê thảm để hình dung. Trong phòng khách, vết máu đã khô vương vãi trên nền nhà và cả tấm thảm, thậm chí tấm thảm lông Ba Tư kia còn bị đè ép đến mức giờ vẫn không thể trở về hình dạng bình thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận