Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta đột nhiên có dự cảm, chỉ sợ cô bé kia không sống đến ngày hôm sau.

Trong biệt thự không có mùi tinh dịch nồng đậm, chỉ khi Hồ Anh Tài lên đến lầu hai, mới nghe thấy tiếng rên rỉ hãm sâu trong tình dục, tiếng hừ hừ theo làn điệu uyển chuyển.

Cửa phòng không đóng, hoàn toàn mở rộng.

Dáng vẻ cô gái trên giường bị bóng lưng Nguyên Tuấn Sách che chắn kín mít, anh quỳ gối trên chăn, sống lưng thẳng tắp, đang ra sức cày cấy gì đó, phần hông di chuyển, tiếng thở dốc không ngừng vang lên, từng tiếng hừ hừ phát ra từ trong miệng anh.

Một bàn tay của Nguyên Tuấn Sách vòng qua người trước mặt, không biết là cầm được thứ gì, khiến dưới háng phát lực, tiếng thở gấp rõ ràng hơn, có vẻ đã bắn. Người dưới háng Nguyên Tuấn Sách hình như đang run rẩy, đùi anh cũng có xu thế run rẩy.

Rất nhanh sau, Nguyên Tuấn Sách lạnh lùng nói hai chữ nuốt xuống.

Lại không đến nửa phút sau, anh nâng tay lên, trong tay dường như có đồ vật gì đó, thứ đó cũng bị cưỡng chế kéo lên.

Lúc này Hồ Anh Tài mới thấy rõ, đó là một mái tóc rất đẹp, thì ra dưới háng anh mặt của cô bé kia.

Nguyên Tuấn Sách căn bản không phát hiện ra anh ta đã đến, Hồ Anh Tài cũng cứ đứng ngoài cửa, dựa vào tường lắng nghe hồi lâu.

Vốn ban đầu anh ta chỉ định đứng đây canh, sợ Nguyên Tuấn Sách quá đắm chìm trong tình dục mà hoá cuồng, nếu chẳng may thật sự xảy ra chuyện gì anh ta cũng kịp tiến đến ngăn cản. Chỉ là Hồ Anh Tài đứng đến tê chân, bên trong vẫn đang “làm”, hơn nữa còn lặp đi lặp lại một động tác, không có gì mới mẻ đa dạng.

Anh đùa nghịch cỏ đuôi chó trong tay, chẳng có chút hứng thú bĩu môi, lòng bàn tay nhéo nhéo cọng cỏ.

Tới tới lui lui cũng chỉ có mỗi cách khẩu giao, làm mấy trăm lần mà vẫn không biết ngàn sao?

Hồ Anh Tài bổ não ra vẻ mặt thống khổ của cô gái nhỏ kia, không biết miệng của nhân loại có thể kiên trì chịu đựng được bao nhiêu lần mới bị chơi hư đây?

Ngày mùa hè, ráng chiều thong thả phủ xuống, những ngôi sao yên lặng vô thanh vô tức đãi đầy bầu trời không. Đêm nay rõ ràng là một đêm tối không mây, ánh trăng như nước, vầng sáng màu trắng ngà tưới xuống vạn vật thế gian.

Bóng đêm yên ắng không một tiếng động, tiếng thở dốc uyển chuyển không biết đã dừng lại từ lúc nào. Trải qua một hồi sung sướng mệt nhọc, Nguyên Tuấn Sách miệng khô lưỡi khô.

Dường như anh không vui vì thân thể xuất hiện biểu hiện mất nước, nhìn đến cái miệng vẫn đang chảy máu của Hạnh Mính, trong cổ họng còn có một đống tinh trùng chưa nuốt xuống, dọc theo đường viền môi, chảy ra ngoài, như con sông không được lấp kín, chúng chảy theo cổ, xâm phạm lãnh địa phía dưới cổ áo. Gương mặt trẻ con có dấu vết bị xé rách, sưng phù.

Đôi mắt cô đã đóng lại, dáng vẻ lúc ngủ an tường lại bình tĩnh.

Miệng vết thương trên cánh tay đã ngừng chảy máu, đống máu khô đã đóng vảy. Nguyên Tuấn Sách cực kỳ tán thưởng năng lực phục hồi của nhân loại.

Quan sát từ trên xuống dưới, người trên giường giống như công chúa ngủ trong rừng trong truyện cổ tích, ngoại trừ trên gương mặt không có biểu cảm hạnh phúc, giấc ngủ của cô xem ra vẫn khá tốt.

Vì sao lại ngủ nhỉ?

Nguyên Tuấn Sách chui vào phòng tắm, vừa tắm rửa sạch sẽ, vừa nhắm mắt hồi tưởng.

Rốt cuộc là từ lúc nào mà đôi mắt cô bắt đầu nhắm lại, không rên một tiếng, mặc kệ anh bóp cô mở miệng, đấu đá lung tung trong đó? Hình như, lúc đó, đến cả sợi tóc cũng như không có sức sống. Không nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của cô, ánh sáng trong thân thể cũng dần mai một, không còn dáng vẻ đáng yêu như anh ảo tưởng nữa.

Cửa phòng tắm mở ra, khí lạnh như băng thấm sâu vào xương, vồn vã thoát khỏi không gian vừa bị phong kín, vọt ngang qua sau lưng anh, chạy ra bên ngoài. Nước trên người không ngừng chảy xuống, dưới chân đã hình thành một bãi nước nhỏ.

Làn da tái nhợt của Nguyên Tuấn Sách như bị kết một tầng băng sương, lạnh đến thái quá.

Ngoài cửa sổ đã chẳng còn tia nắng, màn đêm tối tăm, chỉ còn vầng trăng sáng từ nơi xa trong không trung chiếu ra chút ánh sáng mỏng manh. Chân trời mới đang hửng sáng như bụng cá trắng, thì ra anh đã đùa bỡn Hạnh Mính cả một đêm.

Tới gần chạng vạng ngày hôm sau, Hạnh Mính vẫn không tỉnh lại, sốt cao không lùi. Tay Nguyên Tuấn Sách vuốt ve cái trán nóng rực của cô mới biết, đây là sinh bệnh trong miệng của nhân loại.

Hạnh Mính bị bệnh, hơi thở thoi thóp, khuôn mặt phủ một tầng đỏ thẫm đáng sợ, môi khô nứt nẻ, các nếp uốn cứ như con giun chằng chịt. Trên cánh mũi và vùng trán đã thấm ra một đống mồ hôi, vừa đáng thương, vừa thê thảm, lại xinh đẹp.

Hạnh Mính có một gương mặt trứng ngỗng xinh đẹp. Khuôn mặt và đường nét đó chính là mỹ nhân tiêu chuẩn, tuy vì hiện tại vẫn đang trong quá trình dậy thì, nên vẻ non nớt vẫn chưa rút đi hết, làn da đàn hồi, thịt cũng rất mềm.

Duy chỉ có đôi mắt kia, cố tình non nớt ngây thơ như mắt nai. Nguyên Tuấn Sách cực kỳ thích đôi mắt này, nhưng khi anh vạch mí mắt cô ra, chỉ có thể nhìn thấy tròng mắt màu nâu rũ xuống, vô thần, tròng trắng chiếm hơn một nửa, đại biểu lúc này cô đã bất tỉnh, ý thức không rõ.

Cánh môi vô lực mở ra, hô hấp cực nhanh, mùi máu trong cổ họng nồng nặc đến độ anh có thể ngửi thấy .

Muốn tìm bác sĩ nhân loại thì tìm thế nào nhỉ?

Nghe anh hỏi, Hồ Anh Tài cực kỳ kinh ngạc, khó hiểu cắn một miếng trên quả táo ngon ngọt nhiều nước, rồi mới nhìn về phía anh: “Không muốn để cô bé đó chết sao? Ngươi phải biết rằng, nếu bây giờ ngươi cứ mặc kệ cô ta, hẳn là cô ta cũng chẳng sống được mấy ngày đâu. Sốt cao không lui rất dễ gây co giật rồi tử vong.”

Thì ra, loài người bị bệnh sẽ trở nên yếu ớt như vậy sao?

Tri thức mà anh mới chỉ nhìn thấy trong sách, lần đầu tiên phát sinh ở trước mắt. Giờ phút này Nguyên Tuấn Sách buồn bã ỉu xìu, rèm lông mi cũng rũ xuống.

“Không muốn.”

Giọng anh hơi khàn khàn, không hề cảm thấy chính mình lật lọng như thế thì có gì không đúng: “Thích Hạnh Mính, không muốn để cô ấy chết.”

Nguyên Tuấn Sách phỏng đoán, có lẽ là nguyên nhân khiến anh mở miệng nói ra những lời kia, là vì thời gian vừa rồi anh được hầu hạ rất thoải mái. Nếu đây là chuyện mà chỉ khi Hạnh Mính tồn tại mới có thể làm được cho anh, vậy đương nhiên anh không muốn cô chết.

“Được rồi, ta đi tìm bác sĩ.” Hồ Anh Tài khép cửa tủ lạnh, nghiêng đầu chăm chú nhìn gương mặt đang cúi đầu nghiêm túc tự hỏi của anh.

“Nhưng mà khi nhân loại sinh bệnh, phải được chăm sóc cẩn thận. Ít nhất, nhà của chúng ta không có đồ vật mà cô ta có thể ăn.”

Bác sĩ già đi rồi, để lại một đống thuốc lớn lớn bé bé trong phòng, và cả cao cầm máu trị thương.

Nguyên Tuấn Sách cởi sạch quần áo trên người cô. Làn da Hạnh Mính vốn trắng nõn bóng loáng, lúc này vì nhiệt độ cơ thể quá cao, nên làn da hiện lên một tầng ửng hồng. Cô ra quá nhiều mồ hôi, sống lưng ẩm ướt, vừa sờ đã ướt nhẹp cả một bàn tay.

Da thịt kiều nộn bóng loáng, giống như bạch ngọc thượng đẳng. Điểm khác biệt duy nhất chính là thân thể con người ấm áp đàn hồi, vừa ấn sẽ lõm xuống, nhưng thả ra thì sẽ về lại hình dáng ban đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận