Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính bắt lấy ngón tay anh, liều mạng động chân. Bàn tay anh càng ngày càng thít chặt, cô hấp hối giãy giụa, cô sắp không thở nổi nữa rồi, há miệng, đầu lưỡi thè ra ngoài, tham lam hấp thu không khí.

“Cậu đang lấy lòng tôi sao?” Nguyên Tuấn Sách nghiêng nghiêng đầu, mặt không cảm xúc dò hỏi.

Cô ra sức đánh lên mu bàn tay của Nguyên Tuấn Sách, ánh mắt xem thường, không biết đã thầm mắng anh bao nhiêu lần trong lòng

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, buông tay khỏi cổ cô, há mồm cắn một ngụm lên cổ cô. Một ngụm cắn để lại một cái dấu răng, mút một khối da thịt, ngậm trong miệng, hút hút.

Dấu vết trên đùi cô cũng là dùng cách này để lưu lại. Quả nhiên, chẳng mấy chốc, trên cổ Hạnh Mính đã phủ đầy những ấn ký tương tự. Chỉ cần là làn da của cô, tất cả đều nên có ký hiệu thuộc về anh.

“Cậu làm cái gì thế!”

Nguyên Tuấn Sách xé rách áo ngủ của cô, bắt lấy cổ áo, kéo mạnh xuống dưới, cổ cô bị vải sít chặt, đau nhức. Nguyên Tuấn Sách thấy dùng cách này không xé được, anh liền dùng hai tay, dùng sức kéo sang hai bên.

Xoẹt xoẹt ——

Áo ngủ mát mẻ từ cổ áo, bị xé thành hai miếng vải rách. Hạnh Mính đánh lên người anh, nhưng tên nhóc này cứng giống như đá vậy, đánh thế nào cũng không thấy sứt mẻ, đè nặng trên người cô.

Các tòa nhà trong viện cách âm không tốt, Hạnh Mính nhịn xuống cục tức, tự như không thể la hét. Hơn nữa người đang ức hiếp cô là một con yêu quái, báo công an hiển nhiên không phải là một lựa chọn sáng suốt.

Nguyên Tuấn Sách há mồm, lại ngậm lấy phần thịt trên cổ, cần cổ mẫn cảm bị một cơn đau đớn tập kích. Ngón chân Hạnh Mính cuộn tròn, nhắm mắt lại, bàn tay cắm vào đầu tóc bạc của anh, dùng sức kéo, cắn răng nhẫn nại.

Đôi môi lạnh lẽo cắn dọc một đường từ cổ xuống, không một chỗ nào được buông tha. Dấu răng xếp hàng chỉnh tề, một ngụm cắn lại một cái liếm mút, dâu tây đỏ giống như bệnh sởi, phủ kín mặt ngoài làn da.

Trồng xong dâu tây trên cổ, Nguyên Tuấn Sách chuyển hướng đến xương quai xanh. Hàm răng cắn lên xương cứng, Hạnh Mính phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Cái đầu bù xù dịu trên người cô, từ ngực một đường đi xuống, mỗi nơi mà môi anh đi qua đều lưu lại những dấu hôn đỏ tươi. Không khí an tĩnh, chỉ có tiếng mút vang không ngừng của cánh môi dán lên da thịt.

Đôi môi mỏng lạnh lẽo áp lên làn da ấm áp của cô.

“Mút, mút.”

Hạnh Mính vừa tắm xong, cả người đều tỏa ra mùi hương sữa bò thơm lừng, vừa ngọt ngào vừa non mềm.

Đầu dúi xuống bụng nhỏ, Hạnh Mính vừa ngứa vừa đau, nắm chặt đỉnh đầu anh, rên rỉ: “Đừng hút nữa, ngứa quá, cậu đừng cắn.”

Cô khó chịu, thoáng nâng đầu lên, liền nhìn đến làn da trước ngực phủ kín những dấu hôn rậm rạp. Hạnh Mính sợ tới mức choáng váng hết cả đầu óc, người không biết mà nhìn thấy còn tưởng rằng cô bị bệnh ngoài da. Tất cả đám dấu hôn này đều do một mình Nguyên Tuấn Sách cắn ra. Làn da chẳng còn chỗ nào hoàn hảo, đã không thể nhìn ra màu đã ban đầu.

“Nguyên Tuấn Sách!”

Hạnh Mính vắt cánh tay lên mí mắt, tâm trạng suy sụp, bật khóc nức nở, bụng nhỏ phập phồng, khi thì phồng lên khi thì xẹp xuống. Nguyên Tuấn Sách duỗi ngón tay, ấn lên vòng eo mềm mại, túm lấy mép quần ngủ, kéo xuống, nhắm mắt lại, vẫn cố chấp yên lặng thể hiện dục vọng chiếm hữu.

Toàn thân Hạnh Mính đã bị cởi sạch, không biết qua bao lâu, Nguyên Tuấn Sách mới buông ngón chân cô ra.

Anh quỳ thẳng người, mở mắt, chân nhỏ rời khỏi miệng, thả xuống sàn nhà. Nhìn thân hình trước mặt bị các đốm đỏ phủ kín, anh vừa lòng mỉm cười, không quan tâm miệng mình đã đỏ lên, môi trên cũng sưng lên.

Đến nách của Hạnh Mính cũng không may mắn thoát khỏi, cả người bị ma sát ngứa rát, động cũng không dám động.

Cô đến chết cũng thế nào hiểu rõ. Rốt cuộc cái con yêu quái biến thái này học đâu ra cái thói quen cổ quái này thế.

“Đừng khóc, Hạnh Mính.” Nguyên Tuấn Sách lau nước mắt ở đuôi mắt giúp cô: “Tôi không làm tình với cậu. Làm như vậy, người khác sẽ không dám chạm vào cậu. Hạnh Mính là của tôi, chỉ có thể là của tôi.”

“Yêu quái các người đều biến thái như vậy sao!” Cô khóc lóc nói, Nguyên Tuấn Sách thỏa mãn, cười ngây ngốc, hoàn toàn không có dáng vẻ của một con yêu đứng đắn, cầm lấy bàn tay nhỏ của cô để lên ngực mình.

“Chỉ có tôi đối với Hạnh Mính không bình thường. Hơn nữa nơi này, là một phần của Hạnh Mính, thịt may mắn của Hạnh Mính, cũng là nơi thường xuyên khó chịu vì Hạnh Mính.”

“Hu hư, kẻ điên, cút ngay, kẻ điên!”

Nguyên Tuấn Sách chỉ dùng một bàn tay đã kiềm chế được hai cánh tay đang lộn xộn của Hạnh Mính, đầu gối đè lên đôi chân cũng đang không ngoan ngoãn : “Tôi muốn vĩnh viễn ở bên Hạnh Mính.”

“Cho nên, tôi muốn Hạnh Mính giúp tôi một việc.”

“Cậu buông mình ra trước đã!”

Anh không nhúc nhích, cũng không nói lời nào, mắt đen thâm thúy như vực sâu hắc ám trời sinh có năng lực hấp dẫn linh hồn người khác, những người nhìn vào mắt anh đều cảm thấy như bị một cơn lốc xoáy mãnh liệt hút vào. Hạnh Mính đã khóc đến sưng cả mắt, bĩu môi nói: “Cậu muốn nhờ mình giúp chuyện gì?”

“Giết lão đạo sĩ bất tử trẻ tuổi núi Tu Duyên, Hạnh Mính có thể làm được không?”

Cô thình lình trừng to mắt: “Không có khả năng! Đó là sư phụ mình, cậu bảo mình giết sư phụ sao! Mình sẽ không làm!”

Nguyên Tuấn Sách cười nhạt, nghiêng đầu: “Tôi cũng nghĩ vậy.”

“Nếu tôi chết đi, liệu Hạnh Mính có đau lòng cho tôi không?”

Hạnh Mính im lặng hồi lâu cũng không trả lời, môi dưới bị hàm răng cắn đến trắng bệch. Lông mi Nguyên Tuấn Sách rũ xuống, che dấu cảm xúc mất mát, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp.

Nếu anh có lỗ tai, vậy giờ phút này nhất định là lỗ tai đó đang gục xuống, đến cái đuôi cũng sẽ cô đơn rũ trên mặt đất.

“Hạnh Mính, tôi rất khó chịu.”

Hạnh Mính thân tàn chí không tàn, vác cái chân bị thương đi học, tóc để xõa qua vai, che đi dấu hôn dữ tợn.

Nguyên Tuấn Sách không đến trường học, dùng năng lực di chuyển tức thời đưa cô đến kho hàng cạnh sân thể dục.

“Tan học tôi đến đón Hạnh Mính.”

Có phương tiện di chuyển tiện lợi như vậy, Hạnh Mính không từ chối: “Cậu thật sự không đi học sao?”

Anh vén lọn tóc bạc loà xoà trên khuôn mặt mình: “Đầu tóc như vậy sẽ gây chú ý, phải đợi một đoạn thời gian nữa mới có thể khôi phục bình thường. Hạnh Mính không cần lo lắng, tôi sẽ luôn ở trong trường học bảo vệ Hạnh Mính, sẽ không để cậu bị thương đâu.”

Hạnh Mính hừ một tiếng, làm lơ anh, nhảy lò cò đi ra ngoài.

Vết thương nặng nhất mà đời này cô phải chịu, chính là Nguyên Tuấn Sách lột thịt trên chân xuống.

Học hết một tiết, Hạnh Mính vẫn không thấy bóng dáng Lộ Điệp đâu, Vu Tề nói hôm thứ hai cô ấy cũng không tới, chủ nhiệm lớp còn liên hệ với người nhà cô ấy, nhưng không có ai bắt máy.

“Thầy Diêm nói, nếu ai biết cách liên lạc với Lộ Điệp thì phải nói với thầy. Hạnh Mính cậu có biết không?”

“Mình cũng chỉ có số điện thoại của cậu ấy thôi.”

“Mình cũng vậy. Mình còn tưởng hôm thứ hai hai người các cậu rủ nhau cùng trốn học cơ.”

Hạnh Mính cảm thấy kỳ quái, con nhóc Lộ Điệp này, nếu một ngày thấy không cô, nhất định sẽ khủng bố tin nhắn của cô, gọi điện thoại liên tục cho cô, nhưng di động cho đến hôm nay vẫn không có tin tức gì từ Lộ Điệp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận