Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hạnh Mính, kêu tên của tôi.”

Trong tình huống không thể có bất kì tiếp xúc thân thể thân mật gì, chỉ khi cô gọi tên của anh, anh mới có cảm giác thân thiết an tâm. Chỉ cần Hạnh Mính mở miệng gọi tên anh, anh sẽ cảm thấy như được cô kiên định lựa chọn, cực kì vui vẻ.

Hạnh Mính dịu giọng như đang dỗ chó con: “Nguyên Tuấn Sách, Nguyên Tuấn Sách, Nguyên Tuấn Sách.”

Chú chó dính người càng ngày càng vui vẻ, cười thật tươi. Hạnh Mính đột nhiên tưởng tượng nếu phía sau anh mà có cái đuôi thì thế nào nhỉ? Cô rất muốn nhìn thấy cảnh tượng đó, không biết nó có thể lay động qua lại, vẫy đuôi tíu tít không nhỉ?

Buổi chiều, trong khi Hạnh Mính huấn luyện, Nguyên Tuấn Sách trốn ra sau núi bắt hồn. Linh hồn còn dám lảng vảng quanh đây đã không còn nhiều, anh tĩnh tâm đả tọa dưới tàng cây, phát động yêu lực, ngọn gió sau lưng thổi bay nhánh cây tiêu điều, cuốn hết những chiếc lá rụng mặt đất lên cao, cát đất bị thổi tung, tầm nhìn mịt mù.

Không cảm nhận được bất kì hồn phách nào ở chung quanh, xem ra những hồn phách ở nơi này đã bị anh thu hết rồi.

Ngừng phát động yêu lức, Nguyên Tuấn Sách mở mắt ra, tâm trạng trầm xuống.

Lúc trước anh lựa chọn tới trường học này, là vì ngọn núi phía sau trường còn chưa bị nhân loại khai phá, nơi này có rất nhiều hồn phách đang sinh sống. Hiện giờ chúng đã bị anh bắt hết toàn bộ, nhưng anh vẫn không muốn rời khỏi nơi này. Hạnh Mính ở nơi nào, anh liền ở đó.

Linh phù hóa thành kiếm quang, đập nát lá cây, một đường bay nhanh tới.

Nghe thấy động tĩnh, ánh mắt Nguyên Tuấn Sách lướt qua, biến mất tại chỗ.

Kiếm phù đâm thẳng vào vị trí anh vừa ngồi, linh phù chấn động dường như đã cảm ứng được yêu khí, rút mình ra khỏi mặt đất, đuổi bắt yêu khí trong không khí.

Nguyên Tuấn Sách cố ý không lập tức hiện thân trong phạm vi cảm ứng của linh phù là muốn nhìn một chút xem, lá phù xuất hiện bất ngờ này là từ đâu bay đến.

Linh phù đuổi được nửa đường thì lại bị thu hồi, quay lại con đường cũ, cuối cùng dừng giữa hai ngón tay.

Tùng Nhai đứng trên ngọn cây, lòng bàn chân dẫm lên nhánh cây mềm mại, có thể nói là cảm giác cân bằng cực kì tốt, trong hoàn cảnh như thế mà vẫn có thể đứng vững. Đạo bào màu xám tro bị gió thổi tung bay, linh phù phần phật giữa hai ngón tay, dường như đang hoảng loạn.

Cách đấy khoảng trăm mét, Nguyên Tuấn Sách dừng trên một ngọn cây khác, dưới chân không có gì chống đỡ, cả người mượn yêu lực mà lơ lửng giữa không trung. Hai người một Đông một Tây, ở giữa là mấy cây dương xỉ, bầu không khí trong lúc nhất thời yên tĩnh đến kì là, đến cả tiếng gió thổi cũng biến thành tiếng gào thét.

“Vì sao không động thủ?”

“Muốn đánh nhau với ta như vậy? Vết thương trên da của ngươi xem ra đã ổn hơn nhiều rồi nhỉ?”

Tùng Nhai mặt vô biểu tình: “Là không muốn hay là không dám? Hoặc nên nói, tu vi của ngươi đã bị hao tổn gần hết rồi?”

Đôi tay Nguyên Tuấn Sách chắp sau lưng, mũ áo khoác cao bồi màu trắng được đội lên đầu, khiến người nhìn có ảo giác như anh đã hòa làm một với không trung. Ánh mặt trời bao trùm toàn cơ thể anh, vầng sáng ôn hòa mà lại rực rỡ lấp lánh, so với tiên nhân thì càng giống thần tiên hơn, khóe môi anh cong lên, độ cong rất nhẹ.

“Nếu muốn thử yêu lực của ta, không bằng chúng ta trực tiếp động thủ, ta cũng muốn nhìn xem, hôm nay ngươi có thể hoàn hảo không tổn hao gì rời khỏi nơi này hay không.”

Tùng Nhai đặt hai ngón tay trước ngực, cánh tay cầm linh phù rũ xuống bên cạnh người: “Không cần động thủ, ngươi không chủ động đánh với ta, vậy chứng minh, ngươi không muốn tiếp tục hao phí yêu lực. Xem ra, thân thể của ngươi đã không bằng lúc trước.”

“Cho ngươi một lời khuyên, so với không biết tự lượng sức muốn đi đoạt yêu hồn, không bằng ở đây cố gắng hưởng thụ thêm mấy ngày. Dù sao yêu sinh (1) của ngươi cũng chẳng còn bao lâu nữa.”

(1) Yêu sinh: Cuộc đời của yêu quái. Tương tự như Nhân sinh.

Nguyên Tuấn Sách cười khẽ, tiếng cười sàn sạt khàn khàn, nhưng rõ ràng đầy từ tính, ánh mắt nhạt nhẽo dường như không có chút dục vòng nào, nhìn Tùng Nhai chăm chú. Dáng vẻ bình thản, phong đạm vân khinh của Nguyên Tuấn Sách dường như có thể khiến cho vạn vật thế gian thần phục dưới chân anh, đặc biệt là đôi mắt quả quyết lạnh nhạt kia, đáy mắt đen nhánh chứa những xoáy nước quay cuồng đang từ từ dâng lên sự thô bạo mà người khác khó nhận ra.

“Nhóc con ấu trĩ mới có vài tuổi đầu đã muốn cho lời khuyên, sao không tự lấy nước tiểu mà soi lại mắt mình xem, dám loạn ngôn ở chỗ ta, ta thấy ngươi mới không phân rõ bối phận.”

Vừa dứt lời, gió lốc gào thét chung quanh cuồn cuộn tuôn ra như muốn cuốn bay mọi thứ, tất cả mọi vật ở trên mặt đất đều gió lốc cuốn lên, Tùng Nhai đứng dưới tàng cây, anh ta phản ứng cực nhanh, nhảy lên, nhưng cho dù khinh công có lợi hại đến mấy, người vẫn bị cơn gió yêu ma quấn vào trong lốc xoáy.

Nguyên Tuấn Sách lạnh nhạt nhìn cảnh tượng đó, phát động yêu lực vô hình, cơn gió lốc dường như đang lớn lên, những cây dương xỉ chung quanh cũng bị nhổ bật gốc. Tùng Nhai bắt lấy một cây nhánh cây, trong tầm mắt chỉ toàn là gió cát, cả người anh ta xoay vòng vòng, trời đất quay cuồng, linh phù bị ném văng ra, cuốn vào trong gió.

Trong phút chốc, cuồng phong biến mất, Tùng Nhai ngã uỵch một cái trên mặt đất. Các rễ cây linh hoạt như rắn, trườn bò đến bên cạnh anh ta, cuốn chăt tay chân anh ta, cố định người trên mặt đất. Cả khu đất trước mặt đột nhiên bị nhấc lên, ném thẳng lên mặt Tùng Nhai, gương mặt tuấn tú biến thành xám tro.

Đất đá sụp đổ, bắt đầu từ chỗ xa xa, sau đó lan dần về phía anh ta, mảnh đất bốn phía xung quanh anh ta cũng ầm ầm chấn động.

Tay chân Tùng Nhai rễ cây cột chặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị vùi sâu vào trong lòng đất, đất đá như cơn lốc xoáy, không thể giãy giụa cũng không rút ra.

“Yêu lực của ta như vậy, ngươi đã vừa lòng chưa?”

Nguyên Tuấn Sách nhẹ nhàng lướt qua, dừng trước mặt anh ta, từ trên cao nhìn xuống: “Mới động một ngón tay đã biến thành như vậy. Ngươi còn muốn chủ động đánh nhau với ta? Nếu muốn biến lại thành lỗi yêu, thật ra ta rất vui lòng giúp ngươi.”

Tùng Nhai quỳ rạp trên mặt đất, cả người chật vật, gương mặt bám đầy bụi đất, ngẩng đầu nhìn về phía anh, ánh mắt bất ngờ hiện ra vẻ trào phúng.

Linh phù vừa rồi bị cuốn vào trong lốc xoáy không biết từ khi nào đã xuất hiện dưới chân, linh quang hiện ra, đánh lén từ sau lưng Nguyên Tuấn Sách. Chịu đựng chướng yêu chú tác oai tác quái nhiều ngày, lực phòng hộ của anh cũng dần dần yếu bớt, không ngờ lại bị một tấm linh phù nhỏ bó xuyên thủng lớp phòng hộ, đâm vào sau lưng.

Tùng Nhai phản ứng cực nhanh, bắt đầu niệm chú ngữ, mực tàu giấy vàng, bùa quỷ bắt đầu run lên, Nguyên Tuấn Sách giơ tay, thao tác sức gió, muốn thổi tấm phù sau lưng đi.

Lúc anh chịu đựng yêu hỏa thiêu đốt, tấm linh phù vẽ chướng yêu chú kia đột nhiên phát ra một luồng sức mạnh vô hình cực lớn, đánh thẳng về phía lồng ngực của anh. Nguyên Tuấn Sách trốn không kịp, cả người bị đẩy ra xa mấy thước, đụng vào một thân cây.

Yêu lực tiêu tán, Tùng Nhai thoát khỏi trói buộc của đám rễ cây, bò lên, thu hồi linh phù, kẹp giữa hai ngón tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận