Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chậm một chút, chậm một chút.”

Nguyên Tuấn Sách không có một chút do dự, eo vừa phát lực, một nửa gậy thịt vừa còn ở bên ngoài đã phi hết toàn bộ vào.

Quy đầu phá vỡ cửa cổ tử cung, nhét đầy tử cung đến cực hạn, chạm vào đỉnh, lực mạnh như muốn đâm thủng tử cung. Hạnh Mính đau đến kêu rên, khi dương vật muối rút ra bên ngoài, trai thịt phì nhiêu lại phản chủ, ra sức hút cắn dương vật. Dương vật gian nan rút ra, mang theo cả đống dâm thủy, chảy xuống khẽ mông, làm phần dưới ướt nhẹp.

Cô đau muốn chết, khóc nấc lên, huyệt đạo cũng không ngừng co rút, Nguyên Tuấn Sách chẳng buồn ngẩng đầu, thẳng tắp xâm nhập vào bên trong, lại lạnh nhạt lập tức rút ra, anh chỉ làm động tác giao hợp nguyên thủy nhất, không màng sống chết của cô, cũng không để ý đến tiếng khóc đáng thương bên tai.

“Hạnh Mính, chặt quá.” Mị thịt bên trong luôn ra sức dán lên dương vật, hút lấy nó. Lúc anh rút nó ra, cô còn có loại ảo giác như tử cung cũng bị kéo ra bên ngoài.

Thật chặt, dâm thủy căn bản không có tác dụng. Cho dù cô vừa mới mới trải qua một lần cao trào, nhưng cảm giác đau đớn hoàn toàn dư sức trấn áp sự thoải mái. Hạnh Mính chịu đựng cảm giác sợ hãi, sợ bụng có thể bị chọc thủng bất cứ lúc nào, đôi mắt trừng thẳng, ánh mắt sợ sệt, hô hấp như ngừng hẳn lại, chờ đợi bữa thịnh yến khủng bố này rời đi.

Khi Nguyên Tuấn Sách vừa tiến vào đã thở ra một hơi, còn bật ra tiếng rên rỉ, anh đỏ mắt, môi hồng ướt át, trên mặt còn dâm thủy chưa khô, sắc tình mà không tự biết.

Nhìn thấy bụng nhỏ của cô vì mình mà biến hóa, Nguyên Tuấn Sách vuốt ve nơi đó, lòng bàn tay tới gần vật thể kia, cách một lớp da bụng, sờ tới đồ vật của mình bên trong. Hình dạng dương vật được miêu tả rõ ràng, cách một tầng da, không ngờ bên trong cũng biến thành hình dạng của anh.

Hốc mắt Nguyên Tuấn Sách ẩm ướt, cúi đầu điên cuồng thọc vào rút ra trong cơ thể cô, chỉ vì muốn nhìn thấy bụng cô biến hóa thành hình dạng của mình. Mái tóc dài rũ xuống trước ngực, càn quét trên đùi.

“Thật hạnh phúc, Hạnh Mính, tôi rất hạnh phúc.”

Loại cảm giác vui sướng như thế này, trước nay anh chưa từng được trải nghiệm. Rốt cuộc anh cũng hiểu được ý nghĩa của từ hạnh phúc, thì ra nó lại đơn giản như vậy, nhìn thấy người anh thích biến thành “anh”, chứa đựng anh, biến thành vật sở hữu của anh, thì ra đây là ý nghĩa của việc làm tình.

“Hạnh Mính.”

Hạnh Mính không rõ vì sao Nguyên Tuấn Sách lại đột nhiên bật khóc, anh còn có mặt mũi mà khóc?

Rõ ràng bây giờ người đau nhất hẳn là cô mới đúng.

Nước mắt lành lạnh rơi xuống rốn, tí tách rơi xung quanh, khiến Hạnh Mính không nhịn được mà co rút. Nguyên Tuấn Sách đầu rũ, sợi tóc đảo qua bên hông, ngứa ngáy khiến cô phát run, môi răng lạnh lẽo ngậm lấy nhũ thịt no đủ trước ngực, chậm rãi liếm mút.

Chúng nó cứ nhảy lên nhảy xuống không ngừng, khiến anh không nhịn được, muốn dùng phương thức này ngậm lấy. Rõ ràng chẳng có hương vị gì, lại khiến Nguyên Tuấn Sách bị câu dẫn, thèm muốn, nuốt nước bọt mấy lần.

Đầu lưỡi ướt lạnh đè lên quả anh đào nhô lên trên núm vú, nhét cả cự nhũ vào trong miệng, dùng sức hút nó vào sâu trong cổ họng. Đầu vú thoáng chốc cứng rắn, dựng lên, anh mút mát, như đang ăn một viên kẹo không có hương vị.

“Đau, đau, đau.”

Hạnh Mính nắm mái tóc dài của anh, dùng sức kéo lên, lại chẳng thể khiến anh ngẩng lên một chút. Nguyên Tuấn Sách cứ như không có cảm giác đau đớn, những sợi tóc bị kéo đứt ra hóa thành tro tàn trong lòng bàn tay cô.

Đến mái tóc mà Nguyên Tuấn Sách trân quý cũng lại cam nguyện đưa vào trong tay cô, nhưng lúc này anh chẳng muốn để ý điều gì. Càng hút càng mạnh, hàm răng thỉnh thoảng còn cắn xuống.

Hạnh Mính sợ tới mức buông tay, cho rằng anh đang trả thù cô, động tác cắm vào vừa mạnh vừa nhanh, một bầu vú khác vẫn không ngừng lay động trước ngực. Nguyên Tuấn Sách dùng một tay nắm lấy, hoảng đến hoa cả mắt, lại buông ra ăn một cái khác.

Núm vú vừa bị hút đến sưng lên, màu hồng nhạt phủ thêm lớp dịch trong suốt óng ánh, từ xa nhìn lại tựa như đá quý, giống viên hồng bảo thạch. Nước bọt chảy từ đỉnh xuống, tẩm bổ cho đồi núi.

Hạnh Mính há miệng phát ra tiếng, chẳng rõ là tiếng kêu khóc hay rên rỉ. Toàn bộ tâm trí đều tập trung xuống phía dưới, cảm giác được anh đẩy hông phát lực, dường như hận không thể chọc thủng từng tầng đá trong tử cung.

Nguyên Tuấn Sách va chạm lung tung, đụng phải đùi phải bị thương của cô. Hạnh Mính liên tục kêu đau đớn, cổ tử cung càng cắn chặt quy đầu của anh, cảm giác được anh đang căng thẳng. Nguyên Tuấn Sách ôm eo cô, dùng sức dán người lên trên, dương vật kẹp giữa hai người.

Lúc này Hạnh Mính mới cảm nhận được anh đang bắn, nhưng con yêu này có lòng tham không đáy, vẫn muốn hưởng thụ thân thể của cô, cũng không màng chính mình đang bắn tinh, động tác thọc vào rút ra mãi không ngừng. Vừa bắn vừa thao, quy đầu giã tới giã lui trong tử cung, tinh dịch sền sệt tắc đầy trong âm đạo.

Dương vật ấp a ấp úng rút ra, toàn bộ thân cây gậy thô như cánh tay đều bị cọ đầy tinh dịch màu trắng. Anh chống tay bên người Hạnh Mính, thở dốc, không cam lòng này. Vì sao thứ đồ vật kia mãi mềm không xuống?

Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, lời nói vừa đến bên miệng, đã nhìn thấy Hạnh Mính ngất đi, hai mắt cô nhắm lại, không còn chút tri giác.

Anh tủi thân rũ mắt, khóe miệng bẹp xuống, đầu dụi nhẹ lên hõm cổ Hạnh Mính, cọ tới cọ lui, giống một chú chó con mới sinh ra từ cơ thể mẹ, rầm rì muốn đánh thức cô, hi vọng cô ôm mình một cái.

“Hạnh Mính, Hạnh Mính, Hạnh Mính.”

Hạnh Mính bị đau đến ngất đi, đùi phải đã sắp thành tàn phế, Nguyên Tuấn Sách còn dùng sức đâm như vậy. Cô tự sa ngã nghĩ, dứt khoát để mình trực tiếp đau chết cũng được, dù sao sớm muộn gì cũng phải chết trong tay con yêu này.

Đến lúc cô tỉnh lại, đùi phải đã được quấn một tầng băng vải vừa dày vừa nặng, băng vải trắng muốt bọc từ đầu gối vòng đến mu bàn chân, cố định chân lại, thẳng tắp.

Nhìn qua cách quấn băng vải, rồi conf mấy lọ thuốc trên đầu giường, Hạnh Mính đoán là đã có bác sĩ tới khám qua cho cô.

Không biết đã ngủ bao lâu, nhìn sắc trời bên ngoài không giống khi mới là sáng sớm.

Hạnh Mính chống tay hai bên, thật cẩn thận nhúc nhích cơ thể ngồi dậy. Cảm giác đau đớn trong dự kiến không thấy, nhưng phía dưới cứ nhão nhão dính dính.

Xốc lên chăn nhìn xuống, giữa hai chân chảy đầy tinh dịch, bên trong đùi cũng chẳng khá hơn là bao. Dấu hôn đỏ tươi do Nguyên Tuấn Sách cắn ra, kết hợp với vài giọt tinh dịch màu trắng điểm xuyết bên trên, tạo thành một cảnh tượng thảm không nỡ nhìn. Mới chỉ nhìn thoáng qua, da đầu Hạnh Mính đã tê dại.

Cô dùng ngón tay lau qua, nhưng tinh dịch đã khô lại, nhất định phải dùng móng tay cạo, chẳng được bao lâu, đùi cô đã đau đến tê dại.

Bụng nhỏ phồng lên, chỉ cần cô ấn nhẹ xuống một chút, hạ thể liền sẽ tuôn ra tinh dịch cuồn cuộn không ngừng, giống như cái vòi nước chưa được đóng kín khẩn.

Rốt cuộc Nguyên Tuấn Sách đã bắn vào trong cơ thể cô bao nhiêu thế? Hạnh Mính cảm thấy khủng hoảng, nếu cứ như thế này, cho dù khác giống loài, liệu nhân loại đều có thể mang thai con của yêu quái không nhỉ? Cô sẽ không mang thai yêu quái chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận