Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Yêu Sách?”

“Là nhũ danh của Nguyên Tuấn Sách.”

“Phốc, nhũ danh.” Cô bật cười thành tiếng, Hồ Anh Tài ý bảo cô: “Nhưng đừng nói với cậu ta nhé. Nếu bây giờ cậu ta lại chịu thêm chút kích thích này nữa, cậu ta có thể sẽ lật cái nhà này lên mất.”

“Vậy bạn học Nguyên ở đâu?”

Hồ Anh Tài ngừng trước cầu thang, hất cằm chỉ lên trên lầu: “Bên trên, vẫn ở cái phòng ngủ đó đó.”

Anh ta cười khanh khách, hai tay khoanh trước ngực, dựa vào tay vịn của cầu thang, đuôi ngựa buộc thấp đung đưa rồi dừng trên vai anh ta, mắt phượng nheo lại. Trên người Hồ Anh Tài có cảm giác rất dịu dàng nhưng lại không quá chân thật, chân dài gập lên, nhìn dáng vẻ lười biếng này là biết, hiển nhiên anh ta không hề có ý định đi lên.

Hạnh Mính nhìn lên lầu trên.

Rõ ràng giờ đang là ban ngày, nhưng bên trên cầu thang cực kỳ tối tăm, bóng tối mông lung bao phủ hạn chế tầm nhìn, cô chỉ có thể nhìn thấy hình dạng mơ hồ của các bậc cầu thang. Tối đến mức này thì có vẻ không bình thường lắm nhỉ? Hoặc cũng có lẽ do bầu trời hôm nay đầy mây, nơi này lại vừa vặn không dễ đón ánh sáng chăng?

Nhưng cảm giác không khí cũng không giống bình thường, Hạnh Mính có vài dự cảm bất an. Chỉ cần nhìn lâu vào bóng tối đó, cô sẽ cảm thấy áp lực đến không thở nổi, không khí trở nên loãng xoẹt, có cảm giác như say xe.

“Đi lên đi, nếu biết cô tới, có lẽ cậu ta sẽ rất vui đấy.”

Hồ Anh Tài căn bản không hỏi cô, vì sao lại chọn ngày hôm nay, ngày thứ bảy, đột nhiên tới tìm Nguyên Tuấn Sách.

“ Ừm”

Hạnh Mính thấp thỏm bất an, bám theo lan can lên lầu, mỗi một bước đi đều cực kỳ cẩn thận, thong thả.

Cô tự thuyết phục chính mình, nơi này là nhà của yêu quái, có vài dự cảm bất thường cũng là bình thường.

Đi đến lầu hai, dự cảm không thích hợp vừa rồi lại kéo tới lần nữa, cửa phòng ngủ chỉ hơi khép hờ, lộ ra một khe hở nhỏ, không thể nhìn rõ khung cảnh bên trong, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được hàn khí lạnh như băng đang tràn ra, khiến trái tim cô tràn ngập hoảng loạn.

Lầu hai có rất nhiều cửa sổ, nhưng không có một tia sáng nào có thể lọt vào, giống như bầu trời âm u bên ngoài, nơi này cũng bị vây quanh bởi một cỗ khí lạnh lượn lờ khắp phòng, cứ như cô chỉ cần bước thêm một bước rồi giơ tay là có thể chạm vào mây đen, yên tĩnh đến đáng sợ.

Hạnh Mính nâng tay lên, trái tim nhảy bang bang trong lồng ngực. Trong nháy mắt lúc đẩy cửa ra, cô mới cảm nhận trực tiếp về độ lạnh của căn phòng này, cái lạnh trong này đã vượt qua cực hạn chịu đựng của thân thể con người, ngón tay trong phút chốc bị đông lạnh đến phát đau.

Cửa đã mở ra, là không thấy người cần tìm ở trên giường.

Đến tận khi cánh cửa được mở ra hoàn toàn, Hạnh Mính mới nhìn thấy chiếc ghế dựa ở cuối đuôi giường. Một người đàn ông có mái tóc bạc rất dài, chạm tới sàn nhà, đang ngồi trên chiếc ghế dựa, người đó mặc một bộ quần áo ngủ màu xám dài tay.

Chuẩn xác mà nói, thứ đó không phải người, nửa khuôn mặt chỉ toàn là xương trắng quỷ dị, không có da, không có thịt, tròng mắt cũng chỉ có một màu trắng. Một gương mặt, lấy cánh mũi làm dải phân chia bên phải là người, bên trái là quỷ.

Có hai dây xích được cố định trên nóc nhà, dây xích rũ xuống khoá hai tay của anh, cột thật chặt, trên eo cũng có một dây xích sắt thô to đùng, trói chặt cả người anh với chiếc ghế dựa, không thể động đậy, bàn chân trần trụi, trắng bệch không còn chút máu nào, các mạch máu nhô lên, máu bên trong như bị đông cứng lại, giống như những con giun hồng màu nâu dữ tợn.

Mắt cá chân cũng bị xích lại, nhìn qua là thấy nặng nề, anh giống như một tội nhân thiên cổ.

Giờ phút này, mái tóc bạc xoã lung tung, anh rũ đầu, chỉ dùng một con mắt như hạt châu nhìn người vừa bước vào, cả người tản ra hơi lạnh mà nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được, khí lạnh quỷ dị mặc sức phóng thích ra chung quanh. Khi Hạnh Mính vừa tiếp xúc với không khí lạnh, cô rùng mình một cái, cả người lạnh run.

Người đó căn bản không phải Nguyên Tuấn Sách.

Mái tóc dài màu bạc xoã tung trên mặt đất, tản ra lung tung khắp chung quanh. Khắp sàn nhà toàn là tóc khiếp người, phủ kín bên chân, sợi tóc như thác nước, đông đúc mượt mà.

“Bạn học Hạnh.”

Giọng nói nghẹn ngào, Nguyên Tuấn Sách chỉ khẽ nâng người lên thôi, mà giống như xương cốt cả người bị đánh nát một lần rồi ghép nối lại với nhau. Sống lưng cứng đờ thẳng tắp, anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, xiềng xích phát ra tiếng vang linh tinh vụn vặt.

Cổ mỏng manh giống như không chịu nổi trọng lượng của cái đầu phía trên, lắc lư hai cái, khóe miệng bị sợi tóc phất qua, chế đi một nửa, một nửa còn lại chính là gương mặt người. Lúc này, Hạnh Mính mới thấy rõ, người này thật sự là Nguyên Tuấn Sách.

Khoé miệng Nguyên Tuấn Sách khẽ cong lên, lộ ra nụ cười nhưng phần má trái lại lộ ra răng nanh khủng bố bén nhọn: “Hôm nay bạn học Hạnh mặc quần áo thật xinh đẹp.”

Hạnh Mính sợ đến bất động, thậm chí còn không dám lùi về phía sau, cô khó có thể tưởng tượng, đây là Nguyên Tuấn Sách đẹp đến mức nam nữ khó phân trong ấn tượng.

Nguyên Tuấn Sách lộ ra biểu cảm thất vọng, nửa gương mặt người vẫn có thể biểu đạt rõ ràng cảm xúc của anh, còn một nửa gương mặt kia? Nơi đó chỉ là một bộ xương khô hoàn toàn chỉnh, chỉ cần đối mắt với tròng mắt màu trắng đó một giây, toàn thân sẽ như bị kết băng.

“Tôi rất xấu xí, đừng nhìn tôi.” Anh hữu khí vô lực nói: “Đừng dùng gương mặt xinh đẹp kia để nhìn tôi, sẽ ô uế đôi mắt của cậu.”

Hạnh Mính run rẩy lên tiếng: “Vì sao? Vì sao cậu lại biến thành như vậy?”

“Đừng nhìn tôi, đừng nhìn tôi.” Anh cúi đầu ủ rũ, lẩm bẩm tự nói.

“Nguyên Tuấn Sách.”

Nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô, cảm xúc của Nguyên Tuấn Sách càng kích động hơn, có phẫn nộ còn có tự ti và trái tim yếu ớt mong manh dễ vỡ, anh càng rít gào ra lệnh cho cô: “Đi ra ngoài! Không được phép nhìn tôi! Tôi rất xấu xí! Đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài!”

Dường như anh muốn phóng thích một thứ gì đó ra ngoài, đống xích sắt cột trên người anh bắt đầu rung động kịch liệt, càng thít chặt hơn, lòng bàn chân đột nhiên kết băng, hàn khí ập vào trước mặt, ngay cả dây xích cũng bị đông lạnh thành khối băng.

Đáng tiếc, lớp băng tuyết đó cũng chỉ phụủ bên ngoài mà thôi, hoàn toàn không làm dây xích hư hao gì. Đám băng đọng trên xích sắt bị hất rơi xuống, hung hăng nện trên mặt đất rồi vỡ nát, dây xích vẫn tiếp tục thịt chặt cánh tay và eo anh, xiềng xích tàn bạo cắm thẳng vào trong xương cốt.

Gân trên mu bàn chân nhô lên càng ngày càng nhiều, bàn chân sung huyết, ngón chân dùng sức cuộn lại. Hạnh Mính sợ hãi muốn chạy ra, nhưng vừa quay người lại, thiếu chút nữa đã đụng phải Hồ Anh Tài đang đứng ở cửa.

Anh ta vẫn mang tư thái nhàn nhã ôm ngực xem kịch như cũ, cánh tay khoanh trước ngực, yên tĩnh trầm mặc nhìn đồng bạn bên trong đang trên bờ vực tan vỡ.

Hạnh Mính đột nhiên nghĩ đến, một tuần này là quỷ tiết, nếu là bởi vì nguyên nhân này mới khiến Nguyên Tuấn Sách biến thành như vậy, vậy thì tại sao con hồ yêu như anh ta, lại có thể bình tĩnh như thế?

Bình luận (0)

Để lại bình luận