Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính ôm bả vai, ngồi dưới đất, lùi dần về sau, cái chân bị thương đau đến run rẩy, bên trên người chỉ còn một tầng nội y mong manh. Cô vừa khóc vừa xin tha: “Thực xin lỗi, thật sự rất xin lỗi.”

“Không phải cậu muốn giết tôi sao?” Mái tóc dài bạc trắng của Nguyên Tuấn Sách xoã lung tung trên mặt đất, tròng mắt vừa đen vừa đỏ toát ra ánh sáng quỷ dị. Hai chân anh lơ lửng trên mặt đất, giống như u hồn phiêu du giữa không trung, dường như có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.

Nhưng gương mặt kia vẫn mang hình thái nhân loại, giọng nói tỏa ra sự cố chấp đến độ biến thái, anh nhất định ép cô phải lựa chọn.

“Bạn học Hạnh, nếu muốn giết tôi, vậy thì đến giết đi, tôi còn chưa chết.”

“Mình không muốn giết cậu! Mình sẽ không giết cậu.” Hạnh Mính hèn mọn cuộn mình thành một khối nhỏ, núp trong góc, anh giống như u hồn tà tà bay đến chỗ cô. Những sợi tóc màu bạc trên mặt đất cũng thuận theo, chậm rãi bị kéo về phía trước.

“Câu đừng tới đây, mình thật sự không muốn giết cậu. Thực xin lỗi, mình không biết nhiệm vụ sư phụ giao cho mình là giết cậu, rất xin lỗi.” Cô nói năng lộn xộn, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống như trân châu, dọc theo cần cổ trắng nõn, chảy vào ngực.

Hai tay Hạnh Mính khoanh trước ngực, che đậy cảnh xuân riêng tư. Gương mặt Nguyên Tuấn Sách lạnh lẽo, không biểu cảm, chậm rãi bay tới. Thấy cảnh này lí trí Hạnh Mính sắp hỏng mất, càng khóc lớn hơn.

“Mình thật sự không muốn giết cậu, cầu xin cậu, Nguyên Tuấn Sách, cầu xin cậu đừng giết mình.”

Nguyên Tuấn Sách nâng tay lần thứ hai, không quan tâm đến những tiếng khóc lóc tê tái bên tai, đáy mắt anh vô tình vô dục. Hạnh Mính quỳ xuống đất, muốn nhào qua chỗ anh, nhưng còn không kịp chạm vào chân anh, cả người đã lại bị một ngọn gió hung ác quật lên trên cửa.

Đầu Hạnh Mính bị đập mạnh vào cánh cửa phía sau, tâm trí như chững lại, vẻ mặt ngân ngẩn, hai mắt dại ra, nằm im trên mặt đất, nhìn chằm chằm người con trai trước mặt.

Không có cánh tay che đậy, Nguyên Tuấn Sách nhìn không cảnh xuân không sót chút nào. Dáng người trước ngực cô rất khác với anh, có thứ gì đó bị một kiện quần áo vây quanh, hai dây treo mảnh dẻ vắt qua bả vai, chịu trách nhiệm giữ chặt thứ phồng to sau lớp quần áo. Hình như bên trong có một đống thịt lớn không giống bình thường.

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, ngọn lửa yêu hiện lên trong lòng bàn tay, anh không chút do dự ném nó về phía cô.

Nhưng lần này, ngọn lửa đó chỉ đốt đứt hai quai áo lót của cô rồi tắt ngúm.

Áo lót mất đi sự chống đỡ của dây quái, nhanh chóng rơi xuống, hai quả cầu thịt mềm mại múp míp hiện ra, nhìn có vẻ chơi rất vui. Giữa cầu thịt trắng nõn có một mạt hồng nhạt, giống như chấm đỏ dùng bút vẽ lên. Dường như chỗ đó vì tiếp xúc với không khí lạnh mà màu sắc càng diễm lệ hơn, quầng vú màu hồng phấn nhàn nhạt chiếm một mảnh nhỏ, tựa như bức tranh thuỷ mặc.

Bộ dạng hai đống thịt mềm cực kỳ đẹp mắt, non mịn bóng loáng.

Nguyên Tuấn Sách đi đến trước mặt cô, hai chân chạm xuống đất, ngồi xổm xuống.

Dùng tay đụng vào phần cầu thịt mềm mại không giống nhau mình. Khi đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng chạm vào, thịt mềm lập tức bị đẩy lõm vào trong.

“Cơ thế của bạn học Hạnh có rất nhiều chỗ thật kỳ diệu.” Anh mang tinh thần tò mò, khát khao học tập học, lòng bàn tay thưởng thức chỗ kia.

Đàn hồi còn rất mềm mại, làn da trắng nõn giống như đậu hũ, Nguyên Tuấn Sách dường như còn có thể nhìn thấy gân xanh tinh tế dược che giấu cẩn thận dưới làn da, gân xanh uốn lượn khuếch tán bốn phía. Những sợi gân đó rất nhỏ, không giống gân trên mu bàn tay của anh, vừa thô lại vừa xấu xí.

Lòng bàn tay lạnh lẽo không ngừng xoa bóp sờ soạng khắp nơi, khi xoa xoa bên trái, khi thì xoa xoa bên phải, giống như đang thưởng thức một quả cầu thủy tinh xinh đẹp. Bụng ngón tay bất chợt cọ qua chỗ đỏ bừng, lại chứng kiến dị vật nhô lên, run rẩy rồi đứng thẳng.

“A”

Nguyên Tuấn Sách nở nụ cười đạm nhiên, vui sướng chơi đùa với nơi khác hẳn với người bình thường trên cơ thể Hạnh Mính. Chẳng qua chỉ là nhiều thêm hai đống thịt thôi, sao anh lại nghịch đến vui vẻ như thế.

Nguyên Tuấn Sách vân vê đầu vú vì bị kích thích mà đứng thẳng, lại đột nhiên nổi hứng kéo nó ra ngoài, không ngờ phần da thịt kia cũng bị kéo ra theo một đường, biến thành một cái tam giác nhỏ.

Anh càng dùng sức, càng kéo mạnh, chỗ bị kéo ra càng nhiều, ngay cả gân xanh tinh tế được giấu kín trong bộ ngực cũng dần dần hiện ra. Làn da trắng nõn sáng trong dưới sự chứng kiến của anh dần trở thành màu hồng nhuận.

Phát hiện nơi đó có biến hóa, anh càng niết càng hăng say, cố tình dùng sức kéo đầu vú đến cực hạn, thậm chí Nguyên Tuấn Sách còn muốn kéo vật cứng chơi rất vui này rời khỏi cơ thể cô.

Hạnh Mính nằm im trên mặt đất, cơ thể run run, tay nhỏ nắm chặt chút tóc bạc phủ đầy mặt đất của anh, đôi mắt mở lớn đã lâu nên giờ khô không khốc, cơn đau từ trước ngực truyền đến khiến cô hoàn hồn.

“Đau……” Cô rên rỉ nói.

“Đau?” Nguyên Tuấn Sách lôi kéo núm vú hỏi: “Đây cũng là một bộ phận trong cơ thể của cậu sao?”

Hạnh Mính bất chấp cảm giác thẹn thùng, gật đầu, mặt đỏ tai hồng, đôi mắt đã sưng lên, bao trùm bởi một màu đỏ quạch, trong đó còn toát ra nước mắt: “Mình đau lắm, buông tha cho mình đi.”

Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách quét qua cả cơ thể cô một lần: “Thân thể này thật nhiều bí mật, còn có cái gì mà tôi không biết không? Sao tôi luôn cảm thấy, bạn học Hạnh vẫn còn lừa tôi chuyện gì đó.”

“Không có, không còn gì nữa rồi!” Hạnh Mính ăn nói khép nép, khẩn cầu anh: “Mình thật sự không hề muốn giết cậu, đừng giết mình, mình giúp cậu khẩu giao, có được không?”

Màu đỏ trong tròng mắt Nguyên Tuấn Sách có dấu hiệu giảm bớt, anh không chút để ý, công khoé môi lộ ra một nụ cười.

“Ngoại trừ cái này, bạn học Hạnh còn có thể giúp tôi làm gì?”

“Mình không…… Không biết.”

Ngón tay thon dài của Nguyên Tuấn Sách dời xuống hạ thân cô, khớp xương lạnh băng đụng vào bụng nhỏ, tiếp theo lại nhẹ nhàng vuốt ve vùng cấm giữa hai chân, ánh mắt chưa đã thèm: “Làm tình.”

Hạnh Mính cực kỳ hoảng sợ, nín lặng không dám thở mạnh: “Cậu….”

“Nếu phía dưới bạn học Hạnh không có cái động kia, vậy không bằng, tôi giúp bạn học Hạnh rạch ra một cái động. Bạn học Hạnh có đồng ý không?”

Đôi mắt phiếm hồng, nước mắt đã đảo quanh tròng mắt, hàm răng run rẩy va chạm vào nhau, vang lên vác tiếng khanh khách không ngừng, mạng nhỏ bị treo bằng một sợi chỉ mảnh, lơ lửng giữa không trung. Giờ phút này, chỉ một chữ mà cô thốt ra, cũng có thể quyết định sống chết của bản thân.

“Xem vẻ mặt của cậu, hình như là nguyện ý?”

“Mình không muốn chết, mình không muốn chết.”

Cô bức thiết cầu xin, đôi mắt khóc đến sưng đỏ nhắm chặt lại, trên hàng lông mi dài vẫn còn đọng những giọt nước mắt ẩm ướt, khiến chúng dính lại một chỗ. Nguyên Tuấn Sách vuốt ve đuôi mắt nơi nước mắt của cô rơi xuống: “Chỉ rạch ra một cái động thôi mà, bạn học Hạnh sẽ chết sao?”

Hạnh Mính không dám lên tiếng, không dám đáp lại, nếu chỉ vì một chữ mà cô vô tình thốt ra lúc này có thể khiến đầu rơi xuống đất, vậy cô sẽ vô cùng hối hận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận