Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới nhìn được tầm hai trang, Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không tập trung lực chú ý nổi nữa, tầm mắt nhìn chằm chằm xuống phía dưới thân. Nơi đó bành trướng dữ dội, chọc cả vào cái quần ngủ rộng thùng thình, tạo ra một cái lều trại hình tam giác cao cao.

Nguyên Tuấn Sách chỉ biết hiện tại mình đang rất khó chịu, anh muốn cắm vào trong miệng của Hạnh Mính, nhưng anh lại cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ để bản thân phát tiết. Rốt cuộc nên làm như thế nào?

Trong đầu trống rỗng, không có tri thức về lĩnh vực này khiến anh không tìm được bất luận cậu trả lời nào

Sau đó không lâu, Hạnh Mính cũng dần hạ sốt, cả người mệt mỏi nằm trên giường, mơ màng sắp ngủ.

Nhưng khi Nguyên Tuấn Sách quay lại lần nữa và trong tay còn cầm theo một chén cơm đi lên, cô không thể không kéo chút lý trí sắp tan rã lại, bảo trì thanh tỉnh. Hạnh Mính nhìn anh ngồi lên mép giường, bưng bát muốn đút cho cô, trong nháy mắt, cô ý thức được vừa rồi mình đã làm gì.

Hạnh Mính sợ hãi, túm lấy tấm chăn trên người, kẹp chặt hai chân, lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra mình đang trần truồng, rũ mắt nhìn xuống, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ rực, làm đôi mắt thoạt nhìn như tràn ngập tơ máu.

“Lần này, tôi đã nấu rất cẩn thận.” Nguyên Tuấn Sách dùng cái muỗng quấy hỗn hợp trong bát thành một thứ gì đó sền sệt, cà chua màu đỏ bị nấu nát thành bùn, bên trong còn kèm theo một ít đồ vật không khả nghi không nhìn ra là thứ gì. Bề ngoài của cái thứ trong chén này thật sự không dính tí nào đến hai chữ “Đồ ăn”.

“Uống hết nó đi, bạn học Hạnh.”

Anh dùng ngữ khí lạnh lùng, không cho phép phản bác, cầm cái bát tiến lên. Hạnh Mính có ảo giác, cảm thấy câu vừa rồi của anh chính là mệnh lệnh khủng bố, nếu cô không uống hết bát canh trước mắt, thì Nguyên Tuấn Sách sẽ lập tức tử hình cô.

“Mình uống, mình uống.” Cổ họng bị xuất huyết, giọng nói khó nghe, cứ như tiếng kim loại xoẹt xoẹt qua pha lê vậy.

Hạnh Mính còng lưng, dùng ngực với chân kẹp chặt chiếc chăn khiến da thịt trắng nõn sau lưng bị lộ ra một mảng lớn. Cô chủ động cầm lấy cái bát, đặt bên miệng, dùng sức thổi cho bớt nóng.

Phải mất một lúc rất lâu mới có thể khiến “thức ăn” trong bát nguội bớt một chút. Hạnh Mính định một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, cúi đầu nuốt xuống đống hỗn hợp này, cho dù nó có khó nuốt đến mức nào, thì sau khi uống xong, cô cũng phải mỉm cười, cười đến khiến anh vừa lòng mới thôi.

Hạnh Mính đặt cái bát bên môi, biểu cảm như thấy chết không sờn, ngừng thở, nhắm mắt lại, dốc chén, ngửa đầu nuốt xuống. Bát cháo nóng bỏng như thiêu cháy yết hầu, Hạnh Mính nhíu chặt lông mày, đau đớn muốn chết.

Ừng ực, ừng ực.

Khoé môi Nguyên Tuấn Sách cong lên, lộ ra nụ cười như có như không, cảm thấy mỹ mãn.

Một giọt cuối cùng chảy vào trong miệng, Hạnh Mính tìm được đường sống trong chỗ chết, há to mồm, nặng nề hít thở, lúc này mới có chút tâm tình cảm nhận dư vị trong miệng, lại nhìn chút vụn cà chua còn mắc trong cái bát, cô mới nhận ra thứ mình bị ép uống là canh thịt bò cà chua.

Chỉ là, mùi vị có hơi kì quái.

“Đây là lần đầu tiên tôi làm đồ ăn của nhân loại.”

Hạnh Mính ngẩng đầu, bất ngờ nhìn thấy biểu cảm hạnh phúc trên gương mặt anh. Cô tự hỏi không biết anh có thực sự đang hạnh phúc hay chỉ đang giả bộ, hoặc là cô đã nhìn nhầm: “Bạn học Hạnh, loại cảm giác này gọi là vui vẻ sao?”

Nguyên Tuấn Sách che vị trí ngực, tỉ mỉ mô tả lại cảm thụ của bản thân: “Trái tim nhảy lên rất mạnh, cảm giác rất ấm áp. Tôi cứ không thể khống chế được khóe miệng, muốn cười. Cảm giác lúc này không giống ngày thường, hơn nữa, tôi còn muốn nhìn thấy bạn học Hạnh ăn những món mà tôi tự làm nhiều lần nữa.”

Hạnh Mính bất ngờ vượt qua cửa ải cửu tử nhất sinh, nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không giết cô, cho dù Nguyên Tuấn Sách làm đồ ăn khó ăn đến mức nào cô cũng có thể nuốt hết.

“Bạn học Hạnh không vui sao?”

Nguyên Tuấn Sách đang tự bạch lại đột nhiên chuyển hướng câu chữ, hỏi một câu chết người như vậy. Hạnh Mính lập tức giống con mèo xù lông: “Vui vẻ…… Vui vẻ cái gì?”

“Ăn cơm tôi làm, không vui sao?” Nguyên Tuấn Sách hơi nhíu mày, lông mi rậm rạp rũ xuống, trong lòng đang thắc mắc tại sao tâm tình của hai người bọn họ lại không giống nhau.

“Vui vẻ, vui vẻ! Mình có vui vẻ mà, mình rất vui vẻ ấy chứ. Cảm ơn cậu đã nấu cơm cho mình.”

“Phải không?” Anh cười ngây thơ: “Thì ra lúc bạn học Hạnh vui vẻ sẽ có phản ứng như thế này.”

Hạnh Mính che cánh tay bị thương, tuy miệng vết thương đã kết vảy nhưng chỉ khẽ chạm vào là thấy đau thấu xương, cô ngoài cười nhưng trong không cười, gương mặt đó không thể nói là đẹp.

Nguyên Tuấn Sách cúi người, vòng tay ôm lấy eo cô, Hạnh Mính hoảng sợ trừng mắt, cả người cứng đờ.

Những sợi tóc ngắn xoã lung tung trên thái dương tinh nghịch cọ trên cổ cô, nhiệt độ cơ thể lạnh như băng trong nháy mắt được truyền lửa bởi một cơ thể ấm áp khác. Bên Hạnh Mính thì lại có cảm giác như rơi vào động băng, cô không dám động, mặc kệ bàn tay to trên eo vuốt ve lung tung, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.

Một cái tay khác chống bên cạnh người cô, khiến cái nệm mềm mại dưới người hơi sụp xuống, trái tim Hạnh Mính nhấp nhô theo nhịp điệu của cái nệm.

Chỉ cần nghe tiếng cười trầm thấp từ tính là biết bây giờ tâm tình của anh đang cực kỳ sung sướng.

“Cơ thế của bạn học Hạnh thật mềm, thật ấm áp.”

Cảm xúc sợ hãi dần tiêu tán hết đi, Hạnh Mính chỉ đơn thuần thấy khó hiểu, vì sao một con yêu quái không có tình cảm, lại chủ động ôm cô? Rõ ràng anh có nhìn thấy cô trần truồng cũng không có phản ứng kia mà.

Gân trên cánh tay phải của Tần Nhạc Chí bị chặt đứt, mặc dù nhìn tình hình có hơi ghê người nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Hồ Anh Tài tới bệnh viện thu thập cục diện rối rắm, xoá sạch bóng dáng của Nguyên Tuấn Sách trong trí nhớ của cậu ta mới an lòng.

Các camera theo dõi ven đường đều đã bị anh ta phá hỏng hết, Hồ Anh Tài chuẩn bị chu toàn mọi chuyện, xử lý hết mọi nguy cơ tiềm ẩn, phải biết rằng, mỗi một con yêu quái khi hóa thành người đều không dễ dàng, muốn tồn tại trong cái xã hội này thì phải tuân thủ pháp luật của nhân loại. Nếu phạm tội mà bị bắt được, thì Nguyên Tuấn Sách phải tiêu hủy lớp da hiện tại rồi.

Hồ Anh Tài đang định rời khỏi bệnh viện, lại nghĩ đến chuyện cô gái nhỏ kia đang bị bệnh.

Nhất thời thất thần, nên khi anh né tránh hộ sĩ đối diện đang đi lại gần, thì cánh tay lại đụng phải một người khác.

Cơ thể của đối phương khá nhỏ lại còn yếu đuối, mới bị đụng một cái đã trực tiếp té ngã, Hồ Anh Tài nhanh tay lẹ mắt lắm mới kịp thời túm được cánh tay non mịn.

Lộ Điệp hất tay anh ta ra, chửi ầm lên: “Đồ chó má, anh đi đường không không có mắt à!”

Khắp hành lang vang vọng tiếng gầm rú, đừng nói đến những người khác bị doạ cho đứng hình, chính Hồ Anh Tài cũng ngây ngốc, ngơ ngẩn đứng nhìn cô ấy chạy xa.

Anh nhìn lòng bàn tay trống rỗng, tại sao lại đột nhiên cảm thấy rất quen thuộc?

“Dì!” Lộ Điệp chạy đến bên cạnh một người phụ nữ trung niên: “Cháu cũng không liên lạc được với Hạnh Mính. Cháu cũng đã chạy đi tìm ở rất nhiều chỗ mà bạn ấy có thể đến rồi nhưng vẫn không tìm được!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận