Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính tốn bao nhiêu nước bọt, nói khô cả cổ, cố gắng thuyết minh lại tình huống, ý chính là mình không có hôn môi hay có quan hệ trên mức bạn bè với Nguyên Tuấn Sách xong, thầy Diêm vẫn cứ bán tín bán nghi, ông cảm thấy, hai học sinh này khẳng định có vấn đề.

“Yên tâm đi, thầy cũng rất tiến bộ. Thời buổi này, học sinh đang trong tuổi dậy thì nảy sinh tình cảm với nhau cũng là chuyện hết sức bình thường mà. Em cứ ăn ngay nói thật, thầy tuyệt đối sẽ không báo lại với phụ huynh của em đâu, hơn nữa thầy còn lại có thể giúp em nhận ra tình yêu chân chính.”

Hạnh Mính nghe ra ý ngầm của câu này. Biện pháp này gọi là câu cá, thử hỏi có con cá nào đã cắn vào mồi câu mà không phải rời khỏi mặt nước không?! Nhưng mà cô với Nguyên Tuấn Sách thật sự trong sạch mà!

“Thầy Diêm, thầy tin em một lần đi được không? Em thật không có quan hệ trên mức bạn bè với cậu ấy.”

Diêm Bằng vẫn ôm thái độ hoài nghi, thấy cá không cắn câu, ông đổi chiến thuật, dùng tình cảm công kích, ra vẻ trưởng thành nói mấy lời thấm thía với cô.

“Thành tích học tập của Nguyên Tuấn Sách rất tốt, nếu hai em yêu đương mà vẫn không ảnh hưởng đến thành tích của em ấy thì người làm giáo viên như các thầy cũng mở một con mắt nhắm một con mắt. Huống hồ Hạnh Mính này, có chuyện này thầy phải nhắc nhở em.”

Hạnh Mính ngoan ngoãn gật đầu, lặp lại một lần nữa mình không yêu đương với anh.

“Không phải ý này. Là chuyện liên quan đến thời gian trước khi Nguyên Tuấn Sách chuyển tới trường chúng ta cơ. Lúc em ấy còn ở trường cũ đã xảy ra rất nhiều sự kiện đổ máu, chuyện lúc ấy cũng làm lớn lắm, nghe nói là có liên quan đến em ấy, nhưng đến cuối cùng cũng không điều tra ra thứ gì chứng minh những chuyện đó có liên quan trực tiếp đến em ấy cả.”

“Em học sinh này cũng khiến các thầy cô phát sầu. Trên phương diện cảm xúc và cách nói chuyện của Nguyên Tuấn Sách, trước lúc em ấy nhập học vào trường ta đã bị phán định là có chứng rối loạn nhân cách. Chuyện này đương nhiên là chính em ấy cũng không biết, em có quan hệ tốt với em ấy, nếu phát hiện em ấy có vấn đề gì, nhớ báo lại với thầy ngay nhé.”

Rối loạn nhân cách?

Nguyên Tuấn Sách máy móc học tập các hành vi của nhân loại, không có một chút tính tự chủ, nên bị phán định là có loại bệnh này cũng không có gì đáng trách.

Chỉ là, sao đang từ người bị tra khảo, cô lại biến thành gián điệp của thầy rồi?!

Tiếng chuông vào lớp tiếng vang, trên đường Hạnh Mính về phòng học, lúc đi ngang qua đoạn rẽ và cầu thang, cánh tay đột nhiên bị túm chặt. Cô bị bất ngờ không kịp phản ứng, cả người nghiêng về phía đó, dán lên lồng ngực quen thuộc. Thân hình cao lớn đè chặt vai cô, không cho cô giãy dụa, một cái đầu xù xù áp lên khuôn mặt cô, hô hấp ấm áp phả ra từ miệng.

“Bạn học Hạnh, hôn môi là cái gì?”

Da đầu Hạnh Mính tê dại, cánh tay của Nguyên Tuấn Sách vẫn đang vòng qua trước bụng cô, hai cánh tay đều dùng sức thít chặt vòng vây, Hạnh Mính không thể không cong lưng, dựa vào người bên cạnh: “Cậu nghe cái từ này ở chỗ nào!”

“Bạn học Lộ.”

Lộ Điệp!

Còn nhóc này sao không yên phận ngồi học đi còn muốn đầu độc bạn cùng bàn?! Sao lại nói hết cho anh mấy thứ này thế?

“Cậu ấy cho tôi xem một vài tấm ảnh chụp. Cho nên chỉ cần dán lên miệng bạn học Hạnh, liền tính là hôn môi sao?”

“Cậu ấy cho cậu xem ảnh chụp như thế nào!”

Cánh tay trên eo dần dần thít chặt hơn, gương mặt Nguyên Tuấn Sách dán lên má trái cô, ngón tay lạnh lẽo, xoay quanh cằm Hạnh Mính, hô hấp tinh tế tẫn phả lên cánh môi, trái tim bị đánh động, đang mạnh mẽ nhảy lên, từng nhịp từng nhịp tạo ra một vòng gợn sóng.

“Trong ảnh chụp có hai người đều không mặc quần áo, đang hôn môi.”

Trong đầu Hạnh Mính vang lên một tiếng ầm ầm, như có thứ gì đó vừa sụp xuống.

Đôi môi của Nguyên Tuấn Sách có nhiệt độ giống như nhiệt độ cơ thể anh, lạnh như băng. Cánh môi dùng sức dán lên cánh môi cô, bốn miếng thịt mềm dán lên nhau, độ ấm dần lan tỏa sang hai bên, hai cánh môi dán chặt đến mức biến hình, hàm răng trắng muốt cọ cọ lên môi cô, cắn một cái.

Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách mở to, anh đang nghiêm túc tự hỏi thứ cảm xúc này là gì, lại nhìn vào mắt cô, đôi mắt anh có thêm chút tình cảm không nên có. Nguyên Tuấn Sách kéo tay cô, vuốt ve chỗ ngực đang chấn động.

Hạnh Mính có thể cảm giác được một cách rõ ràng, trái tim anh đang đập cực kỳ nhanh.

Cũng như vậy, Nguyên Tuấn Sách cũng đặt tay lên ngực cô, hành động không có một chút sắc tình nào, chỉ lẳng lặng cảm thụ nhịp đập trái tim cô.

Hạnh Mính ngừng hô hấp, đến tận lúc không nín được nữa, hơi thở ấm áp mới phun lên mặt anh. Gương mặt Hạnh Mính lúc này đã đỏ tới mang tai, cảm xúc chật vật xấu hổ bùng nổ trong lòng. Hốc mắt thoáng chốc đã đong đầy nước mắt như là sắp rơi ra, đôi mắt hồng hồng như con nai.

“Bạn học Hạnh, nơi này của cậu cũng đập rất nhanh, giống như của mình vậy. Cậu rất khó chịu sao?”

“Ừm.” Hạnh Mính gật bừa, đầu rũ xuống, không nói không rằng, hàm răng trắng tinh cọ qua cánh môi, nơi vừa mới bị anh hôn, trong lòng như có âm thanh tín niệm bị xé rách, xé rách rất đau, nhưng cô lại không dám khóc lớn.

“Đây là lần đầu tiên tôi hôn môi.” Nguyên Tuấn Sách ôm cô nói, lại vùi đầu vào người cô, giống như chú chó nhỏ dính người, dùng hết sức lực toàn thân dán lên người cô.

“Tuy rằng rất khó chịu, nhưng tôi rất vui vẻ. Loại cảm giác khó chịu này, bạn học Hạnh có thể giải thích cho tôi không?”

Khó chịu, Hạnh Mính cũng rất khó chịu.

Nhưng cô biết, lý do mình khó chịu hoàn toàn không giống anh, bởi vì từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ sẽ dâng nụ hôn đầu quý giá cho một con yêu quái.

Đã rất lâu rồi cô không thể liên lạc với sư phụ. Cuối tuần, vị sư phụ “mất tích lâu ngày” đột nhiên đi đến trước nhà Hạnh Mính.

Tĩnh Đình phương trượng vẫn mặc bộ đạo bào mộc mạc.

Khuôn mặt già nua, vẻ mặt hiền từ, dường như không hề khác gì lúc trước, lông mày dài trắng xoá, đuôi lông mày rủ xuống, cho dù khi không cười, trông ông vẫn như ông bụt hiền từ.

“Sư phụ, sao ngài lại tới đây!”

Đây là lần đầu tiên sư phụ chủ động đi tìm Hạnh Mính, cô còn không kịp kinh ngạc, Tĩnh Đình phương trượng đã đưa cho cô một lá bùa.

Đó là một tấm bùa được vẽ rất cẩn thân, những chú ngữ trên tờ giấy vàng là do ông tự tay vẽ ra, trong đó còn có một số chữ lạ cô nhìn không hiểu. Mặt trái và chính diện đều có đồ án, tấm linh phù này chắc chắn mạnh hơn loại Hạnh Mính tự mình vẽ nhiều, lúc cô cầm nó trong tay còn cảm thấy nặng trĩu.

“Trên người của con dính mùi của con yêu quái kia, rất nồng, càng ngày càng nặng.”

Giọng sư phụ già nua tang thương, vẻ mặt nghiêm khắc, không hiểu sao Hạnh Mính lại đột nhiên thấy chột dạ, không tự chủ mà nghĩ lại mấy chuyện hoang dâm mà cô đã làm với Nguyên Tuấn Sách.

“Những chuyện mà hiện tại con đang phải trải qua, không lâu nữa sẽ kết thúc thôi. Tấm linh phù này, con phải nhớ cất giữ cẩn thận, một khi nhận được chỉ thị của ta, con phải làm theo vô điều kiện, không được phép do dự, nhớ chưa Tiểu Hạnh?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận