Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến tận khi có vài người bạn học vượt qua cô chạy như bay về phía trước, cô mới đột nhiên ý thức được tốc độ chạy hiện tại của mình chậm đến mức nào. Trong lúc hoảng hốt, Hạnh Mính dừng bước, đứng thẳng, giơ tay lau mồ hôi trên chóp mũi, lại phát hiện toàn bộ phần trán đã ẩm ướt.

Chạy nước rút không đến 800 mét mà cô lại mồ hôi? Lại còn cảm thấy mệt?

Cô chưa từng cảm thấy mệt mỏi nặng nhọc như thế này trước đây. Cả cái phản ứng cơ bắp toàn cơ thể đều kêu gào đau đớn, trước kia cũng chưa từng.

Hạnh Mính hơi quay đầu nhìn ra bên ngoài, huấn luyện viên đang khoanh tay yên lặng nhìn cô, rõ ràng là ông chưa từng nói gì, nhưng sự thất vọng trong mắt rõ ràng đến mức hóa thành thực thể đâm vào tim cô.

Thầy thể dục đứng bên cạnh không biết đã quay lưng lại từ khi nào, một mực nhìn sang nơi khác, không hề nhìn cô.

Hai chân Hạnh Mính như nhũn ra.

Sao lại thế này?

Cảm giác này không giống thân thể của cô, cô tuyệt đối không phải người chạy một đoạn ngắn như này đã thở gấp.

Đáy lòng tràn ngập khủng hoảng rít gào: Không muốn!

Không thể như vậy, muốn tiếp tục chạy, chạy nhanh lên.

Cô nâng chân, vừa bước ra một bước đã thiếu chút nữa ngã đập mặt, may là bên cạnh có một cánh tay nhanh nhẹn vững vàng tóm được cô, chính là người bạn học vừa rồi an ủi cô.

“Cậu không sao chứ? Sắc mặt cậu kém quá, có phải phát sốt không? Sao lại ra nhiều mồ hôi như vậy?”

“Mình không có việc gì, để mình nghỉ ngơi một chút.” Hạnh Mính đứng thẳng dậy, hiện giờ đến bước đi bình thường cũng thật vụng về. Cô men theo lan can khu tập, đi đến khu nghỉ ngơi.

【 không chạy sao? 】

Trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói rất rõ ràng.

Hạnh Mính quay đầu lại, các bạn học trên sân thể dục vẫn đang miệt mài chạy bộ, không có ai nói chuyện với cô.

Lòng bàn tay cô đổ mồ hôi lạnh, cứng đờ quay đầu, đôi chân lại một lần nữa cất bước.

【 ta hỏi ngươi không chạy sao? 】

“Ai!”

【 chạy. 】

Hạnh Mính nuốt nước bọt, sắc mặt dần trắng bệch mà dùng mắt thường có thể thấy được.

【 nếu bây giờ không chạy, đời này ngươi đừng nghĩ đến chuyện tiếp tục chạy. 】

Giọng nói cảnh cáo này không giống như đang nói giỡn, cô nâng chân, xoay người, nện bước chạy về phía đường băng.

Đôi chân chợt nhẹ như lông hồng, mũi chân dần cách xa mặt đất, cả người đột nhiên lơ lửng khoảng mấy centimet trên không. Trong chớp mắt khi chân trái hạ xuống đất, lòng bàn chân đột nhiên như có gió, nhấc bổng cô lên. Hạnh Mính hoảng loạn bước một chân khác ra, lại phát hiện ngọn gió cổ quái đang mang cô bay về phía trước.

Phía sau như có một đôi bàn tay to thúc đẩy, dưới chân như dẫm lên con đường băng bóng loáng, căn bản không dừng được!

“A —— chờ đã!” Hạnh Mính sợ hãi hét lên, hai chân vừa rồi còn nặng như đeo trì, giờ đã chạy như bay. Lúc cô chạy ngang qua người một bạn học còn tạo ra một trận cuồng phong, khiến tất cả mọi người đều dừng chân kinh ngạc.

Bình nước giữ nhiệt trong tay huấn luyện viên rớt cái ầm, ông trợn mắt há hốc mồm.

“Thầy ơi, thầy ơi.” Có người kinh hoảng gọi thầy thể dục.

“Sao thế?” Thầy thể dục quay đầu lại, nhìn thấy bóng người chạy như bay trên sân thể dục, một vòng rồi lại một vòng, trực tiếp xẹt qua trước mặt ông, gió thổi khiến ông phải nheo lại mắt, bóng dáng chẳng rõ ấy nhào về phía rào canh của sân thể dục, bật người một cái, nhảy lên rồi lật người qua lan can, chạy về phía sau núi.

Hạnh Mính xuyên qua rừng cây, mắt thấy nhánh cây phía trước chằng chịt toàn mạng nhện, nếu cô cứ trực tiếp đâm đầu quá thì kiểu gì cũng bị hủy dung.

Cô nhanh chóng nhảy dựng lên, trên tay không còn nhánh cây để bám lấy, trong tầm mắt là một mảnh trời trong xanh.

Hạnh Mính ý thức được hình như đang bay trên không trung!

“Oa mây mây!” Trọng lực nhanh chóng làm phần việc của nó, kéo cả người cô xuống đất, mũi chân mới vừa mới chạm vào nhánh cây lại bay lên không.

Hai chân trắng nõn quờ quạng trong không trung cứ như thế đất bằng, đuôi ngựa được buộc gọn giờ tách ra làm hai, vài sợi tóc rũ ra, đang bay múa. Áo huấn luyện ngắn tay bị gió thổi phồng lên, ngọn gió chui vào trong quần áo, lộ ra vòng eo mảnh khảnh.

Khinh công!

Hạnh Mính trợn to mắt. Thứ này không phải giống như khinh công của Tùng Nhai pháp sư sao? Không ngờ cô cũng có thể bay!

Nhưng rất nhanh Hạnh Mính lại phát hiện ra một vấn đề khác, cô không dừng được!

“Tôi không muốn bay, mau đừng lại, a a a!”

Giọng nói vừa còn vang lên trong đầu cô đã biến mất. Hạnh Mính kêu cứu mạng, nhưng cái nơi hoang vu này, ngoại trừ chim bay, cũng chỉ có một mình cô.

Một cỗ lực lượng túm lấy mắt cá chân của cô, hòng kéo cô xuống. Hạnh Mính vội vàng ôm chặt lấy thân cây, oà khóc hu hu, là hét: “Tôi không muốn bay, tôi không muốn bay!”

“La hét cái gì?”

Hồ Anh Tài xuất hiện ở một nhánh cây khác đối diện, đứng bên trên, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn cô.

Hai chân Hạnh Mính mềm nhũn, quỳ lên nhánh cây, cầu cứu với anh ta: “Cứu cứu tôi. Tôi không biết sao đột nhiên lại thế này, tôi không phải là yêu quái, sao có thể bày được.”

“Trong thân thể của cô có một nửa yêu hồn của Yêu Sách. Chắc là nó đã hoà làm một với cơ thể cô, cho nên hiện giờ thân thể của cô mới bị nó điều khiển.”

“Sao có thể!” Hạnh Mính che ngực, khó tin, trừng mắt: “Vậy tôi nên làm thế nào? Nguyên Tuấn Sách có biết không?”

Hồ Anh Tài không vui nheo, đôi mắt hẹp dài lại, lòng bàn tay lật lên, lộ ra móng tay bén nhọn: “Đương nhiên là phải tra nó lại cho Yêu Sách. Nếu không muốn chết không toàn thây, thì giao yêu hồn ra đây!”

Hồ Anh Tài thoắt cái biến mất, trong nháy mắt đã lại xuất hiện ngày trước mặt Hạnh Mính, hóa thành một con hồ ly có bộ lông màu cây cọ, giơ móng vuốt về phía cái cổ yếu ớt của cô, định cào một nhát!

Ngay một giây tiếp theo, Hồ Anh Tài bị dòng khí phát ra từ trên người cô đánh cho bay ngược ra ngoài, đập thủng một đống cây cối rậm rạp, cuối cùng nện thật mạnh vào một thân cây.

Hạnh Mính vẫn ôm nhánh cây, bị con hồ ly vừa xuất hiện dọa sợ tới não ngừng hoạt động. Cô muốn chạy trốn, nhưng giờ cô đang ở cách mặt đất hai mét xa, một giây liền giây túng.

Bỗng nhiên cô nghĩ, nếu trong thân thể có yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách, vậy có phải cô cũng có năng lực dịch chuyển tức thời giống anh?

Hạnh Mính nhìn đỉnh núi phía xa xa, một ý nghĩa kiên định nhảy ra, híp mắt mặc niệm một tiếng.

Phút chốc ——

Quả nhiên, đã thành công.

Hạnh Mính cả người vô lực ngồi quỳ trên mặt cỏ, đột nhiên, cảnh sắc trước mắt lại một lần nữa biến đổi.

Hạnh Mính không hề sử dụng năng lực dịch chuyển, cô phỏng đoán, lần mất khống chế này lại là do yêu hồn trong cơ thể cô đang quấy phá.

Cảnh tượng trước mắt liên tục thay đổi mười mấy lần, có lần cô bị dịch chuyển đến ngày giữa đường cái, có lần là trên cầu vượt, nhưng luôn biến mất ngay trước khi bị người qua đường nhìn thấy.

Trước mắt hiện lên cảnh sắc quen thuộc, là con đường nhỏ trước cửa nhà Nguyên Tuấn Sách, sau đó cô liền bị dịch chuyển vào trong nhà anh.

Đứng đối diện với Nguyên Tuấn Sách đang cầm con dao phay trong tay.

Hạnh Mính ngồi dưới đất, theo bản năng lùi lại mấy bước: “Cậu cậu, cậu đang làm gì!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận