Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì sao cô lại nhìn thấy thấy sự co quắp bất an trên người một con yêu quái luôn tự tin như anh? Nhìn thấy anh bởi vì cô mà có nhược điểm, cô lại cảm thấy khó chịu?

Nguyên Tuấn Sách ra ngoài định mua chút thức ăn nấu cơm cho Hạnh Mính, nhưng không khí trên đường cái hôm nay hình như có chút khác với mọi ngày. Đường phố bình thường lượng người thưa thớt, lúc này lại trải đầy các sạp bán hoa tươi.

Mỗi cửa tiệm đều treo biển quảng cáo màu hồng nhạt, và các loại bóng bay. Nhóm người đi đường luôn đi thành đôi thành cặp, tụm vào một chỗ, trong tay bọn họ nếu không ôm hoa tươi, thì cũng là cầm bóng bay.

Khoác tay hoặc nắm tay, tiếng thì thầm to nhỏ, tiếng cười duyên không ngớt. Bên đường còn có dăm ba sạp bán hàng rong, các thùng trước mặt cũng đựng đầy các loại hoa, đủ loại màu sắc.

Bốn phía văng vẳng tiếng rao hàng và âm nhạc sống động. Chợ bán thức ăn mà ngày thường Nguyên Tuấn Sách thích đi cũng đầy ắp các sạp hoa tươi.

Nguyên Tuấn Sách đang suy nghĩ có nên mua một vài đóa hay không, bởi vì, hình như anh chưa từng dùng hoa tươi làm món ăn cho Hạnh Mính. Nhưng mà, rốt cuộc thứ đồ vật này nên chế biến như thế nào?

“Soái ca, mua hoa sao! Cậu đẹp trai như vậy chắc chắn là bạn gái rồi đi? Còn tới chợ mua đồ ăn, quả thực là bạn trai nhị thập tứ hiếu, mua bó hoa tặng bạn gái, nhất định cô ấy sẽ càng vui vẻ!”

Một tay lái buôn bán hoa không biết đã sấn tới bên cạnh anh từ khi nào, vậy mà bà ta còn dám bất chấp vẻ mặt lạnh nhạt và khí thế người sống chớ gần trên người anh? Phải biết, có người vừa nhìn thấy đã trốn anh còn không kịp đấy.

Tay lái buôn nhìn thấy sắc mặt anh cũng bị dọa lùi lại mấy bước, căng da đầu cố bổ sung thêm một câu: “Mua không soái ca? Hôm nay lễ Thất Tịch, còn không mua sẽ không có cơ hội tặng đâu”

“Lễ Thất Tịch là cái gì?”

“Chính là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ, tình yêu mỹ lệ trong truyền thuyết ấy!” Vẻ mặt bà ta cực kì kinh ngạc, thời buổi này còn có người không biết lễ Thất Tịch là ngày gì sao? Đây không phải trai thẳng chứ? Đẹp trai vậy mà không có bạn gái sao?

“Ngưu Lang Chức Nữ là cái gì?”

Người nọ nhìn nhìn chung quanh, trong đầu suy nghĩ xem còn nên tiếp tục lãng phí thời gian ở chỗ anh hay không. Khách hàng là thượng đế, tay lái buôn kiên nhẫn, tỉ mỉ nói hết năm phút với anh, kể lại câu chuyện tình yêu động lòng người của Ngưu Lang Chức Nữ.

Đổi lại được một câu rất gợi đòn: “Có thể ăn không?”

“Hoa? Hoa của sạp tôi cam đoan là loại tươi mới nhất! Tối hôm qua mới chuyển đến đây bằng máy bay đấy. Nếu cậu muốn ăn, rửa sạch sẽ là được, nhưng mà tôi chưa từng ăn món nào chế biến từ hoa cả. Ngửi mùi thơm như vậy, có lẽ hương vị cũng không đến nỗi nào đi.”

“Vậy tôi mua.”

Tay lái buôn cười hì hì, trong lòng lại mắng đồ thần kinh, bà ta tiêu hết năm phút giải thích về lễ Thất Tịch cho anh, kết quả anh là hoa vì có thể ăn nên mới mua: “Soái ca muốn mua bao nhiêu?”

“Tất cả.”

Đôi mắt của tay lái buôn mở to hết cỡ, hưng phấn vỗ đùi: “Đại gia, chờ tôi một chút!”

Mỗi lần cửa tầng hầm ngầm mở ra sẽ phát ra tiếng vang rất chói tai.

Mà chính là tiếng vang chói tai này là thứ báo hiệu Nguyên Tuấn Sách đã trở về, cũng là đồng hồ báo thức, đánh thức Hạnh Mính tỉnh lại.

Cô mệt mỏi tỉnh dậy từ giấc mộng, nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, mắt còn chưa kịp mở, thân thể đã theo bản năng bò vào một góc giường. Chiếc giường đơn được kê sát vách tường, chỉ khi lưng dựa vào góc tường cô mới có thể có đủ cảm giác an toàn.

Hạnh Mính dần dần tỉnh táo lại, nhìn ra ngoài cửa, thấy một người đàn ông đang ôm một bó hoa lớn tới, cô còn tưởng rằng mình hoa mắt.

Bó hoa mà người đàn ông ôm cao chừng 1 mét, bị vứt vào nhà rất tùy ý. Rất nhanh sau đó, những bó hoa tiếp theo cũng bị ném vào.

Bó hoa được bọc ngoài bởi túi nilon màu đen, có bó là màu màu trắng, số lượng rất nhiều nên bọc cũng khá tùy tiện. Hoa hồng với đủ các loại màu sắc và chủng loại khác nhau hiển nhiên là vô cùng lãng mạn. Không biết mua bao nhiêu bông hoa, chỗ hoa trong căn hầm cứ như được đánh cướp mà có, ném hoa như ném tiền. Có vài bông bị ném rơi trên mặt đất, cánh hoa yếu ớt bung ra, tàn tạ mà mỹ lệ. Hoa cứ thế được ném vào đến khi cả căn phòng chẳng còn chỗ để đặt chân nữa mới ngừng.

Mùi hoa thơm ngát nhanh chóng xua đuổi cái mùi thối nát của căn phòng, thế chỗ cho mùi tanh vốn có.

Nguyên Tuấn Sách đóng cửa sắt, tiếng động chói tai lại vang lên. Anh chẳng chút lưu tình, dẫm lên những bông hoa tươi trên mặt đất, mỉm cười bước từng bước một tới gần cô.

Hạnh Mính bò dậy, càng lùi sâu vào góc giường, vẻ mặt kích động, tiếng khóc nức nở, liều mạng co người vào một góc, ôm lấy thân thể trần truồng của mình, cánh tay khó khăn che trước ngực. Cô khóc ê ê a a, muốn nói gì đó nhưng lại không dám. Nguyên Tuấn Sách càng ngày càng gần, tiếng khóc của Hạnh Mính cũng dần dần thảm thiết hơn.

Mười đầu ngón chân căng thẳng cuộn lên, Nguyên Tuấn Sách bò lên giường, bắt lấy mắt cá chân của cô, kéo cô về mép giường. Hạnh Mính yếu ớt bị anh mạnh mẽ kéo ra, cô vội ôm lấy gối đầu, phát điên giãy giụa, vừa thét chói tai vừa đá chân, nhưng cuối cùng vẫn bị anh đè ngửa nằm trên giường.

Vết móng tay cào sau lưng lõm xuống thành từng vệt, tạo thành vết sẹo ghê người, có vết thương còn chưa đóng vảy ăn da non, vừa động vào đã chảy máu.

“Hạnh Mính, mở mắt ra, chuyện thứ nhất, em nên nói gì nào?” Giọng Nguyên Tuấn Sách rất nhẹ, rất dịu dàng nhưng lại khiến cô run rẩy. Anh ôm cô từ phía sau, ngồi quỳ, hai chân dạng ra, kẹp chặt hai bên sườn của cô, phần thân dưới đè nên sống lưng gầy yếu của cô, ngón tay trêu chọc lọn tóc vương bên sườn mặt, vén nó ra, để lộ gương mặt sưng phù vì khóc thút thít.

Hàm răng Hạnh Mính run lập cập, cực kỳ sợ hãi những động tác nhìn như vô cùng ôn hòa này của anh: “Em yêu anh, Nguyên Tuấn Sách, em yêu anh, em yêu anh, Nguyên Tuấn Sách, ta yêu ngươi.”

Nguyên Tuấn Sách cong lưng, môi dán sau cổ cô, ngậm lấy một khối da, miệng dùng sức liếm mút, một dấu hôn đỏ tươi lại một lần nữa thay thế cho cái cũ đã mờ nhạt.

“Lần sau em phải tự chủ động nói, đừng để anh phải nhắc nhở, Hạnh Mính.”

Hạnh Mính gật đầu, cơ thể cô vẫn run rẩy, thậm chí còn run mạnh hơn vừa rồi. Cả người giống như phụ họa cho động tác gật đầu mà rung động.

“Em xem, anh mua gì cho Hạnh Mính này.” Nguyên Tuấn Sách tiện tay nhặt một bó hoa gần mép giường nhất lên, là hoa hồng, cánh hoa màu hồng phấn vẫn còn đang nhỏ nước, bó hoa mới mẻ thơm ngọt, mùi hương khiến người ngửi say mê.

Anh đưa bó hoa đến bên miệng cô, cười nói: “Nếm thử xem.”

Hạnh Mính lắc đầu: “Không thể ăn……”

Không đợi cô nói xong, mái tóc bị túm lấy kéo ngược lên, da đầu đau xót tê dại. Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách cực kì tức giận, nhìn đôi mắt bị lôi kéo đến biến hình của cô: “Không phải anh đã nói rồi sao? Không cho phép cãi lời anh! Hạnh Mính vì sao em cứ làm như vậy? Anh không vui, anh rất không vui.”

“Tôi ăn.” Cô đã khóc đến khàn cả giọng, tóc vẫn bị túm lấy, mí mắt bị kéo đến xếch ngược lên, gần như không thể nhìn thấy tròng mắt: “Xin anh, tôi ăn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận