Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ba đi đường cẩn thận nhé.”

Trở về phòng ngủ, Hạnh Mính ngồi trước bàn học, kéo ngăn kéo ra, lấy một xấp hoàng phù chưa được vẽ gì ra ngoài, do dự không biết có nên vẽ thêm mấy tờ linh phù.

Hiện tại, người có thể cứu cô cũng chỉ có sư phụ, nhưng cô chỉ dựa vào một chân thì không thể bò lên núi Tu Duyên, phải nghĩ một cách khác để liên hệ với bọn họ.

Hạnh Mính buồn rầu vò vò đầu tóc ẩm ướt.

Không có ai dạy cô loại chú ngữ này, gương bát quái lần trước Tùng Nhai pháp sư cho cô cũng bị rơi mất rồi, không biết sư phụ có còn xuống núi tìm cô không.

Chắc là không có khả năng.

Hạnh Mính vừa vẽ vừa nghĩ, vì sao sư phụ lại giao cho cô loại nhiệm vụ này? Chẳng lẽ ông ta thật sự muốn cô giết chết Nguyên Tuấn Sách sao?

Bút mực chợt ngừng lại, đuôi bút dừng quá lâu, khiến một giọt mực nhỏ xuống, tạo ra một điểm đen.

Nếu, ông ta thật sự muốn cô tự tay giết chết anh, vậy cô sẽ đồng ý sao?

Hạnh Mính cắn môi, hàm răng trắng càng cắn càng dùng sức. Môi dưới đã lõm ra một dấu vết thật sâu, khuôn mặt nhỏ trắng như sứ u buồn, khô héo chẳng chút sắc, vòng eo thon gầy mềm sụp xuống.

Đôi mắt nai mờ mịt, sương mù trong mắt càng lúc càng nhiều, tâm trí mê mang lâm vào khốn cảnh. Điều khiển Hạnh Mính không thể tin được chính là, cô đang do dự, không quyết, thậm chí còn muốn trốn tránh vấn đề này.

Sư phụ trừ yêu, đây là điều hiển nhiên, sư phụ không sai. Nguyên Tuấn Sách là yêu, huống hồ anh cũng hại người.

Nhưng sao cô lại cảm thấy, nếu con yêu này không hại người, thì nên nương tay nhỉ? Nếu cho anh được làm con người chân chính, có phải sẽ không bị xử tử? Nếu thủ đoạn của anh không cực đoan như vậy, không bạo lực áp chế cô thì…

Hạnh Mính phẫn hận gãi gãi đầu, vì sao cô nghĩ mãi không rõ, Nguyên Tuấn Sách là yêu quái, nếu giết chết anh, bản thân sẽ không cần mỗi ngày phải lo lắng đề phòng.

“Thật phiền!” Cô dùng sức đập cái bút xuống bàn, bình thủy tinh chứa đầy mực nước cũng bị chấn động theo.

Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng thét chói tai của đám trẻ con, Hạnh Mính đứng dậy nhảy lò cò ra ban công. Thì ra là mấy đứa trẻ trong trong viện đang chơi đá cầu, chẳng may đá quá cao, quả cầu bị mắc kẹt trên nhánh cây.

“Chị ơi!” Bé nam gọi cô: “Chị có thể giúp bọn em lấy quả cầu không ạ?”

Nhánh cây cách ban công rất gần, nếu cô tìm một cái cây dài gì đó hẳn là có thể đẩy được quả cầu xuống.

“Các em chờ chị một chút nhé.”

Hạnh Mính vòng về lấy cây chổi ra, quấn băng keo hai mặt lên đầu cây chổi, đỡ cửa sổ, nhoài nửa người ra bên ngoài.

Cây chổi còn cách một ngón tay nữa mới chạm đến quả cầu, chân Hạnh Mính đang bị thương, không quá linh hoạt. Cô nghiêng hẳn cả người ra ngoài, chỉ dùng một bàn tay nắm chặt bên khung cửa sổ.

“Chị… Chị ơi.” Đám trẻ con phía dưới trừng mắt, sợ hãi hô to: “Thôi chị ơi, chúng em không cần nữa đâu ạ! Chị ơi, chị mau quay lại đi.”

“Hả, không cần nữa?” Hạnh Mính nhìn thoáng qua đám trẻ phía dưới, phòng cô ở lầu hai, nhảy xuống cũng không ngã chết được: “Không cần lo lắng, chị sắp lấy được rồi! Chạm vào rồi!”

Đang lúc cô muốn nhảy lên, trên nhánh cây không biết khi nào đã xuất hiện một Nguyên Tuấn Sách đang ngồi!!!. Anh duỗi thẳng một chân, đáp trên ngọn cây, vẻ mặt không có gì là nhàn nhã hay vui vẻ, cả người mặc nguyên một thân quần áo đen giống như quỷ, dọa Hạnh Mính giật mình, sợ tới mức trực tiếp ném cây chổi đi.

Cây chổi vốn phải rơi xuống dưới lại bị anh cầm trong tay, quả cầu thành công dính trên thân chổi, bị ném xuống phía dưới.

Ba đứa trẻ ngơ ngác nhìn quả cầu dính trên cây chổi rơi xuống trước mặt, đến khi ngẩng đầu lên nhìn lại, chị gái đứng bên cửa sổ đã biến mất.

Hạnh Mính nằm trên sàn nhà, cổ tay bị ấn chặt ở hai bên sườn, Nguyên Tuấn Sách đột nhiên dịch chuyển tức thời, xuất hiện vào phòng rồi nhào lên người cô, Hạnh Mính không hề phòng bị chút nào, không biết là do cú ngã khiến đầu bị đập trúng hay do bị anh doạ tới ngốc, đôi mắt đen láy cứ mở to nhìn chằm chằm Nguyên Tuấn Sách, bất động.

Lớp quần áo trên người anh cọ xát lên người cô, tạo ra âm thanh sột sột soạt soạt. Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, hôn lên môi cô, một nụ hôn rất dỗi nhẹ nhàng, rời đi, rồi sau đó lại hôn, lại rời đi.

Mỗi một lần đều giống như chuồn chuồn lướt nước, mút mút giống như chim gõ kiến, môi dán môi, mí mắt sụp xuống, hết sức chuyên chú đối diện với ánh mắt cô.

“Nếu chẳng may ngã xuống, nhẹ nhất cũng phải đầu rơi máu chảy, chỉ để đổi lấy một quả cầu, như thế cũng đáng sao?”

Giọng nói không chút cảm tình, hơi thở lạnh như băng phun lên mặt cô, Hạnh Mính rùng mình, run rẩy.

“Nguyên Tuấn Sách.”

Anh vẫn tiếp tục trao đi những nụ hôn nhẹ nhàng, vươn đầu lưỡi liếm môi cô, liếm môi trên rồi lại làm ướt môi dưới, nước bọt lóng lánh phản chiếu ánh sáng trong phòng, đầu lưỡi càn quét qua lại, dịu dàng miêu tả hình dạng cánh môi cô.

Nguyên Tuấn Sách nửa híp mắt, con ngươi đen láy ẩn chứa dục vọng như có như không, như một cái móc câu, câu hết linh hồn người đối diện, gợi cảm mà sắc tình. Hai lọn tóc bạc rũ bên khuôn mặt anh, rơi xuống làn càn trên gương mặt cô.

Phương thức liếm hôn như vậy, thấy thế nào cũng giống như đứa nhỏ nhận được chiếc kẹoo mà nó thích nhất, lúc ban đầu đều sẽ chậm rãi liếm láp, đến cuối cùng, chúng sẽ cắn vỡ từng mảnh trong miệng, tàn nhẫn nhai rộp rộp, tinh tế nhấm nháp thưởng thức vị ngọt ngào.

“Đừng như vậy, cậu đừng như vậy.” Hạnh Mính bị đè chặt, không thể cử động hai tay, chỉ có thể chuyển động đầu, tránh né nụ hôn của anh, một chân giãy giụa, thân dưới dán sát vào háng anh, lộn xộn.

Nguyên Tuấn Sách thấp giọng cười, âm thanh từ tính phát ra từ trong cổ họng, lồng ngực chấn động theo: “Hạnh Mính muốn làm tình với tôi sao?”

“Mình mới không cần!”

“Vậy vì sao cậu cứ động đậy thế? Tôi vất vả lắm mới làm nó mềm xuống, bây giờ lại bị Hạnh Mính làm cho cứng lên rồi.”

Hạnh Mính đỏ mặt, trừng mắt liếc anh một cái. Dáng vẻ lúc này của Nguyên Tuấn Sách thật sự rất giống mỹ nam bình thường, dễ dàng khiến cho người nhìn mặt đỏ tim đập. Có lẽ cô không thể kiên định hạ quyết tâm giết chết anh, phần lớn lí do là bởi vì gương mặt này!

“Hạnh Mính tự tiện rời đi, tôi thật sự rất tức giận. Vì sao cậu lại muốn chạy? Cậu biết rõ mình chạy không thoát mà. Cho dù cậu có chạy đến nơi nào cũng sẽ bị tôi tìm được. Vì sao nhân loại cứ thích làm mấy chuyện không biết tự lượng sức như vậy?”

“Cậu muốn bắt tôi về, nhốt lại một lần nữa sao?”

“Không thể sao?”

“Không thể! Tôi không muốn sống như một sủng vật, như con chó bị cậu nuôi dưỡng. Tôi không thích như vậy.”

Nguyên Tuấn Sách bóp chặt cổ Hạnh Mính, đột nhiên hít thở không thông, khiến vẻ mặt cô chuyển sang sợ hãi, những cảm xúc đó đều được bộc lộ rất rõ ràng. Nguyên Tuấn Sách không mù, anh nhìn hiểu, nheo mắt, cả người toả ra vẻ nguy hiểm.

“Sủng vật có cái gì không tốt? Kỳ thật chỉ cần giết chết Hạnh Mính, rồi nuôi dưỡng một con sủng vật mới, nó chắc chắn càng nghe lời hơn cậu. Hạnh Mính cũng không cần lo lắng, thân thể của cậu, ý chí của cậu, hãy giao toàn bộ cho tôi quyết định, mỗi ngày cậu chỉ cần nằm trên giường chờ tôi trở về thì tốt rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận