Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hầu kết Nguyên Tuấn Sách lăn lộn, anh nhớ lại cảnh tượng lần trước, nơi này phun ra chất lỏng, tưới ướt hết mặt anh, hương vị đó, giờ nghĩ lại, trong miệng như cảm nhận được một cỗ ngọt ngào.

Có lẽ đây chính là câu mà Hạnh Mính dạy cho anh: Chưa đã thèm.

Mị thịt ôn nhu mút ngón tay anh vào thật sâu, dương vật thức tỉnh, trở nên cực kỳ khó chịu. Nguyên Tuấn Sách biết, nếu bây giờ anh trực tiếp cắm vào sẽ khiến Hạnh Mính không dễ chịu.

Nhưng mà: “Nhất định phải làm tình, Hạnh Mính, làm tình với tôi, làm với tôi.”

Đáy mắt nổi lên sự cố chấp không lí do, mặc cho ai cũng thay đổi không được quyết tâm của anh. Hạnh Mính cảm thấy Nguyên Tuấn Sách hiện giờ rất khủng bố, mà bản thân cô bây giờ chỉ như một con búp bê mềm mại, không có sức phản kháng, tùy ý anh bài bố.

Nguyên Tuấn Sách kéo quần xuống đến đùi, một tay ôm eo cô nâng lên, để dương vật dán lên bụng nhỏ, ấn xuống, quy đầu chống lên cửa động, từng chút một xâm lấn cánh hoa của cô.

Cơ thể nóng rực của Hạnh Mính dán lên da thịt lạnh lẽo của Nguyên Tuấn Sách, trên dưới cả người anh chỉ có một nguồn nhiệt duy nhất, vừa nóng vừa cứng, nó đang gian nan tiến vào trong cơ thể cô.

“Ưm……” Hạnh Mính rên rỉ một tiếng, mang theo áp lực và thống khổ.

Giống như sủng vật động dục, phát ra tiếng khóc nỉ non như của trẻ con, bụng nhỏ phập phồng không ngừng, tiếng thở dốc càng lúc càng nhanh. Hạnh Mính muốn giơ tay ngăn cản, nhưng cả người cô chẳng chút sức lực, chỉ có thể chịu đựng mà khóc lóc.

Nguyên Tuấn Sách ý thức được Hạnh Mính đang khó chịu, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp của hai người, động tác không hề dừng lại, mà ngược lại, còn mạnh bạo nhét cả một nửa còn dư lại vào trong.

Nếu dùng cách giao hợp có thể bức yêu hồn ra ngoài, như và Hạnh Mính sẽ không cần phải chịu nỗi khổ khi cùng yêu hồn hợp thành một thể.

“Cậu điên rồi, điên rồi!” Hạnh Mính kêu thảm thiết một tiếng, cổ căng ra, ngửa về phía sau. Mạch máu hiện rõ qua làn da mỏng manh, cần cổ cô cũng trở nên đỏ bừng.

Hạnh Mính dùng hết sức lực toàn thân, nhưng mãi cũng không thể nhấc nổi cánh tay để đẩy người trước mặt ra. Hạ thể vô cớ bị đâm chọc, cảm giác đau đớn lan tràn, tử cung cũng không tránh khỏi nổi khổ. Nguyên Tuấn Sách không màng sống chết của cô, cứ mạnh mẽ khai mở tất cả.

“Hạnh Mính, Hạnh Mính.”

Anh lặp lại một lần rồi lại một lần cái tên này, hoàn toàn mất đi lý trí.

Trong mắt là dã tính hung hăng, dục vọng sắc tình che mờ ánh mắt, đôi môi mỏng lạnh, ướt át, tuy hô hấp dồn dập, nhưng luồng khí thoát ra lại chẳng có chút độ ấm nào.

Nguyên Tuấn Sách hơi rên rỉ, cúi đầu thở dốc, cho đến khi toàn bộ người anh em được đưa vào, anh mới dừng động tác.

Nhìn chằm chằm dương vật mà anh vất vả lắm mới nhét được hết toàn bộ vào trong, Nguyên Tuấn Sách đột nhiên có cảm giác thành tựu, anh ở trong thân thể của cô, hai người nối liền với nhau, không có khe hở. Nhận thức này cũng khiến Nguyên Tuấn Sách cố chấp nhận định một chuyện khác, Hạnh Mính là của anh, chỉ có thể là của anh.

Nhưng những dấu hôn mà anh lưu lại trên người cô đã biến mất từ bao giờ, không thấy nữa.

Năng lực tự chữa trị vết thương của nhân loại rất mạnh, cho dù bị thương tróc da tróc thịt cũng có thể chữa lành, hoàn hảo không tổn hao gì như cũ. Những dấu hôn nhỏ bé lưu lại trên người cô càng là thứ không đáng kể, căn bản không thể làm ấn ký lâu dài.

Nguyên Tuấn Sách buồn rầu nhíu mày.

Rốt cuộc anh nên làm như thế nào, mới khắc dấu vết của anh trên thân thể cô mãi mãi, để nó vĩnh viễn không biến mất.

“Đau quá.”

Tiếng rên rỉ nức nở của Hạnh Mính cũng vô cùng êm tai, giống như tiếng kêu của chó nhỏ, rầm rì, yếu ớt, đứt quãng.

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, trao cho cô một nụ hôn, bàn tay lạnh lẽo đụng vào gương mặt nóng bỏng của cô, thấy cô bày ra vẻ mặt đau đớn, anh hạ giọng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Thật ngoan, tiểu may mắn ngoan, không đau, sẽ không đau.”

Hạnh Mính nghe anh nói những lời này, có cảm giác rất quen thuộc, nhưng lúc này cô không rảnh bận tâm chuyện đó, đôi mắt ướt át phủ kín nước mắt, mềm mại vô lực trừng anh: “Vậy cậu đi ra ngoài mau! Đi ra ngoài thì mình sẽ không đau nửa, cậu mau rút ra đi!”

Ai ngờ anh hoàn toàn bỏ ngoài tai mấy lời này, dứt khoát đặt hai tay lên eo cô, nắm chặt, phía dưới chậm rãi lùi ra.

Dương vật dữ tợn bị mị thịt trong cơ thể cô kẹp rất chặt, mỗi một tấc được rút ra, cứ như lôi hết cả thịt non mềm mại trong âm đạo ra ngoài.

Đau, trướng.

Âm đế sung to chịu những cái cọ xát không biết là vô tình hay cố ý, mỗi cây thần kinh đều hoạt động hết công suất, cả người như tắm trong biển lửa, nóng, khó chịu.

Hạnh Mính phát ra tiếng thét chói tai đầy thê lương, cầu xin anh chậm một chút. Nguyên Tuấn Sách vẫn đắm chìm trong thế giới của chính mình, ra ra vào vào tìm cảm giác.

Cho dù dục vọng đã bình ổn hơn vừa rồi một chút, nhưng hạ thể phía dưới vẫn không chịu sự khống chế của anh, thậm chí trong thâm tâm còn nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ.

Nếu cắm chết Hạnh Mính tại chỗ này, có phải yêu hồn sẽ lập tức chui ra không?

Ý nghĩ chợt lóe qua bộ não khiến Nguyên Tuấn Sách ngẩn ra một chút.

Nhưng anh phản ứng lại rất nhanh, kêu rên cắm vào trong, dùng thuần túy dục vọng che giấu ý nghĩ đáng sợ trong thâm tâm.

“Ah.”

Hạ thể đau xót, trong lần thọc vào này, quy đầu đột phá cửa tử cung, cửa động chật hẹp, thiếu chút nữa là anh không thể cắm vào. Tử cung bao kín dương vật, không một khe hở, bên trong nóng rẫy. Cửa tử cung cứ như một sợi xiềng xích, quấn chặt lấy dương vật.

“Đừng kẹp, Hạnh Mính đừng kẹp, đau quá.”

“Hu hu!” Cô càng khóc to hơn, cổ ngửa về sau, màu hồng nhạt bản đầu giờ càng đậm hơn. Trong lòng Hạnh Mính đã hỏi thăm đền mười tám đời mắng tổ tông nhà Nguyên Tuấn Sách, sau khi làm như vậy với cô, anh vẫn mặt nói mấy lời này?

Tử cung bị lấp đầy bắt đầu ngứa ngáy, có rút kịch liệt. Da đầu Nguyên Tuấn Sách tê dại căng thẳng, tốc độ càng nhanh hơn, anh không thể không chế bản thân, mỗi lần cắm vào đều muốn chọc đến tận cùng bên trong. Khi quy đầu hoàn toàn nhét đầy tử cung, Hạnh Mính đang khóc nức nở, sẽ phát ra tiếng chói tai hơn.

Đau, nỗi đau đớn mà cô phải chịu có lẽ còn nhiều hơn nỗi đau của anh.

Nguyên Tuấn Sách không rảnh lo, ánh mắt anh từ phía dưới chuyển lên trên mặt Hạnh Mính, không quan tâm cô đang đau đến mức nào, mỗi một lần cắm vào, đều phải nhìn chằm chằm vẻ mặt của cô.

Vừa cắm vừa rút, vừa nghĩ, vì sao yêu hồn còn không chịu ra?

Mái tóc đen bóng suôn mượt của Hạnh Mính toán loạn trên gối, vài sợi tóc dính bên khóe miệng, hai tay rũ ở hai bên sườn, dáng vẻ ngoan ngoãn tùy anh chà đạp. Khi cô há miệng kêu to, anh có thể nhìn thấy đầu lưỡi đỏ thắm, và những sợi nước bọt kéo tơ giữa răng môi cô. Nguyên Tuấn Sách nhìn một hồi, dùng sức nuốt một cái.

Anh không nhịn được, cúi đầu hôn xuống, vươn đầu lưỡi thô dài vói vào trong miệng cô, lấp kín nó.

“Tê!”

Hạnh Mính trả thù cắn anh một cái, chờ mãi mới bắt được cơ hội, sao cô có thể dễ dàng buông tha cho anh!

Bình luận (0)

Để lại bình luận